Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41: Lương thiên - Vận may.

 

“Người dẫn đầu đoàn tiêu đang định ra tay thì bọn chúng đã động thủ luôn. Tuy các võ sư hộ tiêu ai cũng giỏi đánh nhau, nhưng vì đối phương đông người, lại thêm không phòng bị kỹ, nên chẳng bao lâu đã thương vong nặng.

 

Đối phương thấy chúng tôi đánh giỏi, có phần e dè, nhưng lại thấy chúng tôi chẳng còn mấy người, chắc liều một phen, nghĩ đã đánh đến nước này thì cắn răng cướp luôn.

 

Nhưng lần đó người áp tiêu cũng là tay lão luyện trong tiêu cục, võ công già dặn, tình cảm sâu nặng. Thấy đồng môn chết, họ cũng đỏ mắt, đã thành thế không chết không thôi.

 

Võ sư hộ tiêu mà, nhiều người khi mới vào tiêu cục đều học võ từ đầu, cũng coi như sư huynh đệ đồng môn. Luyện công thì kêu la cùng nhau, có tiền thì rủ nhau uống rượu. Ở chung lâu ngày, ngày thường ai chết cũng đều rất để tâm, huống chi lúc máu của nhau dính trên người.

 

Sau đó mấy võ sư đó đánh đến phát điên, tuy chẳng còn mấy người nhưng khí thế rất hùng.

 

Đánh mãi họ cũng thấy có gì đó sai sai, có kẻ tỏ vẻ muốn chạy.

 

Nhưng lại bị một tên cướp xông đầu hét ‘Bọn nó hết người rồi!’ mà kéo lên.

 

Đánh tới cuối, bọn chúng còn ba người. Người của tiêu cục, ngoài tôi và cô gái hộ tống, đều chết hết.”

 

- “Thế còn cô?”

 

“Tôi bỏ cô gái đó lại, chạy về hướng bọn cướp đến.”

 

- “Cô chạy thật à?”

 

“Phải, chứ sao?

 

Phía trước tôi cũng đánh lâu rồi, giết hai tên cướp. Cuối cùng một đánh ba, dùng hết sức tôi cũng chỉ chạy được.

 

Bọn cướp đó cũng không phải hạng tay mơ.”

 

- “Cô không sợ chúng hại cô gái đó sao?”

 

“Sợ chứ, nhưng tôi chỉ biết chạy thôi. Chạy mới tìm được cơ hội.

 

Tôi dùng nhiều ám khí, một đánh một thì lợi thế lớn hơn. Ám khí tuy khó giết người, nhưng có thể hao mòn sức lực đối phương theo thời gian.

 

Tôi định đợi bọn chúng tản ra rồi ra tay, cũng tiện kiếm chỗ nghỉ ngơi.”

 

- “Bọn chúng cho cô cơ hội đó thật à? Không bắt cô gái kia uy hiếp cô?”

 

“Có chứ, chính nhờ nắm được cơ hội mới nổi danh. Uy hiếp thì không, tôi chạy rồi, làm gì thấy chúng uy hiếp.

 

Lúc đó tôi định quay về gọi người, nhưng nghĩ lại, đợi gọi người tới thì người và hàng mất sạch.

 

Tiêu ngân lần đó khá nhiều, dùng không ít xe tiêu và xe la. Tôi nghĩ ba tên tàn binh đó chẳng mang đi được gì nhiều, chắc cũng tính đi gọi người giống tôi.

 

Tôi liền nghĩ, thôi thì mình mai phục trên đường chúng đi. Nếu chúng dám phái một người đi gọi, tôi sẽ chặn lại.”

 

- “Rồi sao? Bọn chúng lần lượt đi gọi người à?”

 

“Không, lúc đó tôi mong chúng làm vậy để xử lý từng tên một. Nhưng mãi chẳng thấy ai tới, tôi lại vòng về.

 

Ba tên đó chia nhau số tiêu ngân trên một xe, rồi dẫn cô gái tôi hộ tống định chạy.

 

Cũng không tham, chắc là không có đồng bọn nào khác.

 

Phải công nhận, nữ tử có chút nhan sắc cũng tốt. Nếu cô gái đó giống tôi, chắc đã bị bọn cướp hại rồi.”

 

- “... Nếu cô xuất thân như tiểu thư đó, tôi nghĩ cũng không bị hại đâu.”

 

Cô gái này chỉ phơi nắng phơi sương nhiều chút, ngũ quan vẫn khá đoan chính, chỉ có mắt hơi to, phải trang điểm mới đẹp.

 

“Xuất thân thì sao?” Cô gái có vẻ không hiểu.

 

- “Xuất thân tốt thì không phải phơi nắng phơi sương như bây giờ, sẽ đẹp hơn.”

 

“Tôi nghĩ anh có thể khen tôi nền tảng tốt, chứ không phải nói tôi bị phơi nắng phơi sương lâu ngày.” Cô gái lại trách tôi ăn nói không hay, nhưng cô ấy khá vui, chắc hiểu ý tôi rồi.

 

“Anh nói chuyện khó hiểu thật.” Cô ấy nói thêm.

 

- “Sau đó ba tên đó thế nào?” Tôi không định tiếp tục chuyện này, nên kéo lại chủ đề chính.

 

“À, phải, vừa nãy chưa kể hết.

 

Ba tên đó trói tay cô gái lại, chắc định mang về núi.

 

Tôi ở đằng xa lén đi theo. Bọn chúng có phòng bị, liên tục cảnh giác xung quanh. Đường đó tuy không quá rộng, nhưng chỗ ẩn nấp cũng ít, tôi không thể áp sát.

 

May là chúng mang theo cô gái, lại vác nhiều bạc, nên đi khá chậm. Tôi theo lâu cũng không lạc.

 

Nhưng trong lòng tôi vẫn không chắc: ba tên này có đồng bọn khác không? Đang nghĩ thì chúng đi vào một khu nhiều cây cối.

 

Chỗ này khá thích hợp để tôi ẩn nấp. Tôi theo sát hơn một chút, nhưng vẫn không có cơ hội, cũng chẳng có lý do để chạy.

 

Lúc đó tôi hoảng lắm. Một bên là mạng người, một bên là tiền đồ, lại một bên là tiền của tiêu cục.”

 

- “Xe tiêu cô bỏ lại hết rồi, còn nói lo tiền của tiêu cục à?”

 

“Thì cũng đành chịu. Tôi về báo tin thì càng chẳng ai trông coi.

 

Mà cô nghĩ xem, chỗ đó xác chết nằm la liệt, trên đất, trên xe tiêu đầy máu, ai dám lại gần mà lấy hết xe tiêu?

 

Không để lại dấu vết mà lấy đi càng không thể. Chỉ cần không phải một bọn cướp khác xuất hiện, thì vẫn dễ truy hồi.

 

Tóm lại lúc đó tôi chẳng tâm trí đâu lo mấy xe tiêu đó. Đây cũng là sau này tôi kể chuyện cho người khác mới thêm vào.

 

Tôi kể tiếp. Lúc đó hoảng lâu quá, tôi nghĩ hay là kệ đi, mình chạy luôn. Ba tên đó biết bao giờ mới tách ra.

 

Đang nghĩ thế, cô đoán thế nào?”

 

- “Thế nào?”

 

“Trên con đường nhỏ từ xa có một người đi tới. Ba tên cướp chắc không muốn cô gái chúng bắt bị thấy, nên bảo tên đi sau cùng dẫn cô gái trốn đi.

 

Tôi nghĩ đã đến lúc ra tay, nhưng lại sợ làm cô gái bị thương. Tôi chỉ có thể cố áp sát, nhưng khoảng cách còn xa.

 

Tôi có thể dùng phi đao làm bị thương hắn, nhưng không chắc bảo toàn được cô gái.

 

Hai tên cướp còn lại chắc vẫn lo bị lộ, định đánh lén người qua đường đó.

 

Người qua đường đó chắc không phải hạng vừa, cũng có phòng bị. Khi tên cướp đánh lén từ phía sau, hắn né được, rút đao đánh lại.

 

Tên cướp chắc không ngờ một người qua đường có thân thủ như vậy, không kịp vứt bạc trên người. Một tên cướp bị giết ngay tại chỗ.

 

Tên cướp dẫn cô gái thấy tình hình không ổn, vứt bạc đang mang định ra tay giúp. Tôi vội tới bảo vệ cô gái.

 

Tên cướp đó không để ý tôi. Tôi dẫn cô gái định chạy, cơ hội tốt quá.”

 

- “Cô không lo cho người qua đường à?”

 

“Có chứ, tôi đứng bên cạnh xem.

 

Vừa nãy tôi nói muốn chạy, sau nghĩ lại không chạy cũng được. Lúc đó tôi nghĩ, nếu người qua đường đó kìm chân được tên cướp một chút, tôi có thể phối hợp giết hết bọn chúng.

 

Nhưng tôi không chắc người đó có ác ý không. Lỡ hắn võ công cao hơn tôi, tôi gục ở đó thì thiệt.

 

Nhưng cuối cùng vận may tốt. Người đó một đánh hai, bị thương nhưng giết được một tên cướp.

 

Tên cướp còn lại ôm bạc định chạy. Tôi đuổi theo giết nốt. Lúc đó dù người qua đường có ác ý, tôi cũng chẳng sợ.

 

Với mức độ thương tích của hắn, mặc hắn chạy, tôi cũng có thể biến hắn thành con nhím.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích