081 Một mình sinh tồn gian nan 5
Mưa phùn lất phất gõ lên kính xe, Diệp Phù mở mắt. Cô ngồi dậy lau lớp sương trên kính, nhìn ra ngoài, mặt đất đã phủ một lớp tuyết mỏng. Mưa nhỏ, đống lửa dưới ô che nắng đã tắt. Diệp Phù nhìn Đậu Miêu đã co ro trong chăn, vươn vai một cái, rồi mặc áo khoác quân đội, ủng đi mưa, đội mũ len, chuẩn bị ra ngoài.
Không rửa mặt trước, lạnh quá.
Diệp Phù đút tay vào túi áo khoác, rụt cổ bước xuống xe RV.
Cô nhóm lại đống lửa dưới ô che nắng, rồi đứng tại chỗ tập một bài thể dục vươn người.
Hôm nay vẫn còn nhiều việc: làm cổng rào, dọn ao.
Cọc gỗ sam làm hàng rào, Diệp Phù dựng khá cao, gần một mét rưỡi, toàn dùng gỗ khá to nên rất chắc chắn.
Số gỗ sam còn lại làm một cái cổng vẫn còn dư. Ăn chút gì lót dạ, làm ấm bụng đã. Diệp Phù ngồi cạnh đống lửa, lấy từ không gian ra một bát mì gạo, thêm một muỗng đầy ớt. Tuy cay đến nỗi hít hà, nhưng cả người ấm hẳn lên.
Ăn uống no say, Diệp Phù lấy cưa và dao bào, chuẩn bị làm việc.
“Mày đừng chạy lung tung, chơi ở đây nhé.” Diệp Phù bỏ một nắm đậu vào bát ăn của Đậu Miêu.
Cổng rào quan trọng nhất là phải chắc chắn, không cần chống được thú lớn, nhưng ít nhất gió to không thổi đổ.
Gỗ sam đã cưa phải dùng dao bào cho nhẵn, không được có xước.
Diệp Phù làm gì cũng cầu toàn, đã làm thì phải làm đến nơi đến chốn, hoàn hảo.
Ba tiếng rưỡi sau, cổng rào làm xong. Diệp Phù lắp lên, treo thêm một cái khóa, hoàn hảo.
Áo đầy tuyết và nước mưa, Diệp Phù đưa tay hứng một bông tuyết, bỏ vào miệng nếm thử, mát lạnh.
Đầm lầy cách cái sân nhỏ khoảng trăm mét. Đầm lầy này mọc đầy cỏ bấc, ao nước cũng bị cỏ bấc che kín. Diệp Phù đeo găng tay, cắt hết cỏ bấc, để sang một bên, lát lên đường đất, che bùn lại, khỏi lấm giày.
Tâm trạng Diệp Phù rất tốt, tuy mưa tuyết vẫn rơi, nhưng cô tràn đầy năng lượng. Cô ngâm nga một điệu tự chế, cắt hết cỏ bấc quanh đầm lầy và ao nước.
Mặt ao có nhiều lá rụng, Diệp Phù lấy từ không gian ra một cái vợt, vớt hết lá và cành khô lên.
“Sao mình giỏi thế nhỉ, sao mình tuyệt thế nhỉ, sao mình hoàn hảo thế nhỉ, ồ ồ ~”
Diệp Phù vừa ngâm nga vừa quay về. Ao đã dọn xong, không cần gia công, cứ để nguyên vẻ tự nhiên.
“Chết mẹ!” Vừa đến gần ô che nắng, chân trượt một cái, Diệp Phù ngã phịch xuống đất.
Vui quá hóa buồn.
“Ai ơi, cái lưng già của tôi.”
Diệp Phù xoa lưng ngồi dậy, đau đến nỗi mặt mày méo mó.
“Chít chít…” Đậu Miêu chạy từ trên xe xuống, định nhảy lên người cô, Diệp Phù vội ngăn lại.
“Đừng nhảy, mày mà nhảy lên người tao nữa, chắc tao ba ngày không làm được việc.”
Đậu Miêu nhìn cô đầy tội nghiệp.
“Làm xong sẽ chơi với mày, được không?”
Diệp Phù bỏ thêm củi vào đống lửa, cởi áo khoác, bắt đầu xoa bóp chỗ bị bong gân. Một lúc sau, cơn đau dịu đi nhiều, cô mới từ từ thẳng lưng lên.
