Chương 39: Lương – Khóc.
Đêm qua lại mơ một giấc mơ, còn chân thực hơn hôm trước, cứ như thể đã thực sự xảy ra vậy.
Tôi thậm chí có thể cảm nhận được cái lạnh và hơi ấm trong mơ, mọi thứ trong giấc mơ đều khắc sâu vào đầu tôi.
Con nhỏ trong mơ, tôi thích nó quá, là kiểu thích mà trước đây tôi không dám mơ tới. Cảm giác có con nhỏ bên cạnh, tôi chẳng sợ gì cả, nhưng tại sao tôi lại thấy cảnh đó, sao nó lại nói hận tôi.
Rõ ràng tôi đã lâu không khóc, vậy mà lại không có tiền đồ, nước mắt cứ thế chảy không ngừng.
Là tôi thích con nhỏ rồi sao?
...
Thế nên mấy hôm trước tôi mới khó chịu trong lòng?
...
Đến giờ tôi vẫn không thể quên được nó, nó đã chết thảm trước mặt tôi hai lần, lại ở bên tôi hai lần, nhưng tôi luôn cảm thấy mình còn có thể mơ thấy nó.
Dù mỗi lần đều là ác mộng khó chịu, nhưng cảm giác được tin tưởng và có người bên cạnh ấy khiến tôi si mê, ngay cả Tiểu Muội cũng chưa từng cho tôi cảm giác đó.
Tỉnh dậy rồi, chắc tôi không còn cơ hội để con nhỏ đối xử với tôi như vậy nữa, tôi là kẻ giết cha nó.
Chắc nó sẽ thất vọng lắm với tôi trong mơ nhỉ, suốt ngày ở bên kẻ thù.
...
May mà nửa đêm sau không còn ác mộng nữa, tôi đã nói mê hai đêm liền, hại cô gái kia cũng không ngủ ngon.
Sao lại thế này, rõ ràng mấy hôm trước có chuyện gì đâu.
...
Lúc thức dậy, trời cũng không còn sớm, tôi vội vàng thu dọn rồi ra khỏi phòng.
Liền thấy trên bàn đá có một chậu nước trong, kèm một miếng vải sạch, không biết là để cho ai dùng. Nhìn giờ giấc thì chắc là cho tôi, nhưng tôi không thể tự đa tình cho rằng cô ấy múc nước cho tôi.
Tôi ăn chút lương khô mua để ăn dọc đường, rồi quét dọn sân.
Vừa mới quét đám bụi to bằng bàn tay thành một đống, thì cô gái từ phòng bếp đi ra, thấy tôi đang quét sân.
“Anh dậy rồi à.”
Dù cô ấy nói đúng sự thật, nhưng tôi hơi khó chịu, dậy muộn thế này đúng là hơi mất mặt.
Ở chung với người khác khó thật, làm sói thì chỉ cần nhận việc, hoặc cướp ít cừu, làm xong là xong, còn nói chuyện, giao thiệp cứ để Lưỡi lo.
Kiểu sống này tôi thực sự không quen, trước đây đã thế, bây giờ cũng vậy.
“Ừm.”
- “Mấy hôm nay anh có tâm sự gì à? Con bé không đến tìm anh, kích thích anh hơi lớn chăng?”
Chà, dựa vào nội dung giấc mơ của tôi, cũng khó nói là không, nhưng chuyện này chắc không nên nói ra nhỉ.
“Tôi không biết.”
- “Có muốn đi xem thử không?” Cô gái có vẻ quan tâm, chắc cô ấy chưa nghĩ đến chuyện đuổi tôi đi, giờ đang nghĩ cách để tôi đêm đừng la hét, hơi giống con nhỏ trong mơ.
“Đi xem thử?” Dù tôi biết cô ấy có ý tốt, nhưng lần đầu tôi nghe nói mơ mà có thể đi xem được.
Cái tật này chắc phải đợi con nhỏ quay lại mới xem được.
...
“Phải đấy, đến cái tiệm thuốc hôm trước anh từng đến ấy, ông lão đó hình như khá rành về chuyện mơ mộng.”
- “...”
Có nên đi xem không? Nếu không đi, tối lại la hét nữa thì có phải hơi vô duyên không?
“Nếu anh không muốn, tôi có một gợi ý.”
- “Gợi ý gì?”
“Anh để đôi giày đó ở chỗ tôi.”
- “Gì? Giày?”
Cô gái đột nhiên nhắc đến giày, tôi chưa kịp phản ứng, một lúc sau mới hiểu cô ấy nói đến đôi giày tôi tặng con nhỏ.
