Chương 22: Cuối cùng cũng gặp mặt, ra oai, quà gặp mặt
Bên này, Tô Bán Tiên và mấy người đã sốt ruột đến mức không ngồi yên được.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mắt thấy mặt trời trên đỉnh đầu đã dần ngả về phía tây, không ai còn ngồi yên nổi nữa. Người lên tiếng đầu tiên là Tô Trân Châu:
- Cha, muộn thế này rồi, chắc chị họ không phải để mai mới tới đấy chứ?
Là người tiếp xúc nhiều nhất với nhà họ Phương, cô ta tự cho là mình hiểu rõ nhất cái cách làm của những nhà giàu có.
Cũng là người mong chờ sự xuất hiện của Tô Ninh nhất, nhưng cũng là người nghi ngờ nhất.
Tô Bán Tiên cũng sốt ruột.
Nhưng lại không thể lộ ra ngoài, ông ta biết có không ít kẻ đểu đang chờ xem trò cười của họ. Nghe con gái nói, ông ta mở miệng định an ủi.
Đúng lúc đó, bên ngoài ồn ào hẳn lên.
Mấy chục người ăn mặc như giang hồ xông vào đầy khí thế.
Không kịp để dân trong khu tập thể phản ứng.
Họ nhanh tay nhanh chân vứt hết đống than linh tinh, rổ rá, quần áo rách, gỗ mục bày bừa dọc đường sang một bên, giấu đi.
Ngay cả mấy con gà đang cục tác cũng bị tóm, chẳng thèm nhìn, tiện tay ném vào nhà ai đó.
- Ê ê, mấy người làm gì thế?
- Đó là con Hoa của nhà tôi... ném nhầm rồi.
Thấy thế mọi người mới cuống lên, mấy thứ này đều có ích cả, nhưng mà giơ tay ra ngăn lại chẳng có gan, chỉ dám la vài câu, bị trừng mắt là co cổ lại.
Tên cầm đầu thấy dọn dẹp gần xong, cũng chẳng thèm để ý đến đám người đầy địch ý trong khu tập thể, chỉ lo chỉ huy người khác đứng vào vị trí.
- Mày ra đầu ngõ đứng.
- Mày, bốn mắt, nói mày đấy, đứng ra ngoài sân.
Một hồi chỉ huy, từ đầu ngõ vào đến khu tập thể, cách một đoạn đều có người canh gác, ngăn chặn mọi nguy hiểm đe dọa đến Tô tiểu thư.
Một lát sau, tiếng còi xe vọng tới.
......
Tô Ninh ngồi trong xe, đi lại con đường nhỏ gập ghềnh và lởm chởm này, bao nỗi niềm ùa về.
Lần trước đến, cô lo lắng bất an, không biết đường phía trước ở đâu. Lần này đến, cô đã có đủ tự tin để đứng vững ở cái thời dân quốc này.
Quẹo qua một khúc cua, xe giảm tốc độ.
Sắp đến nơi rồi.
Chiếc xe đầu tiên vừa dừng lại, đám đông đã nổ tung. Dù không lại gần được, họ cũng nhón chân cố nhìn vào trong:
- Xe hơi, là xe hơi kìa.
- Người nhà họ Tô Bán Tiên đến rồi, chắc chắn là cô ấy, không ai giàu sang thế này đâu.
- Giàu sang thì giàu sang thật, nhưng cũng hơi quá đáng. Câu này nói rất nhỏ, lại chìm trong đám đông, Tô Bán Tiên nheo mắt tìm mấy lần cũng không xác định được ai nói.
Nhưng trong lòng người khác thì âm thầm khen hay.
Chẳng phải quá đáng lắm sao? Đến thăm người thân mà mấy chục người canh gác, chỗ họ có phải là hang ổ gì đâu.
Hừ, chắc chắn là làm nhiều chuyện thâm tâm quá.
Nên mới sợ thế!
Bỗng có người tinh mắt thấy phía sau còn một chiếc xe nữa, rướn cổ hét toáng lên: - Xe, xe xe, xe.
- Biết rồi biết rồi, xe chẳng phải ở đây sao? Có người cười nhạo.
Giây sau cũng trợn tròn mắt.
Chỉ thấy trên đường, lần lượt chạy tới thêm hai chiếc xe hơi đắt tiền nữa.
Những chiếc xe mà người thường chẳng mấy khi thấy, cả thảy ba chiếc xếp hàng cùng nhau, tỏa ra áp lực nặng nề, nhìn qua một cái khiến người ta nghẹt thở.
Xe vừa dừng hẳn, hai chiếc trước sau lại có hơn chục người bước xuống, vây quanh chiếc xe ở giữa trong tư thế bảo vệ. Mọi người đều hiểu - nhân vật chính đang ở trên chiếc xe này.
Dưới ánh mắt của mọi người.