“Suýt thì lấy mạng già.” Nhìn chỗ suýt ngã, đất và tuyết trộn lẫn, chẳng trách cô bị trượt. Diệp Phù quyết định sửa con đường này.
Nhặt ít đá, lát lên chỗ khó đi. Định lát ván gỗ, nhưng ván sẽ trượt, Diệp Phù thấy nguy hiểm hơn.
Bận đến hai giờ chiều, Diệp Phù mới có thời gian về nấu ăn. Đậu Miêu ngoan ngoãn đợi cô, Diệp Phù ôm nó vào lòng, nựng một cái, nó liền vui ngay, đuôi vẫy tưng bừng.
Diệp Phù bật đài, cho một cuộn băng vào, vặn nhỏ âm lượng. Đậu Miêu lập tức bị thu hút.
Diệp Phù ăn trưa, hiếm khi tự pha cho mình một ấm trà.
Trà là lúc tìm kiếm vật tư thu được, cô chưa uống bao giờ.
Ngồi sưởi ấm bên đống lửa nghỉ một tiếng, Diệp Phù lại đi nhặt đá lát đường.
“Tôi vốn ở Giang Nam thành Lan, nhà có vườn có tiền, cuộc sống vui vô biên,
Ai ngờ bão tố ập đến, tận thế lại bùng lên, hại tôi phải xa quê lầm than…”
Diệp Phù khò khè nhặt đá, mưa phùn lúc nào không hay đã tạnh. Tuyết bông biến thành tuyết lớn, mũ và áo trắng xóa ngay.
Diệp Phù đành tăng tốc. Năm giờ chiều, đường trong sân và đường từ sân ra ao đều đã lát đá xong. Diệp Phù vội về xe thay đồ.
Tay chân và mặt cóng gần cứng, Diệp Phù đun nước nóng định rửa mặt và ngâm chân. Đậu Miêu vẫn nằm cạnh đài nghe nhạc, cuộc sống thoải mái đến ghen tị.
Nhìn chậu xương rồng trên bàn, Diệp Phù quyết định trồng thêm hoa. Trồng hoa trồng rau, đó là sở thích khắc trong máu, không thể bỏ.
Nhưng bão tuyết sắp đến, phải trồng cây chịu lạnh mới được.
Ngâm chân xong, Diệp Phù lại mặc áo khoác vào nhà gỗ, thêm củi vào lò sưởi và giường đất, kiểm tra xem có chỗ nào dột không, để kịp sửa. May mà quanh một vòng, nhà làm rất chắc, không chỗ nào không đạt.
Diệp Phù đốt trầm hương trong nhà, xua bớt mùi đất cát.
Trong phòng ngủ có thể đặt một tủ quần áo nhỏ. Vì đã làm giường đất nên không cần kê giường nữa.
Trong phòng tắm còn phải lắp máy nước nóng. May mà cô thu được kha khá máy nước nóng trong không gian, lắp cái nhỏ nhất là được. Máy phát điện để ở phòng khách. Phòng ngủ có giường đất sưởi, không cần điều hòa.
Dù sao căn nhà gỗ này có thể thu vào không gian mang đi, Diệp Phù muốn làm nó hoàn hảo hơn nữa, vì đây là nhà cô sẽ ở. Nhà của một người cũng phải ra nhà.
Chợt nhớ ra gì đó, Diệp Phù dùng ý thức tìm trong không gian, cuối cùng cũng móc ra được mấy cây thu lôi.
Diệp Phù vỗ trán, trí nhớ chết tiệt, lúc làm mái nhà quên cắm thứ này lên. Thôi, mai làm vậy.
Cửa sổ nhà gỗ còn phải lắp rèm, cái này dễ.
Mai dùng vòi dẫn nước từ ao vào phòng tắm, nhưng phải chôn ống dưới đất. Để trên mặt đất, ống có thể bị đóng băng nứt.
Nước ao dù mặt đóng băng, nước dưới đáy không đóng, đó là lý do Diệp Phù muốn dẫn nước bằng vòi.
Còn nhiều việc phải làm, Diệp Phù lấy sổ tay ghi từng việc một, làm xong việc nào thì đánh dấu sau.
Đêm về, gió trong thung lũng khá lớn, Diệp Phù mặc rất dày, đi lại hơi nặng nề.
Đến trước xe, cô vội quay lại ô che nắng, thêm củi vào đống lửa.
Tất cả thú dữ đều sợ lửa, nhất là chó sói. Chỉ cần có ánh lửa, chúng sẽ không dễ dàng đến gần.