Ý nghĩ của cô ấy khá buồn cười, lại cho rằng tại đôi giày, vốn chỉ là một đôi giày bình thường, có thể khiến người ta ác mộng sao?
Thôi, cô ấy cũng có ý tốt, mà như vậy coi như tôi đã tiếp thu ý kiến của cô ấy.
“Phải đấy, chính là đôi giày hôm đó tôi mang cho cô.”
- “Cũng được.”
Rồi tôi lại vào phòng gói giày lại, đưa cho cô gái.
“Tôi giữ giúp anh, xem thử có đỡ hơn không.” Cô ấy nói rồi nhận giày, về phòng mình.
Cô ấy làm có vẻ huyền bí quá, cũng tốt, ít ra tôi cũng phối hợp với cô ấy.
“Lương?” Một lát sau, cô gái ra ngoài.
“Anh rửa mặt chưa?”
- “Chưa.”
“Kia có nước, sạch sẽ chút.” Cô ấy chỉ vào chậu nước tôi vừa nhìn, hóa ra là múc cho tôi.
...
Không ngờ cô gái này cũng hay lo chuyện bao đồng, rửa mặt cũng phải nhắc.
Thôi vậy, dù sao cũng ở nhà cô ấy, tôi cũng không tiện nói gì.
Tôi rửa mặt sạch sẽ, đổ nước đi, nhưng không biết để chậu ở đâu.
“Này, chậu này để đâu?” Tôi lại vào bếp hỏi cô gái, cô ấy hình như đang làm bánh bao hay gì đó.
“Ồ, anh cứ dùng đi, đây là cái mới tôi chuẩn bị cho anh.” Cô ấy xoa xoa bột trên tay, quay lại.
- “Được.”
Mới chuẩn bị cho tôi? Cô ấy thực sự không phiền tôi ở đây sao? Cô ấy không phải thích tôi đấy chứ?
Nhưng đến hôm nay tôi vẫn thấy không thoải mái, ở nhà người khác luôn có cảm giác gò bó, khiến tôi bứt rứt. Cuộc sống sói trước đây tuy phải thường xuyên lẩn trốn, nhưng giao tiếp với người khác không tỉ mỉ như ở nhà thường, cũng có cảm giác muốn làm gì thì làm.
Cũng có thể do ngủ không ngon, mà giấc mơ đêm qua quá chân thực, giờ đầu óc tôi toàn là con nhỏ.
Đệch, trong lòng khó chịu hơn mấy hôm con nhỏ biến mất.
“Lương, anh rảnh không? Có thể giúp tôi băm rau được không?” Cô gái lại gọi từ trong bếp.
- “Tới!”
Trên thớt trong bếp bày mấy loại rau, một ít thịt heo, và cả dưa muối tôi mua hôm trước, cô gái thì đang nhào bột bên cạnh.
“Giúp cắt nhé, rồi băm nhỏ một chút.”
...
Một lát sau, rau và thịt đã được tôi băm xong. Dù là việc nhỏ, nhưng tôi thấy hôm nay mệt mỏi quá, chẳng muốn làm gì, trong lòng khó chịu.
“Lương, giúp tôi xách một thùng nước được không?” Cô gái lại gọi tôi.
...
Phiền.
...
Thoắt cái đã đến trưa, cô gái dùng nước tôi xách về hấp bánh bao rau, phải công nhận, mùi thơm khiến người ta thèm ăn.
Bánh bao rau cô ấy làm có phần của tôi không? Theo tình hình chậu nước buổi sáng thì chắc là có.
Ngượng.
...
Lại một lát sau, cô gái bưng đĩa bánh bao rau lên.
“Ăn đi, làm hơi chậm, quá giờ cơm rồi.” Nói rồi cô ấy đặt đĩa bánh bao lên bàn.
Cô ấy nói làm bánh bao hơi chậm, tự dưng làm tôi hơi ngượng. Bản thân tôi đã ăn trắng ở nhà cô ấy, vừa nãy còn chê cô ấy nhiều chuyện.
Nhưng xấu hổ cũng là một cảm giác khó chịu, tôi cũng không biết mình bị sao nữa.
“Anh vẫn không thoải mái à?” Cô gái đột nhiên hỏi tôi.
- “Đâu có? Sao vậy?” Không hiểu sao tôi vẫn thấy cứng miệng hợp với mình hơn.
“Người và ánh mắt anh đều hơi cứng.”
...
