Chương 40: Lương thiên - Bởi vì.
Ta không nói thêm gì nữa, thật sự rõ ràng đến vậy sao?
Nhưng ta cũng thật sự lừa nàng, hôm nay ta đúng là khó chịu cả ngày.
“Chàng đợi ta đi gửi ít bánh rau, về rồi nói chuyện với chàng.” Nàng nói xong ôm một rổ đồ đi ra ngoài.
Nói chuyện? Có gì mà nói, nói chuyện thì hết khó chịu sao? Ta và nữ nhân này vốn chẳng nói được mấy câu, nói thêm chắc càng khó chịu.
Nữ nhân à.
“Cũng ngon đấy.” Ta cầm cái bánh rau nàng vừa hấp lên nếm thử.
......
Đợi đến khi ta ăn xong đĩa bánh, dọn dẹp sân viện, lại chợp mắt một lát tỉnh dậy, nữ nhân ấy mới về.
Nàng cầm một gói giấy to hơn bàn tay một chút về, lại vẫy vẫy trước mặt ta.
“Mời chàng uống trà.”
- “......” Người giàu đúng là có tao nhã.
Nàng chẳng để ý đến ta, quay người vào phòng bếp đun nước, ta lại càng không tự nhiên. Nữ nhân ấy ngày nào cũng nấu cơm cho ta, mang đồ về cho ta ăn uống, còn ta chẳng làm được gì.
“Lại đây nào, để chàng đợi lâu rồi.” Chẳng bao lâu, nàng một tay xách ấm, một tay cầm hai cái bát từ phòng bếp đi ra.
“Ta không biết pha trà, chỉ biết bỏ hết vào ấm rồi đổ nước sôi thôi.” Nàng đặt hai cái bát lên hai bên bàn đá, rồi bắt đầu rót trà.
Ta ngồi xuống một bên bàn đá, khi ta ngồi yên, nữ nhân ấy cũng ngồi xuống.
“Nói chuyện đi, nói xem chàng thấy khó chịu chỗ nào ở đây.”
- “Có gì mà nói.”
“Được, vậy chàng nghe ta nói chuyện của ta được không?” Nữ nhân đổi giọng, quay về chuyện của mình.
- “Vậy ta có thể phụng bồi.” Cũng coi như làm được gì đó cho nàng.
“Ta muốn nói về việc tại sao ta giữ chàng lại đây.” Nữ nhân im lặng một lát, chậm rãi mở lời.
“Vì sao?” Chủ đề này ta khá muốn nghe.
“Chuyện này cũng dài dòng.”
- “Nàng nói đi.”
“Thật ra ta đến Lạc Dương cũng vài năm rồi, nhưng ta thấy từ lúc đến Lạc Dương đến giờ tính ta vẫn vậy, thích gì nói nấy.
Nhưng nhiều người không thích, nhất là khi ta nói ta muốn gì, họ đều không muốn chiều ta.”
- “Vậy cũng bình thường, thời buổi này trừ người nhà ai quan tâm ngươi muốn gì.”
Ta thấy những người đó cũng chẳng sai, yêu cầu chính đáng phần lớn đều bị từ chối, còn mất mặt.
“Phải, nhưng ta vẫn hay cố chấp, thường có người bắt đầu mắng ta.
Ta mãi không hiểu sao có thể từ chối đơn giản, lại phải nói năng thô tục.
Phần lớn chỉ là chuyện nhỏ, thường ba bốn lần không có kết quả, ta cũng dừng lại.”
- “Nàng cứ quấn lấy người ta, đương nhiên người ta mắng nàng.” Nữ nhân này cũng ngây thơ, chẳng có chút hiểu biết, nói cách khác là vô giáo dưỡng.
“Vậy sao phải nói năng thô tục?”
- “Bởi vì không ai có rảnh mà lo cho nàng, ai cũng bận rộn khổ sở, người ta không vui, chẳng phải sẽ mắng người sao.”
“Vậy ý chàng là cũng đừng quan tâm đến người khác?”
- “Đúng vậy, quan tâm nhiều làm gì, tự mình sống tốt đã không dễ rồi.”
“Lương, đây là chỗ ta khác chàng.
Ta luôn thấy nhiều người có liên quan đến ta, ta giúp họ, họ cũng giúp ta.
Đây cũng là một trong những lý do ta giữ chàng lại.”
- “Ta không hiểu, ý nàng là bảo ta giúp nàng?
Nhưng mỗi ngày ta chẳng giúp nàng được gì, ngược lại nàng cứu mạng ta, còn cho ta ăn ở.”
“Chàng cho rằng ta đối xử tốt với chàng quá, khiến chàng thấy ta vô sự hiến ân cần?”
- “Cũng gần vậy.”
Ta không biết nữ nhân này muốn gì ở ta, bản thân ta chẳng còn gì, chỉ còn mỗi cái mạng.
“Vậy được, bây giờ ta nói cho chàng biết, lý do ta tốt với chàng là vì chàng là sói, là sói ngốc.”
Câu nói này khiến ta hơi ngơ ngác, đến nỗi nàng bảo ta ngốc ta cũng chẳng để ý.
“Ta là sói, nàng càng không nên tốt với ta.” Ta tiếp lời nói ra nghi vấn.
- “Sao chàng lại nghĩ vậy?”
“Bởi vì sói thì ăn thịt cừu, nói cách khác là mưu tài hại mệnh, phần lớn người ta tránh còn không kịp.”
- “Vậy sao chàng lại thả những con cừu nhỏ ấy?”
“......” Nàng nhắc đến chuyện này, ta lại không biết nói sao.
Ta là sói, nhưng ta bảo vệ những con cừu nhỏ ấy, cho chúng cơ hội lớn lên, nhưng lại tự rước vào mình bao phiền phức.
Theo câu hỏi của nữ nhân, ta đúng là khó nói mình là con sói mưu tài hại mệnh hoàn toàn, đại khái trong mắt nàng chính là “sói ngốc” như nàng nói.
“Ta không biết.”
- “Không, chàng biết.”
“Ta đã nói ta không biết rồi.” Ta thấy nữ nhân này hơi kiếm chuyện, lẽ nào ta không biết tự mình nghĩ gì sao?
- “Ta dám nói chàng biết.”
“Nàng dựa vào đâu mà nói ta biết?”
- “Bởi vì chàng đã thả hết cừu nhỏ.”
Rắc rối thật, sao cứ cảm giác nàng nói đi nói lại, nghĩ đến phát phiền.
“Ta bị bệnh mới thả chúng, có vấn đề gì không?”
- “Phải, chẳng phải chàng biết rồi sao?” Nữ nhân cười vui vẻ.
Thì ra nàng đùa ta, mẹ nó.
“Uống trà đi.” Nữ nhân nhắc nhở.
Ta bực mình cầm bát trà lên, định uống một ngụm cho hạ hỏa.
Vừa uống ngụm trà ấm, ta đã thấy có gì đó không ổn, trà này đắng quá.
Cố tình tìm trà đắng cho ta uống, nữ nhân này thật đáng ghét, vốn ta đã phiền, giờ càng phiền.
Nhưng ta không ngờ, nữ nhân ấy trực tiếp nhổ ngụm trà vừa uống ra.
“Sao trà này đắng thế.” Nàng nói ra câu ta định nói.
“Trà nàng tự mang về mà nàng không biết.” Ta lẫn sự bất mãn nói ra.
Nữ nhân không để ý lắm, chỉ nhíu mày xử lý vị đắng trong miệng.
“Ta cũng chưa uống bao giờ, ông nội nói đây là trà miêu sơn ở Vũ Lăng, có thể kéo dài tuổi thọ, giúp ngủ ngon hơn, mà uống rất có hương vị.
Ai ngờ đắng thế này...
Cũng có thể ta bỏ nhiều quá.” Một lát sau, nàng mới nói lai lịch của loại trà này.
Ta nhất thời không biết nói gì, nàng nói trà này giúp ngủ ngon, đại khái là xin cho ta từ ông nội nàng, mà bây giờ nhấm nháp kỹ, dường như trong miệng lan tỏa một vị ngọt đậm đà, thêm không phải làm tại địa phương, chắc là trà hiếm.
Đồ nàng mang về, tuy nhất thời chưa quen, nhưng phẩm chất đều hợp với gia cảnh nàng.
Vậy sao nàng lại tốt với ta như thế?
Nàng vừa rồi chỉ nói vì ta là sói, sau đó nói về sói, nàng không nói tiếp vì sao ta là sói mà nàng tốt với ta.
Ta nghĩ không thông, lại nhấp một ngụm trà nhỏ, nhấm nháp kỹ vị, đúng là rất có hương vị, trong nước trà có vị trà thường, hơi đắng, ngọt hồi nhanh, đúng là ngon.
Chắc là pha trà miêu sơn này đặc quá, rồi ta và nàng lại uống như trà quán thường, một ngụm quá nhiều, nên đắng.
Nhất thời cảm thấy lòng bình tĩnh hơn nhiều, không biết là do trà hay do sự tốt của nữ nhân ấy với ta.
Nghĩ vậy, trà dường như cũng không đắng nữa.
