Chương 30: Nhân vật chính của truyện sảng, bắt đầu
Cửa mở.
Ngoài cửa đứng hơn chục người, thẳng tắp, không phát ra một tiếng động nào, nếu người không biết chuyện nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng vài ngày trước, họ còn là những tên lưu manh hung hãn ngoài đường phố.
“Cô Tô, xe đã chuẩn bị xong rồi.”
Người đứng đầu có khuôn mặt thanh tú, nở nụ cười nhanh chóng đón lại, tự nhiên và khéo léo nhận lấy túi xách trong tay cô, nhỏ giọng nói về tình hình:
“Mặt đường băng đã dọn gần hết, dọc đường đều là lều tế của các nhà ở Bắc Bình, theo lời dặn của cô, nghi thức tiếp tam đã bắt đầu từ mười lăm phút trước.”
Tiếp tam, chính là nghi thức dẫn đường cho vong hồn chuẩn bị xuống âm phủ, “Tô Hoài Sơn” chết ở nước ngoài, coi như chết tha hương, nghi thức này nhất định phải làm lớn.
Tô Ninh quả thực cũng làm như vậy.
Từ khi vào thành, mỗi ngã tư đều đã sắp xếp xong, từng xe người giấy ngựa giấy dẫn đường, còn có danh tăng danh đạo tụng kinh dẫn lối.
Nói thì đơn giản nhưng không đơn giản.
Phải vào thời gian cố định, đồng loạt đốt người giấy ngựa giấy, tăng đạo tụng kinh, một chỗ sai là hỏng hết, còn phải lo liệu trên dưới, không để người qua đường xông vào nghi thức…
Đủ thứ chuyện, rườm rà khó làm.
Nếu người chủ trì không có năng lực điều phối tổng thể siêu mạnh, tuyệt đối không thể làm tốt trong lúc gấp gáp, Tô Ninh hài lòng gật đầu, nở một nụ cười nhạt với người trước mặt:
“Làm việc không tệ.”
Mấy chữ đơn giản, người khác nghe được lại như thấy mưa máu trên trời mà không dám tin – đây là lần đầu tiên Tô Ninh khen ngợi người dưới trướng.
Huống chi người này mới đến hôm kia, tính là người mới, lai lịch còn khó xử như vậy, lại vượt mặt những kẻ đến trước dưới tay cô Tô, trong lòng không khỏi chua xót.
Lần lượt không nhịn được mà ném ánh mắt đủ kiểu.
“Ngài quá khen rồi, đều là kẻ hèn này nên làm…”
“Tôi nói không tệ là không tệ, nhớ kỹ, tôi không thích người khác phản bác tôi, bất kể anh là khiêm tốn hay gì, niệm tình lần đầu, không có lần sau.”
Giọng Tô Ninh lạnh xuống, cắt ngang lời hắn.
“… Kẻ hèn này hiểu rồi.”
Người mới, không, Lâm Sâm trên mặt thậm chí không hề lúng túng, như chẳng để tâm, nhưng nhắc nhở thưởng từ hệ thống hiện ra khiến Tô Ninh biết không phải như vậy.
Không để lộ hỉ nộ ra mặt.
Không hổ là người trong nguyên tác được miêu tả là chính trị gia bẩm sinh.
Đoạn hắn làm nhân vật chính cũng là phần sảng nhất của nguyên tác.
Tuổi trẻ, xuất phát thấp, nhưng có thể trên quan trường biến ảo khôn lường thời Dân Quốc một đường qua năm ải chém sáu tướng, đắc ý thăng tiến từng bước.
Có thể làm được như vậy, hắn đương nhiên có bản lĩnh, nguyên tác mấy lần viết hắn biến phế thành thần kỳ, cứng rắn làm được việc không thể làm.
Năng lực làm việc mạnh như vậy.
Tô Ninh hầu như không chút do dự, quyết định thu nhận người về làm việc.
Còn một điểm nữa, người hận ông chủ nhất chính là nhân viên, hắn ta còn cố tình làm giàu bất nhân cũng miễn, căn bản không sợ hắn không bạo ra phần thưởng – một mũi tên trúng hai đích.
Nghĩ thôi đã thấy đẹp quá chừng.
Vớ được nhân vật chính này, trải nghiệm cũng rất kịch tính, lần trước từ nhà họ Tô về, đường gặp một đám cảnh sát giả kiểm tra xe.
Lý Quỳ giả gặp Lý Quỳ thật.
Kết quả tự nhiên không cần nói, không một tên nào chạy thoát, toàn bộ bị bắt vào ngục ăn cơm tù.
Ba quyền hai gậy xuống, khai hết.
Ai nghĩ ra cái kế này, lừa mấy người, cầm đầu là ai, còn có đồng bọn nào sót không, một năm mười khai sạch.
Lâm Sâm cũng xui xẻo, vốn ở ổ cũng không đến nỗi bị tóm gọn, ai bảo Cục trưởng Giản nổi cơn lôi đình, người dưới trướng hăng hái chưa từng thấy.
Cứng rắn lôi người từ trong chăn ra.
Lúc Tô Ninh gặp hắn, trời lạnh thế mà mặc độc một lớp áo mỏng, lạnh đến nỗi nước mắt nước mũi chảy ròng, hai tay bị trói ngược sau lưng treo trên xà nhà, đầu ngón chân hờ hững chạm đất.
Lúc được thả xuống, lập tức ngã sõng soài.
Có thể tưởng tượng, nếu không phải hôm sau Tô Ninh nghe Giản Nhân nói kẻ nghĩ ra chủ ý thiếu đức này cho băng nhóm tên là Lâm Sâm, nhớ ra đây là nhân vật chính một quyển nào đó trong nguyên tác, hắn sống chết thế nào cũng chẳng ai biết.
Sở cảnh sát thời Dân Quốc có phải chỗ tốt lành gì đâu!
Xác định không tìm nhầm người, Tô Ninh lên tiếng một câu rồi dẫn hắn đi.
Trong mắt người khác, chính là thằng nhãi ranh này tổ tiên chôn ở huyệt phong thủy tốt lành gì, đắc tội cô Tô, chọc giận cục trưởng Giản, không những không sao còn nhờ họa được phúc?
Một bước lên mây thành thuộc hạ của cô Tô, còn giao cho hắn một số việc quan trọng trong tang lễ, chẳng sợ hắn làm hỏng.
Khiến người ta nghĩ nát óc cũng không hiểu.
Thằng nhãi này dựa vào cái gì?
Thực ra, bản thân Lâm Sâm cũng không hiểu, đến bây giờ đầu hắn còn mơ hồ, đi đường cũng lâng lâng, trong lòng trăm mối không rõ.
Tuy hắn vẫn luôn tự cho mình là thiên lý mã, chỉ thiếu bá nhạc thưởng thức là có thể phất lên, cô Tô mắt tinh chọn trúng hắn là chuyện đương nhiên.
Nhưng cũng nhanh quá.
Hơi thất thần, Tô Ninh đã gần tới xe, hắn vội vàng bước nhanh vài bước giành trước đến xe, tay phải kéo cửa xe, tay trái che phía trên, khom lưng nói:
“Mời ngài lên xe.”
Thấy vậy, người khác thầm mắng nịnh nọt, lại hối hận vì mình không giành trước làm, kẻ có tâm thì ghi nhớ hành động của Lâm Sâm –
Sau này cũng phải lấy lòng cô Tô như vậy.
Tô Ninh tao nhã lên xe, Lâm Sâm vô cùng tự nhiên theo lên ghế phụ, kéo cửa kính xuống dặn dò:
“Xe này đủ người rồi, các anh đều ra xe sau đi, đừng đứng ngẩn ra nữa.”
Những người còn lại: … Đồ khốn biết tranh giành.
…………
Quẹo cua, ra ngoài đường lớn.
Tiếng nhạc ai tang và tụng kinh vang trời xa xa truyền đến, khắp nơi bay phảng phất mùi khói đốt tiền giấy, cột khói xông lên trời khiến người ta tưởng chỗ nào cháy.
Nhưng đếm sơ qua, trên trời có đến mấy chục, hàng trăm cột khói, bao trùm khắp các vùng của Bắc Bình.
Không thể nào tất cả đều cháy hết?
Đáp án không xa, Tô Ninh tùy ý nhìn ra ngoài, đập vào mắt là tòa công quán Tây Dương bằng giấy ba tầng khổng lồ, bên trong còn có a hoàn, quản gia, mặt mũi sống động như thật, suýt không nhìn ra là người giấy.
Có nhà đương nhiên không thể thiếu xe.
Xe ngựa, xe hơi nhỏ, xe kéo… xe cộ cổ kim trung ngoại đầy đủ cả.
Những món đồ giấy này chất đống cùng nhau, theo tiếng tụng kinh của hòa thượng đạo sĩ ném vào lửa, cháy nhanh thành tro, khói đặc bốc lên trời.
Thỉnh thoảng có người dùng chậu ném gạo trắng, táo đỏ, đậu ra ngoài, hét bằng giọng Tô Ninh không hiểu, còn có người nhóm lửa nhỏ đốt “thỏi vàng, thỏi bạc”.
“Đây là gọi hồn.”
Lâm Sâm nhận ra sự tò mò của Tô Ninh, giải thích:
“Không chỉ gọi hồn Tô tiên sinh về, còn để sứ giả dẫn hồn âm phủ biết, có người chết cần dẫn đường, những gạo, vàng này chính là lộ phí chuẩn bị.”
“Lộ phí cho càng nhiều, đoạn đường vong hồn xuống âm phủ càng dễ dàng.”
Ý nói, không cho tiền thì khó sống.
Tô Ninh trong lòng cảm thán, âm phủ và nhân gian sao đều một kiểu, có tiền thì việc gì cũng dễ, không tiền chỉ có thể khổ sở.
Nhanh chóng đến nơi.
Đầu hẻm bắt đầu dùng lụa trắng, tre trắng dựng cả dãy lều tang, trên viết tên chủ tang, các câu đối viếng từ khắp nơi tung bay che trời lấp đất.
Trên đều là bút tích của danh gia đương thời.
Xe Tô Ninh vừa dừng, người dò la khắp nơi chạy nhanh về báo tin – chủ tang cuối cùng đã đến, khách đến viếng có thể lên sân khấu.
Chẳng mấy chốc.
Không xa nhà tang lễ, xe cộ thành đàn, tiếng người ồn ào.
