Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23: Lương thiên - Cừu non.

 

Yên lặng hồi lâu.

 

“Uống đi.” Cô ấy bưng chén rượu lên, uống một ngụm lớn, dưới ánh đèn vàng nhạt, trên mặt hiện ra chút ửng hồng như có như không.

 

Cô ấy cũng khá tin tưởng tôi, có vẻ so với tửu lượng của mình thì cô ấy đã uống khá nhiều.

 

Tôi cũng bưng chén rượu lên uống cạn, cảm nhận cơn say hạnh phúc, dường như chẳng cần nghĩ ngợi gì đến phiền não.

 

Cô ấy lại đứng dậy rót thêm rượu cho tôi và cho mình, vừa rót vừa nói.

 

“Đây là lần cuối tôi rót cho anh, hơi chóng mặt, lát nữa anh tự rót nhé.” Nói xong, cô ấy đặt vò rượu bên tay trái tôi.

 

- “Sao cô lại đãi tôi thế này? Rõ ràng là cô cứu tôi.” Mượn hơi men, tôi thẳng thắn hỏi ra nghi vấn của mình.

 

“Anh rất giống một người cũ của tôi, làm không ít chuyện xấu, nhưng con người lại không xấu đến cùng, chỉ là ngốc thôi.”

 

“Ngốc” – điều này khá hợp với tôi, đầu óc tôi luôn không thực tế, nào là muốn làm đại hiệp, nào là bắt nạt Tiểu Muội, nào là thả cừu non đi.

 

Đến bây giờ tôi vẫn chưa rõ mình muốn gì.

 

- “Sau đó anh ta thế nào rồi?”

 

“Không gặp được nữa, tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại.”

 

- “Cô không muốn gặp, sao lại nói tôi giống anh ta?”

 

“Chỉ là một niềm thương nhớ thôi. Có người thà quên nhau trong chốn giang hồ, cũng bớt đi những ràng buộc.

 

Nhìn thấy một người không liên quan mà có nét tương tự, cũng thấy có chút thân thiết, như thể anh ta đang ngồi bên cạnh tôi.”

 

Cô ấy đúng là người đa cảm, lại có thể biết rằng có những người nếu quên nhau thì mới là tốt nhất.

 

Con nhỏ... chắc không quên được ta đâu, ta lại muốn quên nó. Quên rồi, thì không phải nghĩ cách tìm nó, nghĩ cách cứu nó nữa, với tình trạng bây giờ của ta, hoàn toàn bất lực.

 

Nghĩ đến đây, không tự chủ được liền uống cạn chén rượu, hy vọng mượn cơn say để quên đi chuyện này.

 

Rồi lại cầm vò rượu rót thêm một chén nữa.

 

“Anh nghĩ đến chuyện buồn gì à? Uống kiểu này.” Cô ấy chống cằm nhìn tôi, vừa nói vừa nhắm mắt ngủ gật, chắc là men rượu đã lên, nhưng lời nói vẫn còn tỉnh táo.

 

Kể cho cô ấy nghe cũng được.

 

“Tôi nhớ đến con cừu non tôi đã thả.”

 

- “Ồ, có con cừu non nào đặc biệt lắm sao?”

 

“Phải, tôi là kẻ giết cha nó.”

 

- “Là con nhỏ anh tìm ban ngày ấy à?”

 

“Ừ.”

 

- “Nó làm sao, anh đi tìm nó?”

 

“Nó tự chạy mất, không giết tôi đã chạy, nhưng ban đầu nó định giết tôi thì bị tôi phát hiện.”

 

- “Thế anh không giết nó à?”

 

“Không, tôi chỉ coi nó là một đứa bé gái, không gây sóng gió gì được.”

 

- “Vậy có thể nó đột nhiên phát hiện ra anh vẫn còn chút nhân tính nên không muốn giết anh.”

 

“Cũng có thể.”

 

- “Thế sao anh còn đi tìm nó?”

 

...

 

“Nó coi như đã cứu tôi một mạng. Tôi với tên sói cùng đi cãi nhau về chuyện giao cừu non, nó nhắc tôi rằng tên sói đó muốn giết tôi, tôi né được một kiếp, giết hắn trước.”

 

- “Vậy, nó trở thành lý do anh không làm sói nữa sao?”

 

“Coi như vậy.”

 

- “Thế sao anh biết nó không muốn gặp anh mà vẫn đi tìm? Anh thích nó à?”

 

“Có một chút. Nó tinh nghịch, hơi giống Tiểu Muội, thêm nữa nó cũng mượn cớ đi giải quyết để lén chạy trốn.

 

Cũng giống Tiểu Muội, không từ mà biệt, tôi muốn nói rõ với nó.”

 

- “Nhưng anh không nghĩ rằng, có lẽ nó căn bản không muốn nói rõ với anh sao?”

 

“Thì tôi cũng hy vọng xác nhận nó còn sống. Nó luôn miệng nói chết, tuy là tôi hại, nhưng tôi không muốn nó tìm chết.

 

Nếu nó chịu, tôi có thể nuôi nó để chuộc tội.”

 

- “Chỉ vì nó mà anh không làm sói nữa? Nếu Tiểu Muội của anh xuất hiện thì sao? Cũng cần anh nuôi?”

 

“Nếu vậy thì chắc chắn không làm sói nữa. Nếu Tiểu Muội cũng cần tôi nuôi, thì tôi sẽ cố gắng hết sức.”

 

- “Anh nghĩ hay nhỉ, vừa nuôi cừu non, vừa nuôi Tiểu Muội, hưởng cả tề nhân chi phúc à?”

 

- “Nếu chỉ nuôi được một người thì sao? Tiểu Muội hay cừu non?”

 

“Chắc chắn là Tiểu Muội, dù sao nó cũng là nửa người thân của tôi, rất quan trọng với tôi.”

 

- “Ha ha, thế anh không tìm cừu non để chuộc tội à?”

 

“...”

 

“Thôi được rồi, tôi không trêu anh nữa.” Nữ nhân lại gắp thức ăn bỏ vào miệng, có vẻ ăn rất vui vẻ.

 

“Tôi có thể giúp anh tìm nó về.” Nuốt xong đồ ăn, cô ấy chậm rãi nói.

 

“...?”

 

Tôi không nghi ngờ lời cô ấy nói là giả. Cô ấy ở thành Lạc Dương chắc có chút mối quan hệ, tìm người có lẽ không phải chuyện khó.

 

Nhưng cô ấy có thể không biết đó là heo yêu, cũng là thứ vương gia muốn, lôi cô ấy vào thì nguy hiểm.

 

Thôi, nói thẳng với cô ấy vậy. Sau khi cô ấy cứu tôi thì đã không thoát khỏi liên quan rồi.

 

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi thấy toàn thân lạnh toát, nếu cô ấy thực sự bị tra ra, có khi sẽ chết trong nhà.

 

Tôi nhìn nữ nhân trước mặt đang ăn uống vui vẻ, lòng không khỏi chua xót.

 

Cô ấy cũng không thể chết. Cô ấy, Tiểu Muội, Mãn Tuệ, đều không thể chết.

 

“Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đó làm gì? Trên mặt tôi có thứ gì kỳ lạ à?” Chắc cô ấy cũng uống đã, chưa kịp nuốt đồ đã nói, nghe như đứa trẻ mới học nói.

 

- “Trên mặt cô không có gì. Tôi nghĩ cô đừng tham gia chuyện này thì hơn.”

 

“Sao thế?”

 

- “Vì cô đã cứu tôi, lôi vào rồi, tôi nói thẳng với cô vậy.”

 

- “Con cừu non tôi thả là thứ đương kim vương gia ở Lạc Dương muốn.”

 

“Thì sao, tôi nói tôi có thể giúp anh tìm nó, anh có ý gì không?” Cô ấy không lộ vẻ ngạc nhiên như tôi tưởng, ngược lại còn nhấn mạnh lại lời đã nói.

 

Xem ra cô ấy còn chẳng sợ vương gia, vậy cô ấy không phải người của vương gia chứ?

 

“Nếu cô giúp tôi tìm được nó... tôi có thể tùy tình hình đáp ứng yêu cầu của cô.”

 

- “Tôi không nói là muốn anh báo đáp. Ý tôi là, nếu tôi tìm được nó, anh muốn nói gì với nó, hoặc hy vọng nó thế nào?”

 

“Thả nó đi, để nó sống.”

 

- “Vậy anh còn tìm nó làm gì?”

 

“Phải, tôi phải nói rõ với nó.”

 

- “Nếu nó không muốn gặp anh thì sao?”

 

“...”

 

Nữ nhân thấy tôi do dự, liền đưa ra ý kiến của mình.

 

“Thế này nhé, tôi tìm được nó, nếu nó không muốn gặp anh thì tôi thả nó đi, nếu nó muốn gặp anh, tôi sẽ đưa nó về, thế nào?”

 

“Được.”

 

Chỉ cần đảm bảo con nhỏ còn sống là được.

 

Thật như mơ vậy, nữ nhân trước mắt lại có bản lĩnh này, khiến tôi hơi phấn khích.

 

Con nhỏ sống được là tốt rồi.

 

- “Nhưng tôi có một yêu cầu.”

 

“Yêu cầu gì?”

 

Cô ấy đưa ra yêu cầu mới đúng. Nếu không cần tôi thứ gì, tôi mới thấy không ổn.

 

Mình có giá trị, mới có tư cách đưa ra yêu cầu với người khác.

 

Nhưng, tôi có thứ gì mà cô ấy coi trọng chứ?

 

“Nói cho tôi biết ba con cừu non kia ở đâu?”

 

Cô ấy đang cười, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng sợ hãi.

 

Cô ấy hỏi cái này làm gì? Sao cô ấy biết còn ba con cừu non nữa? Ở khu rừng đó, khoảng cách ấy cô ấy không thể nghe được tôi và bọn lái buôn nói chuyện.

 

Chẳng lẽ... cô ấy là người của bọn lái buôn?

 

Thế thì, việc cô ấy đến cứu tôi, mời tôi ăn, uống rượu, và việc cô ấy có thể tìm được con nhỏ, cũng như không sợ vương gia, tất cả đều hợp lý.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích