Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 22

Chương 22

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 22: Lương thiên - Sói.

 

Nói đến đây, tôi thấy cô ấy cũng không phải người thích uống rượu, sao lại chịu đưa tôi đi uống nhỉ? Phải hỏi cô ấy mới được.

 

“Trước đây cô không uống rượu sao? Rượu nhà mình mùi vị thế nào cũng không biết à?”

 

- “Tôi uống ít thôi, lại có người gửi rượu ở chỗ tôi, tôi cũng không rõ cụ thể là rượu gì.”

 

“Thế thì cô cũng thật là liều, mới gặp nhau ngày đầu mà cô một nữ nhân đã dám đưa tôi về uống rượu mạnh.”

 

- “Cô không sợ tôi uống say rồi làm chuyện bất chính với cô sao?”

 

“Sợ chứ, nhưng tôi thấy không có khả năng lắm.”

 

- “Ồ? Cô thấy tôi không giống loại người đó?”

 

“Cũng không hẳn. Cô quan tâm Tiểu Muội của cô như vậy, nhìn cô chưa đến ba mươi, tôi năm nay cũng hơn hai mươi, tôi thấy tôi cũng giống Tiểu Muội của cô thôi. Cô đâu thể làm chuyện bất chính với Tiểu Muội của mình được.”

 

- “Tôi sẽ không làm chuyện bất chính với Tiểu Muội, nhưng cũng không phải ai cũng có thể làm Tiểu Muội của tôi.” Nói xong, tôi uống cạn bát rượu.

 

“Ồ? Thế là tôi nhận cô làm huynh trưởng, cô không muốn?” Cô ấy vừa nói vừa đứng dậy rót thêm rượu cho tôi, rót xong lại ngồi về chỗ, uống một ngụm, vẻ mặt hơi nhăn nhó. Cũng không hẳn là nhăn nhó, chỉ là không được tự nhiên lắm.

 

- “Không phải không muốn, chỉ là rõ ràng cô mới là người cứu tôi, tôi có đức hạnh gì mà để cô nhận làm huynh trưởng?”

 

Tôi vốn định nói mình là sói, nhưng cảm thấy đó là chuyện ai cũng biết, không cần phải nhắc đi nhắc lại, huống chi tôi cũng không định làm sói nữa.

 

“Hả? Thả mấy con dê nhỏ của bọn buôn người mà còn chưa đủ sao? Tôi thấy thế đã rất lợi hại rồi, huống chi trước đây cô cũng từng giết không ít người.”

 

- “Sao cô biết?”

 

“Bọn buôn người chẳng bao giờ nhờ người tốt vận chuyển dê nhỏ cả. Cô đã rất tốt rồi, còn biết quay đầu là bờ. Tôi không ngờ lại gặp được chuyện như thế này.”

 

Tôi không nhắc mình là sói, nhưng cô ấy lại nói ra hết.

 

- “Cô biết tôi từng giết nhiều người, vậy mà vẫn dám mời tôi uống rượu, lại còn nhận huynh trưởng?”

 

“Cô cứ nói có muốn hay không đi.”

 

- “Không muốn, chúng ta còn chưa biết tên nhau mà.”

 

Cô ấy sững lại, không biết nghĩ gì, bỗng nhiên tốc độ nói chuyện chậm hẳn.

 

“Cũng phải, tên của chúng ta vẫn là không biết thì hơn.”

 

Bầu không khí bỗng chốc tối sầm lại theo màn đêm, may sao ngọn đèn vẫn soi sáng bàn đá. Gió thu đêm mang theo hơi lạnh, khiến men say càng thêm nồng, tôi lại thấy thoải mái hơn một chút.

 

- “Tên quan trọng lắm sao?”

 

“Quan trọng lắm.”

 

Cô ấy đã nói vậy, tôi cũng không muốn hỏi thêm.

 

“Nhưng cô đoán đúng, tôi chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện hại cô, cô cứ yên tâm.” Tôi lại quay về chủ đề trước đó.

 

Dĩ nhiên tôi cũng muốn có một muội muội, nhưng muội muội như cô ấy đúng là hiếm có khó tìm. Võ công tốt, hào phóng, nhà lại giàu có, tôi tự thấy không bằng, làm sao mặt dày nhận kết bái huynh muội đây. Tôi vốn cũng chẳng có dáng vẻ của một người huynh trưởng.

 

“Thôi, ăn đi, mấy món tôi mua cô chưa động đũa đấy.” Cô ấy lại nhắc tôi ăn mấy món cô ấy mang về.

 

- “Ban ngày cô cứ nói ăn ngon, cô ăn nhiều một chút đi.”

 

“Vậy cùng ăn đi, cô tự gắp.”

 

Tôi gắp một miếng thịt heo quay bỏ vào miệng nhai, lại uống một ngụm rượu, hương rượu và hương thịt quyện vào nhau kích thích vị giác, nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác cực kỳ không chân thực. Nếu không phải cô gái bên cạnh đang ăn uống vui vẻ, chắc tôi đã nghĩ trong rượu hay thức ăn có độc rồi.

 

Cảm giác hôm nay trôi qua thật dài lê thê. Đầu tiên là bị bọn buôn người ám toán, rồi bị một nữ nhân cứu, thù lao lại là nghe tôi kể chuyện, nghe xong chuyện của tôi lại rất hài lòng, tiếp đó đưa đi xem vết thương, ăn thịt, uống rượu, đến cả chỗ nghỉ ngơi cũng chuẩn bị sẵn. Mãi đến bây giờ, tôi vẫn cảm thấy hôm nay còn dài lắm mới kết thúc.

 

“Vậy tại sao cô đã từng giết người, mà vẫn không nỡ hại phụ nhân và trẻ em? Cô có thù oán gì với đàn ông sao?” Cô ấy lại hỏi về chuyện của tôi.

 

Tôi không biết nói thế nào với cô ấy, đành mơ hồ nói qua loa vậy.

 

“Tôi cũng không biết, chỉ là không thích thôi. Tôi cũng biết thời đại này mỗi ngày đều có rất nhiều phụ nhân và trẻ em chết, nhưng tôi không muốn những chuyện như vậy xảy ra bên cạnh mình.”

 

- “Ý cô là, cô không chịu nổi cảnh phụ nhân và trẻ em bị tổn thương?”

 

“Cũng tạm vậy.”

 

- “Nhưng mà, không hại họ, thì cô sống thế nào? Chỉ giết đàn ông thôi sao?”

 

“Trước đây tôi quả thực đã làm vậy, nhưng cuối cùng phát hiện ra rằng giết đàn ông cũng sẽ hại đến những phụ nhân và trẻ em mà tôi không giết.”

 

- “Phải rồi, tôi cũng thấy phụ nhân, trẻ em và đàn ông không thể tách rời nhau… Vậy tiếp theo thì sao? Cô định làm gì, còn tiếp tục làm sói không?”

 

“Tôi không định làm sói nữa, kiếm kế sinh nhai khác.”

 

- “Cô nghĩ cô làm được sao? Cô còn quen với việc không làm sói không? Làm sói, chỉ cần không sợ giết người và bị giết, không ngại bị quan phủ truy nã, thì kiếm tiền còn dễ hơn làm ăn chân chính nhiều.”

 

“Cô có ý gì?” Tôi hơi không hiểu lời cô ấy nói, sao lại bắt đầu nói tốt cho việc làm sói và giết người thế?

 

- “Ý tôi là, nếu cô vốn có thể làm ăn chân chính, thì hẳn đã làm từ lâu rồi; nhưng cô thà mạo hiểm bị giết để đi giết người, còn phải trốn tránh quan binh, thế mà cô vẫn chọn làm sói.”

 

- “Cô không thấy làm sói cũng rất quan trọng với cô sao?”

 

…

 

Vẫn không hiểu lắm, nhưng mơ hồ cảm thấy cô ấy dường như đang hỏi tôi về nguyên nhân làm sói, nhưng lại không hoàn toàn như vậy.

 

Tôi nhớ lại những chuyện trước kia, hình như tự dưng lại đi theo Thủy Xà, rồi làm cái nghề này.

 

“Tôi chưa từng nghĩ tới, chỉ là tình cờ làm sói, làm mấy năm rồi.” Tôi cố gắng nói ra suy nghĩ của mình.

 

- “Ý cô là, cô chưa từng nghĩ mình thích hay không thích làm chuyện này sao?”

 

…

 

“Cũng có nghĩ qua. Tôi không thích làm sói lắm, nhưng không biết nếu không làm sói nữa thì những người đó có buông tha tôi không, đành sống qua ngày vậy. Huống chi tôi cũng không biết ngoài giết người ra tôi còn thích hợp làm gì nữa.”

 

- “Không phải cô nói hồi nhỏ cô muốn làm đại hiệp sao?”

 

…

 

Hồi nhỏ tôi đúng là nghĩ vậy, nhưng lúc đó tôi nghĩ nhiều hơn là làm đại hiệp sẽ được người ta yêu thích, có thể độc lai độc vãng, không cần giao thiệp với ai. Mãi đến khi lớn hơn một chút mới biết làm người tốt đã khó, huống chi là làm hiệp. Chọc phải kẻ không nên chọc, chết cũng không biết chết thế nào. Chắc là sợ rồi.

 

“Làm đại hiệp không dễ vậy đâu.”

 

Nói đến đây, bỗng nhiên thấy xấu hổ lạ thường.

 

Có lẽ ông thầy đồ nói đúng, tôi chính là vô dụng, suốt ngày mơ mộng làm đại hiệp, luyện được chút võ công cũng chỉ để giết người cướp của.

 

“Lương à, nghe ta khuyên một câu, đừng mơ làm đại hiệp nữa, thiên hạ sắp loạn rồi… Hãy theo cha con học thêm bản lĩnh, kiếm chút tiền kiếm cơm mới là thực, hỡi…”

 

Đó là những lời cuối cùng ông thầy đồ dạy tôi, ông ấy cũng không nói sai. Tôi vốn không thích ông ấy, cho rằng ông ấy hủ nho, nhưng giờ nhìn lại, những gì ông ấy nói đều là sự thật, cũng coi như lời tâm huyết.

 

Nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ học theo cha điều gì, chỉ làm tay sai, cha bảo gì làm nấy. Tôi luôn nghĩ thời gian ở bên cha còn dài, sau này học cũng không muộn. Nhưng mọi chuyện đều đến quá đột ngột.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích