Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34: Lương thiên - Đói.

 

Gắng gượng ăn chút ít, nhưng chỗ ngủ lại chẳng có manh mối gì.

Trong thành cũng khó nhóm lửa, chúng ta chỉ đành tìm gầm cầu xem có tránh gió qua đêm được không.

 

Tìm một hồi cũng chẳng thấy gầm cầu nào có thể ngủ, bên trong đã chật ních ăn mày.

Xem ra chỉ còn cách tìm góc khuất không gió để qua đêm, nhưng cũng chẳng tìm được chỗ nào tử tế, ta và con nhỏ lại loanh quanh trở về chỗ chia kẹo hồi sáng.

 

Con nhỏ chắc cũng đi mỏi chân, vốn đã đói, ngồi phịch xuống đất, nhưng vừa ngồi đã đứng dậy ngay.

 

“Sao thế? Dưới đất có sỏi à?” Trời tối dần, ta cũng chẳng thấy dưới đất có gì.

- “Không ạ, chỉ hơi lạnh thôi.”

 

Ồ, đúng thật, giờ đất đã bị gió ban ngày thổi lạnh, con nhỏ yếu ớt, chắc chịu không nổi.

Cái áo thừa này của ta cũng không thể lót cho nó được, nếu không hơi lạnh ban đêm sẽ làm chúng ta cóng mất.

 

“Ta ngồi một lát, đất ấm lên chút rồi con hãy ngồi lại.”

- “Vâng.” Con nhỏ đứng đợi ta sưởi ấm mặt đất.

 

Nhưng càng ngồi, ta càng thấy đất như đóng băng ta lại, biết làm sao đây? Kiếm thêm rơm lót à? Nhưng trời đã tối, đường chẳng còn thấy rõ, nếu đi ra ngoài giờ giới nghiêm mà bị bắt, chẳng biết sống thế nào.

 

“Lương gia ngồi dưới đất không lạnh sao?” Con nhỏ ngồi xổm xuống thì thầm với ta.

- “Hơi lạnh, nhưng cũng tạm, chỉ là không sưởi ấm nổi mặt đất, với con chắc vẫn hơi lạnh.”

 

“Hay là con lót bọc đồ xuống dưới nhé?” Con nhỏ đề nghị.

- “Không được, đêm nay phải mở bọc ra đắp người mới tốt, càng về đêm càng lạnh.”

 

“...” Con nhỏ không nói nữa, chắc cũng nhận ra hoàn cảnh khó xử của chúng ta.

 

“Lương gia, hay con ngồi lên đùi người nhé, con không nặng đâu. Như vậy người cũng ấm hơn một chút.” Đến cuối câu, giọng con nhỏ đã nhỏ dần, ta nghe không rõ lắm.

 

Ngồi lên đùi ta, ôm con nhỏ qua đêm chắc là giải pháp tối ưu, nhưng với con gái thì lại quá đường đột.

Chắc con nhỏ cũng ngại không nói nên lời, nhưng sự đã đến nước này chẳng còn cách nào khác.

 

“Vậy con ngồi lên đi.” Ta đồng ý với đề nghị của con nhỏ.

Con nhỏ liền cởi chiếc áo của ta đang khoác ban ngày, rồi mở vải bọc ra đệm lên chỗ tiếp xúc giữa ta và nó.

Quả nhiên trong lòng nó vẫn để ý chuyện này.

 

Khi nó ngồi xuống, lấy áo của ta đắp lên cả hai, rồi thuận thế ngả vào lòng ta.

Ta lại chỉnh lại áo khoác, hy vọng che được chân con nhỏ, thời tiết này mặc váy vẫn là quá sức.

Khi thu tay vào trong áo, vô tình chạm phải tay con nhỏ đang không biết để đâu, vẫn là cảm giác lạnh buốt.

 

Ban ngày đã sưởi ấm tay con nhỏ hồi lâu, lúc này càng không cần phải ngại ngùng gì nữa.

Ta liền lấy tay mình ôm lấy hai tay con nhỏ đang chồng trước ngực, hy vọng có thể làm nó ấm hơn một chút, chỉ hơi lo hơi lạnh ban đêm có làm nó lạnh không, vì nó ở phía ngoài hơn ta.

 

“Lương gia, Mãn Tuệ con không gả được rồi.” Con nhỏ bỗng thì thầm bên tai ta, hơi thở phả ra làm tai ta hơi ngưa ngứa.

Nhưng nó ở gần quá, ta không thể quay đầu nhìn nó.

Cũng không ngờ giờ này còn đùa, nhưng cũng chẳng hẳn là đùa; nếu bị người ta thấy, Mãn Tuệ có lẽ thật không gả được ai, nhưng ai mà biết được?

 

“Trời lạnh thế này cũng không đóng được miệng con.” Ta trách lại.

“Hề hề, trời lạnh thế này mới phải nói nhiều, để khỏi nghĩ đến cái lạnh bên ngoài.” Con nhỏ nói thế, nhưng thân thể vẫn run lên, chắc vì lạnh.

 

“Lương gia thấy sao? Có phải con không gả được không?”

- “Con không nói, ai mà biết.”

 

“Lương gia sẽ biết mà. Hay là, con gả cho Lương gia đi.”

“...” Ta nhất thời không biết nói gì. Ngày trước ta nhất định sẽ nói không, nhưng đến giờ con nhỏ đói rét thế này, ta lại thấy ta và nó như kẻ nương tựa nhau.

 

Ta cũng thấy có chút áy náy vì hiểu lầm con nhỏ hôm nay, và biết rằng con nhỏ thực sự rất quan tâm ta.

Nhưng ta có quên chuyện gì không? Ta luôn cảm thấy ta và con nhỏ không nên như thế này.

 

“Lương gia do dự à? Còn phải cân nhắc thêm người phụ nữ khác?”

- “Đừng nói chuyện này nữa, đổi chủ đề đi.”

 

“Hừ, người muốn nói chuyện gì? Ục ục~” Con nhỏ miệng hỏi ta muốn nói gì, bụng lại vang lên tiếng ọc ạch.

Thật sự đói quá rồi, than ôi, còn phải chịu rét bên ngoài.

 

“Lương gia, hôm nay con đường đó thơm quá~” Mãn Tuệ hào hứng kể về con đường ban ngày, trên đó bán biết bao nhiêu đồ ăn ngon.

- “Phải rồi, ta cũng chưa từng ăn, cũng muốn nếm thử, tiếc là hết tiền rồi.”

 

“Đến mai, con ra đường xin ít đồ ăn, Lương gia xem có thể làm công kiếm chút gì không, lấp bụng trước đã.”

Con nhỏ chớp mắt đã lên kế hoạch cho ngày mai.

 

- “Sao có thể để con ra đường xin ăn được.” Ta vẫn không hài lòng với kế hoạch của Mãn Tuệ. Tuy nó đã mười bốn, nhưng ta vẫn thấy nó là con nít.

 

“Sao lại không được? Con trông nhỏ tuổi, con giả vờ đáng thương một chút, may ra còn xin được cả phần của Lương gia nữa!”

...

 

Mãn Tuệ nói cũng đúng, trước đây ở những chỗ nhiều ăn mày, thường khi đông người qua lại, để người già trẻ nhỏ đi xin tiền cơm trước, xin được nhiều hơn mấy tên ăn mày rảnh rỗi kia, rồi mới chia cho người già và trẻ con.

 

Ta là đàn ông lớn thế này, sao có thể để con nít xin ăn nuôi ta.

- “Cũng phải, bộ đồ rách này của con cũng hợp để ăn xin đấy.”

 

“Vậy quyết định nhé, mai con đi xin ít cơm trước.” Con nhỏ nói, bụng lại vang lên một trận.

Xem ra con nhỏ đói thật rồi.

 

- “Quyết định gì chứ, ta còn tay còn chân, sao có thể để con đi xin ăn.” Cuối cùng ta vẫn từ chối đề nghị của con nhỏ.

 

“Nhưng mà, nhưng mà chúng ta mấy ngày rồi chẳng ăn gì, lẽ ra phải đi xin từ lúc đói chứ, huống chi lúc đói còn chưa chắc xin được.”

- “Xin ăn cũng phải có chút sức chứ.”

 

Đang định nhấn mạnh rằng ta không đói, lại nhớ đến lúc chiều con nhỏ khóc nói ta mấy ngày chưa ăn cơm.

“...” Ta không biết nên nói gì thêm, nhưng thực sự không nỡ để con nhỏ đi xin ăn.

 

“Lương gia, không biết bao giờ thiên hạ ai cũng được ăn no nhỉ, đói khổ thật khó chịu.” Giọng con nhỏ nhỏ dần.

Khiến ta nhớ, không biết ai đã nói với ta, đói đến cùng cực, nghe nói căn bản không nói nên lời.

 

- “Ai biết được, xưa nay chưa từng có lúc nào mọi người đều ăn no, phần lớn người ta đói một bữa no một bữa, bất kể thời nào cũng có người chết đói.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích