Chương 24: Lương thiên – Khó vẹn toàn.
Nhưng vẫn còn vài chuyện không giải thích được. Nếu nàng chỉ lừa ta, sao không giống như con nhỏ kia, moi hết quá khứ của ta rồi đột nhiên biến mất?
Mà lại hỏi ta câu hỏi này một cách chính diện như vậy.
Nếu nàng là người của bọn buôn người, chuyện của ta nàng hẳn phải biết, thậm chí có thể bắt Mãn Tuệ đến rồi uy hiếp ta.
Sao phải tốn công đánh ta, cứu ta, mời ta ăn uống, rồi lại bày ra trước mặt hỏi ta?
“Ngươi muốn làm gì?” Ta hỏi nàng.
Tự ta nghĩ chắc không ra.
- “Xem thử nàng ta ở trong lòng ngươi có địa vị thế nào, có cao hơn tất cả những con cừu nhỏ kia cộng lại không.”
“Hơn nữa, ngươi không nghĩ rằng không bỏ ra thứ gì mà có thể lấy được người của vương gia từ tay bọn buôn người chứ?”
- “Đương nhiên ngươi cũng có thể coi như vừa rồi chưa nghe thấy gì, coi như ta chưa hỏi ngươi về mấy con cừu nhỏ kia, cũng sẽ không giúp ngươi cứu con cừu nhỏ đó.”
- “Ngươi đều có thể chọn, nhưng ta chỉ cho ngươi thời gian một khắc.”
- “Ta vẫn là đang giúp ngươi, đúng không?”
Giúp ta? Quả thật cũng không sai, trước đó chắc ta đã không còn lựa chọn nào để cứu con nhỏ kia.
“Lương gia, ngươi có thể tự mình chọn.” Câu này là Mãn Tuệ nói với ta, lựa chọn của ta là giết cái lưỡi, tin tưởng Mãn Tuệ.
Nhưng lựa chọn lại đến, một bên là Mãn Tuệ, một bên là Hồng, Thúy và Quỳnh Hoa, có thể cả Uyên nữa.
Ta không có lý do gì để tin Uyên có thể bảo vệ ba đứa con gái đó trước mặt những người kia, thậm chí có thể tự thân khó giữ.
Nhưng Mãn Tuệ đã bị bọn chúng bắt, có lẽ chậm một chút sẽ bị đưa cho heo yêu tra tấn đến chết.
Nếu ta dùng cái chết của Hồng, Thúy và Quỳnh Hoa để đổi lấy mạng sống của Mãn Tuệ, nàng sẽ càng hận ta hơn, như đã nói, nàng vốn không muốn gặp ta, huống chi ta lại mượn cớ nàng sống mà giết mấy đứa con gái.
Ta thực sự có thể tự mình chọn sao?
Ta vừa muốn Mãn Tuệ sống, vừa không muốn Hồng, Thúy và Quỳnh Hoa chết.
“Sắp hết giờ rồi.” Người nữ nhân bên kia bàn nhắc ta.
- “Ta không thể nói.”
“Ý ngươi là không muốn dùng ba con cừu nhỏ kia để đổi lấy con mà ngươi thích nhất?”
“Vậy là chọn quên hết những lời vừa rồi?”
- “Chỉ có thể vậy thôi.”
“Ngươi có trách ta không? Ta nói ta có thể cứu nàng, nhưng không đi cứu.”
- “Ta có tư cách gì mà trách ngươi? Không có ngươi, ta còn khó giữ mình.”
“Không ngờ ngươi uống rượu xong vẫn còn tỉnh táo.” Nói xong nàng lại uống một ngụm rượu trong bát, lại gắp một miếng ngỗng quay bỏ vào miệng.
“Nhưng sao ngươi không thử uy hiếp ta, hoặc cầu xin ta?”
Uy hiếp? Cầu xin? Ta chưa nghĩ tới.
Những điều nàng nhắc tới, quả thật có thể thử, nhưng dù bây giờ ta cũng thấy dù uy hiếp hay cầu xin nàng cũng sẽ không thay đổi gì, thậm chí có thể khiến mọi chuyện tệ hơn.
“Ta chưa nghĩ tới chuyện đó, và ta thấy uy hiếp hay cầu xin cũng vô dụng.” Ta nói suy nghĩ của mình với nàng.
“Thế nên ngươi cứ luôn chọn theo lời người khác? Dù đó là chuyện ngươi liều mạng làm?” Giọng nàng như trở nên hùng hổ, ít nhất sự bình thản vừa rồi đã biến mất.
Như một cuộc tra khảo.
Nhưng ta vẫn không hiểu nàng hỏi gì.
“Không phải ngươi hỏi ta sao?” Ta hơi bực mình vì mấy câu hỏi kỳ quặc này.
Nàng liếc ta một cái, im lặng một lúc.
“Nếu vừa rồi ngươi thực sự cầu xin ta, ít nhất ta có thể thả nàng đi.” Nàng nói vậy.
“Rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì?” Ta hơi phiền, hỏi nàng với giọng không vui.
Cả ngày hôm nay ta không hiểu sao nàng lại tốt với ta như vậy, bây giờ lại nói có thể giúp ta cứu con nhỏ.
Chỉ cần ta cầu xin nàng? Đây có gì khó sao? Sao nàng lại muốn ta tìm lý do để cứu con nhỏ từ chỗ ta?
Ta là ai mà chỉ cần cầu xin người khác là có thể thực hiện được nguyện vọng? Nếu thực sự được, sao ta lại rơi vào kết cục này?
“Ta muốn ngươi nói, vì con nhỏ mà ngươi muốn tìm, ngươi nguyện ý trả giá cái gì?”
...
Ta có thể trả giá gì cho con nhỏ?
Ta chưa nghĩ tới chuyện đó. Tìm được nàng là tốt nhất, không tìm được thì chỉ cần nàng sống ta cũng thấy ổn, ta chỉ không muốn nàng chết.
“Sao ta phải trả giá gì cho nàng? Nàng sống hay chết là mệnh của nàng, ta bỏ thời gian tìm được nàng là may mắn, không tìm được thì ta biết làm sao? Như ngươi nói, nàng vốn không muốn gặp ta.”
Đó là câu trả lời của ta, cũng là tình cảnh của thời loạn này, ta đã khó giữ mình, không cần thiết phải cố chấp với con nhỏ.
“Được, ta biết rồi.”
Nàng nói nàng biết rồi, nàng biết cái gì?
Nàng có biết tại sao con nhỏ lừa ta lâu như vậy, cuối cùng lại không giết ta không?
“Ta lười nói chuyện khó hiểu này với ngươi.” Nói xong ta lại uống một bát rượu.
Lúc này ta cũng không thấy rượu cay nồng nữa, chỉ cảm thấy đặc biệt êm miệng, hoàn toàn quên mất ban ngày nàng đối xử tốt với ta.
“Ngươi tự uống đi, ta đi ngủ đây.”
“Mấy thứ chưa ăn hết ngươi bỏ vào hộp, mai ăn.”
Nàng không để ý lời nói nóng nảy của ta, đứng dậy nói đi nghỉ, để lại rượu và thức ăn cho ta.
Vì vừa rồi không vui, ta cũng không muốn ăn gì, chỉ muốn uống rượu, bèn cất hết đồ ăn, uống cạn rượu còn lại trong vò, rồi về phòng nghỉ.
...
Đến khi ta tỉnh dậy bước ra, trong nhà chỉ còn một mình ta, cũng gần trưa rồi.
Hôm nay dậy hơi muộn.
Nàng như đã ra ngoài, nhưng cửa lớn không khóa, phòng chính cũng không khóa, ta vẫn có thể ra vào tự do.
Nhưng nàng yên tâm về ta khiến ta hơi sợ.
...
Cả ngày hôm nay ta không ra ngoài, chỉ ở trong sân, ăn đồ thừa tối qua mới nhớ ra hôm qua nói năng có hơi không biết chừng mực.
Mới nhớ ra ăn của người ta thì nói năng phải giữ ý, bèn quét dọn sân và bàn đá.
Sau đó cứ nghĩ mãi về chuyện tối qua, nàng nói có thể cứu con nhỏ, còn ta thì dường như nói con nhỏ không quan trọng lắm.
Thôi, nói rồi thì nói rồi, con nhỏ cũng không biết, dù nàng có biết thì hiện tại cũng vô dụng, giờ ta không cứu được nàng.
Hay là, ta thử cầu xin nữ nhân đó cứu con nhỏ?
Không biết từ lúc nào, sắc đỏ lại leo lên bầu trời từ phía núi, nữ nhân đó không lâu sau đã trở về.
Nàng thấy ta ở trong sân, liền đi thẳng tới nhét vào tay ta một thứ được gói bằng giấy, không rõ là gì.
“Ta nhờ người thả con nhỏ đó đi, cũng nói với nàng những lời hôm qua ngươi nói, nàng bảo đưa cái này cho ngươi.”
“Nàng còn nhờ ta mang một câu.”
“Câu gì?” Ta nhất thời chưa phản ứng kịp, chỉ hỏi lại.
“Con nhỏ đó nói:
Lương, có một ngày ta sẽ tự tay đến giết ngươi.”
Ta vội mở tờ giấy gói ra, chỉ thấy một mảnh xanh lộ ra, ta đã biết tất cả.
...
