Chương 35: Lương thiên - Đói (hạ).
“Lương gia, chúng ta sẽ chết đói sao?” Tiểu tử lại hỏi ta.
- “Không đâu, sẽ có cơm ăn.” Ta không hiểu sao lại có tự tin nói câu này với Mãn Tuệ, có lẽ vì ta không đói, hoặc vì thấy nó đói quá.
“Lương gia, nếu ngài ăn no rồi, sẽ về làm gì?”
- “...”
Ta thực sự chưa từng nghĩ, sau khi không phải lo miếng cơm manh áo, ta muốn làm gì. Hồi nhỏ thì có.
- “Ta cũng không biết.”
“Vậy à...
Nếu con ăn no rồi, con sẽ làm thợ may, may những bộ quần áo đẹp.”
- “Làm thợ may để làm gì?”
“Đương nhiên là may áo, may giày. Áo phải đẹp hơn áo của người giàu, giày phải đẹp hơn giày Lương gia tặng con.
...
Rồi thay hết bộ đồ đen của Lương gia, thay bằng loại quần áo chính trực, của đại hiệp.”
“Lương gia, muốn làm đại hiệp, phải không?” Tiểu tử vừa hỏi, vừa nhẹ nhàng lấy đầu cọ vào ta.
“Con luôn cảm thấy, bộ đồ đen này không hợp với Lương gia.
Nhưng con quên mất, không hợp chỗ nào.”
Nói xong, tiểu tử như mất hết sức lực, nằm vật ra trong lòng ta. Chỉ có tiếng thở đều đều cho thấy nó có lẽ chỉ đói và mệt.
“Tiểu tử?” Ta khẽ gọi thử Mãn Tuệ, xem nó ngủ chưa.
- “Hử?”
“Ta tưởng con ngủ rồi.”
- “Không, lạnh.”
...
Đúng là lạnh thật. Cánh tay ôm tiểu tử của ta cũng bị gió thổi tê hết cả, biết làm sao đây.
Ta chợt nghĩ đến cái bọc mà tiểu tử ngồi lên.
“Tiểu tử, ta rút cái bọc dưới đít con ra đắp nhé.” Dù sao chỗ tiểu tử ngồi trên đùi ta cũng không bị gió lùa, ta liền với tay nắm lấy bọc của nó, định rút ra.
Tiểu tử cũng phối hợp, hơi dựa vào ta nhổm người lên, để ta rút bọc ra.
Rút xong, ta cẩn thận trải vải bọc lên nửa người trên của tiểu tử, ngay trong lớp áo đang đắp chung, sợ để lọt một chút hơi ấm nào.
“Đỡ hơn chưa?”
- “Ừm.”
“Ngủ sớm đi, ngày mai nhất định không để con chịu cảnh này nữa.”
May mà chưa đến cuối thu, chịu tạm một đêm chắc ổn.
Ít nhất ta thì ổn.
...
Không biết ngủ mê mệt bao lâu, trời mới hửng sáng.
Tiểu tử vẫn thở đều, chỗ dán vào người ta khá ấm, chỉ có chỗ hở ra ngoài hơi lạnh.
Chắc tiểu tử cũng khó chịu như ta. Chỗ ta áp đất và dựa tường cũng lạnh cóng đến cứng đờ.
“Trời mau sáng lên đi.” Ta thầm niệm trong lòng.
Ta, và tiểu tử, quá cần mặt trời.
Chẳng bao lâu sau, tiểu tử cũng tỉnh. Ta biết vì nó cố rúc sâu vào lòng ta.
Nhưng hơi ấm trong lòng ta chỉ có thế, không thể giúp nó thêm được. Đang nghĩ vậy, tiểu tử bắt đầu run lên, run bần bật vì lạnh.
Làm sao, làm sao đây... Ta cảm giác tim mình cũng đang run theo.
“Lương... ợ...” Tiểu tử nói nó lạnh, tuy đã nói không rõ chữ, nhưng vẫn biết rõ hơi thở nó không ra là âm gì.
“Mãn Tuệ, chúng ta dậy vận động một chút cho ấm người nhé.” Ta đề nghị với tiểu tử, vận động mạnh một chút chắc sẽ ấm lên.
“Đói.” Mãi lâu sau tiểu tử mới bật ra một chữ, ta mới nhớ ra Mãn Tuệ đã mấy ngày không ăn uống đàng hoàng. Chỉ vì ta không thấy đói nên hay quên cái đói của nó.
Làm sao đây... Ta cảm thấy mình còn nhiều sức, nhưng chẳng làm được gì.
Cây chết vì chuyển chỗ, người sống nhờ thay đổi. Kệ lệnh giới nghiêm, ra ngoài tìm người giúp đi. Bằng mọi giá, không thể để tiểu tử tiếp tục chịu đói chịu rét.
Chỉ cần tiểu tử ăn no mặc ấm, làm gì ta cũng cam lòng.
Ta bế tiểu tử lên, quấn hết mọi thứ có thể giữ ấm lên người nó, rồi chạy ra ngoài.
“Lương!” Vừa bước chân ra đường, một giọng quen thuộc gọi ta lại.
“Lưỡi?” Ta nhìn về phía người đàn ông đó, mới nhận ra là Lưỡi, nhưng có gì đó sai sai. Dù sao cũng là người quen có thể giúp được.
- “Sao mày ôm Mãn Tuệ ở đây? Lạnh chết đi được?”
“Bọn tao không có chỗ ở.”
- “Sao không nói sớm? Phòng tao khá rộng, đến chỗ tao trước đi.”
“Tuyệt quá, đi thôi.”
Không còn thời gian hỏi Lưỡi sao lại ở đây, hắn cứu được tình thế trước mắt là tốt rồi.
“Đi theo tao.” Lưỡi cũng không nói nhiều, dẫn chúng ta đi trên đường, nhưng trên đường chẳng có ai, cả người gõ mõ cũng không.
Chẳng mấy chốc chúng ta vào một quán trọ. Lưỡi dẫn chúng ta lên lầu hai, sắp xếp chỗ cho tiểu tử.
“Lương, mày ra đây.” Lưỡi như có chuyện muốn nói, đứng đợi ở cửa.
Ta nhìn tiểu tử đang đắp chăn, rồi ra khỏi phòng tìm Lưỡi.
“Lương, tay lại hết tiền rồi hả? Muốn đi kiếm tí không?” Lưỡi hỏi ta.
- “Được, kiểu gì?”
“Đương nhiên là tiếp tục làm sói.
Lương, tao biết mày không muốn làm nữa, cũng không ép. Nhưng giờ giá gạo ngày càng tăng, sắp không ăn nổi rồi, phải lo đường lui chứ?”
Ta lại nghĩ đến tiểu tử trong phòng, đói mấy ngày rồi. Bây giờ nó cứ kêu lạnh kêu đói, ta phải nhanh chóng kiếm chút đồ ăn cho nó. Đề nghị của Lưỡi cũng không tệ, đó có lẽ là cách nhanh nhất. Chỉ cần có tiền, mua chút đồ ăn đồ mặc, rồi dẫn tiểu tử chạy cũng chưa muộn.
“Được, khi nào?” Ta tán thành đề nghị của Lưỡi.
- “Đi ngay bây giờ.”
“Tao vào nói với tiểu tử một tiếng.”
- “Có gì mà nói? ... Thôi, mày thích thì đi, nhanh lên!”
Ta lập tức quay lại phòng, thấy tiểu tử nằm trên giường, nhìn ta vừa bước vào.
“Tiểu tử, ta ra ngoài kiếm chút đồ ăn, con ở đây chờ ta.”
“Không, Lương gia đừng đi.” Mãn Tuệ có lẽ ấm hơn một chút, giọng lại to hơn.
“Không sao, ta sẽ mang đồ ăn về ngay.”
- “Con chết đói cũng không để Lương gia đi!” Giọng tiểu tử lại to hơn, nó muốn bò dậy nhưng không có sức, chỉ giãy giụa trên giường. Nhưng điều đó làm ta yên tâm hơn, chắc nó sẽ không chạy theo ra ngoài.
“Ngoan.” Ta không nói thêm, ra ngoài tìm Lưỡi.
“Đi thôi.” Ta nói với Lưỡi, rồi chúng ta lại lên đường.
Không biết đi bao lâu, chúng ta dừng lại bên một con đường nhỏ có hai bên là cây cối.
...
Như thường lệ, ta núp trong bóng tối, Lưỡi dụ người đến, ta giết người cướp của.
Lại không biết chờ bao lâu, một người đàn ông ăn mặc như nông dân vùng Thiểm Bắc đi tới, chắc bị Lưỡi dụ đến.
Nhưng nhìn hắn, ta không hiểu sao trong lòng có thứ gì đó ngăn cản, đừng giết người đàn ông trước mắt.
Nhưng vì tiểu tử, hắn phải chết.
Ta không nghĩ nhiều, tay đao vung lên, đưa hắn về Tây Thiên. Rồi ta vội lục soát người hắn, nhưng ngoài một cái túi thơm màu đỏ, chẳng có gì.
May mà trong túi thơm chắc có tiền, cũng coi như có thu hoạch. Tệ nhất cũng có thể mua cho tiểu tử chút đồ ăn.
Nhưng khi ta mở túi thơm ra, mới thấy trên túi thêu chữ “Mãn Tuệ” nhạt màu.
!!! Sao người này lại có túi thơm thêu chữ Mãn Tuệ? Chẳng lẽ hắn là cha của Mãn Tuệ?
Ta vượt qua nỗi sợ hãi trước đó, lật người đã chết lại, nhìn kỹ mặt hắn.
Mắt hắn cũng ánh lên màu xanh u u, nhưng không có vẻ dữ tợn của người chết. Đôi mày giãn ra lại toát ra chút thân thiết, có vài nét giống tiểu tử.
Ta đã giết cha của Mãn Tuệ? Ta không tin được. Sao cha của Mãn Tuệ không đi cứu nó, lại để nó một mình bên ngoài?
Hắn nhất định không phải cha của Mãn Tuệ... Chắc chỉ là trùng hợp.
“Lương? Hắn có bao nhiêu tiền? Mau chia đi, tao còn có việc.” Lưỡi hỏi, lúc này ta mới nhớ phải xem trong túi thơm có bao nhiêu tiền.
Ta mở túi thơm ra xem, chỉ có một đồng chiết thập tiền.
“Chỉ một đồng tiền, không chia cho mày đâu.” Một đồng này chắc đủ cho tiểu tử ăn một bữa, ta đương nhiên không muốn chia với Lưỡi, hơn nữa một đồng không thể chia.
“Không được, tao dụ hắn đến, phải chia cho tao.” Lưỡi lại muốn nuốt trọn đồng tiền này.
“Người tao giết, tiền này là của tao.” Ta lại giơ thanh đao dính máu lên.
Lưỡi chắc cũng sợ đao của ta, hắn vốn không đánh lại ta.
“Được rồi, được rồi, của mày. Mẹ kiếp, mất công buổi sáng. Nhưng Lương, sau này có tiền, mày phải trả tiền trọ cho con nhỏ câm đó đấy.” Cuối cùng Lưỡi cũng nhượng bộ.
“Được, có tiền sẽ trả.”
Nói xong ta đi về phía quán trọ của Mãn Tuệ, tiện đường tiêu số tiền vừa có, mua mấy cái bánh hấp rau.
Khi ta mở cửa phòng tiểu tử, cảnh tượng trong phòng đã khác lúc ta đi.
Tiểu tử bị trói trên một cái bàn lớn trong phòng, trên bày một vòng đĩa, mắt nó mở to nhìn ta.
Cạnh bàn, một người béo như heo đang cặm cụi mài dao. Thấy ta vào, hắn quay sang nhìn ta.
“Lương à, mày đến rồi thì chúng ta khai tiệc thôi.” Nói xong, hắn không chút do dự, dùng con dao sáng loáng đâm xuyên tim tiểu tử.
Mãn Tuệ giãy giụa dữ dội, rồi đau đớn thở hổn hển.
Khi ta vừa hoàn hồn sau cú sốc đột ngột, ta rút đao chém về phải con yêu tinh heo đó, nhưng ngay sau đó ta bị đòn nặng cả người, ngã xuống.
Khi ta bị kéo đến bên bàn, lại bị người ta nắm tóc ngửa mặt lên, ta thấy đôi mắt đỏ hoe của tiểu tử. Nó vừa khóc, vừa nghiến răng nói từng chữ một.
“Lương, ta hận ngươi!”
Tại sao? Sao lại hận ta? Rõ ràng ta chưa làm gì Mãn Tuệ, ta còn đi kiếm đồ ăn cho nó.
“Sao con hận ta!” Ta gào lên với Mãn Tuệ, cùng tất cả bất lực và cam chịu.
Nhưng lúc đó, con yêu tinh heo nhanh chóng rút dao đâm vào tim tiểu tử, lại đâm tiếp, hết nhát này đến nhát khác. Mãn Tuệ nhìn ta, mắt không còn động đậy, vẫn đầy oán độc vô biên.
Rồi hắn lại moi từ trong người tiểu tử ra mấy miếng thịt vụn, đưa lên miệng đứa nhỏ đã chết.
“Con nhỏ này cứ kêu đói, phải cho con ăn trước, ăn no mới lớn được.” Con yêu tinh heo cười hềnh hệch, dùng dao nhét thịt vào miệng Mãn Tuệ.
“Mày chết đi, chết đi!!!!!” Ta gầm lên, bảo kẻ trước mắt dừng lại.
“Xem ra mày cũng muốn ăn, tao cắt cho mày một miếng.” Hắn lại móc từ tim ra, lấy một miếng thịt đỏ sẫm, nhét vào miệng ta đang bị lính cậy mở.
Ngay khi miếng thịt sắp rơi vào miệng, ta cảm thấy mình có sức mạnh vô biên, thoát khỏi sự kìm kẹp của lính, gầm lên.
...
“Chết đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