Giản Nhân từ ghế lái bước xuống, khom lưng kéo cửa xe cho Tô Ninh, giọng nhẹ nhàng:
- Tô tiểu thư, tới nơi rồi.
Tô Ninh cũng không cố tình kéo dài thời gian, thướt tha bước xuống xe, ánh mắt trong veo quét qua. Rõ ràng chẳng nói câu nào, nhưng người vây xem đều không tự chủ được mà nín thở.
Đột nhiên, cô thấy Tô Bán Tiên ở phía trước đám đông.
Trên gương mặt lạnh như băng nở ra một nụ cười, tựa như hoa xuân ấm áp. Trong mắt người khác, đó là sự thân mật chỉ dành cho người thân.
Thực ra cũng gần như vậy.
Trên đời này không có nhà phản diện nào khiến Tô Ninh thích hơn nhà họ Tô cả.
- Mới mấy ngày không gặp, chú họ không nhận ra cháu sao? Tô Ninh cười tươi bước tới, "vòng vây" tự động nhường đường cho cả nhà Tô Bán Tiên vào.
- Làm sao quên được!
Tô Bán Tiên kích động nói, nói xong mới ý thức được mình thất thố, sợ làm mất mặt Tô Ninh trước đám đông, hít một hơi thật sâu cố gắng bình tĩnh lại:
- Ý chú là, cuối cùng cũng gặp lại được một người nhà họ Tô, từ khi cháu đi, ngày đêm chú đều nhớ cháu, sợ chỉ là mơ thôi...
Nói đến nói đi, ông ta thực sự xúc động.
Đúng vậy, đã nhiều năm rồi, người nhà họ Tô ở Bắc Bình chỉ còn lại ông ta và hai đứa con. Không ngờ một ngày lại gặp được người khác mang dòng máu họ Tô.
Lại còn là một người tài giỏi như vậy.
Tô Ninh thấy mắt ông ta đỏ hoe, hơi ngạc nhiên, liền nắm lấy tay Tô Bán Tiên an ủi:
- Sao lại là mơ được, chú nhìn này, cháu đang đứng sống sờ sờ trước mặt chú đây. Đều là người nhà họ Tô cả, trên đời này không ai đáng thân thiết hơn chúng ta nữa.
Sau này còn gặp nhau hàng ngày nữa mà.
Câu này vừa nói ra, người nghe đều xao xuyến.
Gì, gặp hàng ngày?
Ý là, người thân họ Tô này sẽ ở chung với nhà họ Tô sao? Dù không hẳn vậy, cũng ít nhất phải ở đủ gần mới có thể gặp hàng ngày chứ.
Đúng là nhà họ Tô gặp được người coi trọng tình thân.
Người xung quanh trong lòng chua xót.
"Đinh..."
Khóe miệng Tô Ninh lại cong thêm, nhìn về phía hai người đứng sau Tô Bán Tiên, niềm nở lên tiếng: - Đây là em trai và em gái họ của cháu sao?
- Đúng vậy. Không hề do dự ai lớn ai nhỏ, Tô Bán Tiên vô cùng tự nhiên chấp nhận thứ tự này, nghiêng người nhường chỗ cho con cái, khiêm tốn nói:
- Đứa lớn tên là Tô Thần, đứa nhỏ tên Trân Châu, đều không nên hồn cả.
- Chị họ. Tô Thần chào trước.
Mặt Tô Trân Châu đỏ bừng, đôi mắt long lanh chớp chớp, sự lanh lợi và thông minh thường ngày biến đi đâu mất, chậm một nhịp mới phản ứng lại mà chào.
Giọng nhỏ nhẹ, ngọt ngào ấm áp.
Khiến Tô Ninh nghe xong cũng thấy dễ chịu trong lòng. Đúng là kẻ có thể một mình đấu với nam chính, nữ chính, nam phụ, nữ phụ, trở thành phản diện lớn nhất của chương này.
- Đã gặp mặt rồi, chị họ cũng nên có quà gặp mặt. Tô Ninh cười rất kín đáo.
- Người đến là được rồi, cần gì quà gặp mặt.
- Vâng, chị họ lần trước đã gửi về nhà nhiều đồ như vậy, tốn kém lắm rồi. Lúc này Tô Trân Châu cũng thật lòng từ chối.
Những thứ đó chất đầy cả một sân, ăn uống mặc dùng thứ gì cũng đủ, dùng mấy năm cũng không hết!
Tô Thần ở bên cạnh cũng lặng lẽ gật đầu, em gái nói chính là điều anh muốn nói.
Thực sự là đủ rồi, họ không tham lam như vậy.
- Khi nào...
Tô Ninh ban đầu không hiểu, sau đó mới nhận ra, cũng không giải thích những thứ đó không phải cô gửi, chỉ cười:
- ...Quà gặp mặt đã chuẩn bị xong rồi, sao có thể không cho được.
Nói xong không để họ từ chối, cô nói với Giản Nhân: - Phiền cục trưởng Giản giúp một tay, mang ba cái hộp trong xe lại đây.
Cục trưởng Giản?
Người xung quanh đổ dồn mắt về phía Giản Nhân, một thân cảnh phục gọn gàng sạch sẽ. Có kẻ đầu óc nhanh nhạy hơn, đã há hốc mồm.
C-c-cái này, chẳng lẽ là cục trưởng cảnh sát?
Trời ơi...
Không nói đến họ, cả nhà Tô Bán Tiên cũng bị chấn động.
Giản Nhân tuy dung mạo bất phàm, nhưng vừa nãy mở cửa xe cho Tô Ninh, sau đó lại đứng bên cạnh không nói gì, ai cũng chẳng thèm nhìn hắn nhiều.
Huống hồ đoán được đây là đường đường cục trưởng cảnh sát.
Tô Bán Tiên theo phản xạ muốn chuồn - ông ta bày sạp ngoài phố, thấy cảnh sát như chuột thấy mèo, huống hồ đây là cấp trên cao nhất của cảnh sát.
Bị con gái lén véo một cái mới tỉnh táo lại.
Nhớ ra trước đây đưa đồ cho họ chính là một đám cảnh sát, người đến báo tin là Thiết Quải Lý cũng là cảnh sát.
Ồ, vậy thì không sao rồi.
Ông ta cũng từng trải qua giàu sang, được người lớn trong nhà chỉ dạy kinh nghiệm, còn gì không hiểu nữa.
Chẳng qua là quan với thương cấu kết với nhau thôi!
Nhưng cháu gái Ninh là người có bản lĩnh, mới từ nước ngoài về đã có thể kết giao với cục trưởng cảnh sát.
Nhìn dáng vẻ, hình như còn lấn át được hắn.
Quả thực là thủ đoạn cao siêu, không hổ là dòng máu nhà họ Tô.
Nghĩ vậy, Tô Bán Tiên liền bình tĩnh, vẫn giả vờ muốn từ chối:
- Chút chuyện nhỏ này không cần làm phiền cục trưởng Giản đâu.
Lời còn chưa dứt, bên này Giản Nhân đã mang hộp từ trong xe ra, đưa cho Tô Ninh xong, cười với Tô Bán Tiên đầy hòa khí:
- Chuyện nhỏ thôi, không cần khách khí.
Kẻ này là tinh ranh trong đám tinh ranh, sớm đã nhận ra Tô Ninh coi trọng nhà này, thái độ tất nhiên là tốt.
Tô Ninh mở một cái hộp, trên nền nhung đen hiện ra một đôi vòng tay vàng kéo sợi tinh xảo, trên còn nạm hai viên hồng ngọc, đỏ như máu bồ câu.
- Đây, đây là cho con sao?
Tô Trân Châu suýt chút nữa nhẹ cả hơi thở, sợ thổi một cái là sợi vàng trên vòng vỡ mất.
Cô ta nhớ, Phương Thanh Thanh cũng có một đôi vòng tay tương tự.
Là của hồi môn của mẹ Phương Thanh Thanh, có được rồi cố tình khoe khoang trước mặt cô ta rất lâu, chế giễu nhà cô ta làm lụng cả đời cũng không mua nổi một đôi vòng như thế.
Đôi vòng đó không đẹp bằng đôi trước mắt.
Cũng không nạm đá quý.
- Về nước không mang theo được trang sức gì tốt, đành chịu thiệt cho em gái vậy.
Tô Ninh nhẹ nhàng gật đầu, trìu mến nhìn Tô Trân Châu đang kích động, như thể cầm đôi vòng như vậy thực sự là thiệt thòi cho cô ta vậy.
Thiệt thòi này, tôi cũng muốn chịu!
Người xung quanh lặng lẽ hét lên.
Ngay cả Giản Nhân cũng nhìn đôi vòng thêm vài lần, hàng thượng phẩm trong hàng thượng phẩm, nhìn tay nghề là biết đồ từ trong cung ra, thợ kim hoàn dân gian không làm nổi.
Tô Ninh không thiên vị ai.
Tặng cho Tô Thần, người em họ rẻ tiền, là một chuỗi hạt gồm mười tám viên ngọc bích, màu xanh đậm đến mức như sắp tràn ra ngoài. Còn tặng Tô Bán Tiên một tấm bài vô sự.
- Đáng lẽ chú họ mới phải tặng quà gặp mặt cho cháu mới đúng... cái này, sao dám nhận thế này, ha ha ha.
Gừng càng già càng cay.
Mặt dày vẫn là Tô Bán Tiên, làm cha, ngoài miệng nói không dám nhận, tấm bài vô sự đã nhét vào trong ngực rồi.
