Chương 47: Lương thiên - Dâm tặc.
“Dâm tặc a~!” Nữ nhân kia la lên.
Ta đã chẳng còn tâm trạng nào để mừng vì đã có chút da thịt tiếp xúc với một mỹ nữ như vậy, chỉ cảm thấy chuyện này đang đi theo hướng khiến ta không thể chấp nhận nổi.
Ánh mắt của đám đông xem tạp kỹ trong chốc lát đều chuyển hướng về phía ta.
Trời hơi lạnh, nhưng những ánh nhìn ấy lại khiến mặt ta nóng bừng.
Nữ nhân kia có thể dùng phấn son tô vẽ ra vẻ mặt trắng hồng, có thể vung cánh tay bị ta nắm lấy mà la lối, giả vờ như bị ta khinh nhờn, nhưng ta có đủ tự tin rằng sự xấu hổ muốn chui xuống đất của ta hiện tại là nàng ta nhất thời nửa khắc không thể giả vờ được.
Nhưng thành thật mà nói, ta đã lén đi theo nàng ta lâu như vậy cũng không thể nói là không có ý đồ xấu.
Tuy đã thấy các cô gái Giang Nam có thể tự do tự tại làm đủ mọi việc trên phố, nhưng thật khó tưởng tượng ở Lạc Dương này lại có nữ nhân nào dám tát tai một tráng niên nam tử đang lén theo mình.
Những người vây xem cũng không phải ai cũng nhìn ta, đó có lẽ là điều an ủi duy nhất của ta lúc này.
Có lẽ cũng chịu ảnh hưởng của 'phi lễ vật thị', chỉ một lát sau, những người không nhìn ta cũng dời mắt khỏi nữ nhân trước mặt.
Tất cả, mọi người, đều nhìn về phía ta.
“Ta không có.” Ta muốn giải thích thêm điều gì đó, nhưng không thể nói ra.
Hoặc có gì đó còn thuyết phục hơn cánh tay của tuyệt thế mỹ nữ đang bị ta nắm trong tay?
Một mỹ nữ như vậy bị theo đuôi hẳn là chuyện rất có khả năng đúng không...?
- “Tên ác đồ này theo ta hơn một canh giờ, bây giờ còn động tay động chân với ta!”
Nữ nhân kia không chịu buông tha, còn ta thì cảm thấy mình sắp phát điên, nếu ở chốn hoang dã nhất định ta sẽ bịt miệng nàng lại.
“Nàng có chứng cớ gì nói ta khinh nhờn nàng?” Ta có chút không cam lòng, vẫn muốn biện bạch.
Nhưng vừa nói xong câu đó ta liền hối hận.
- “Người ở tiệm giày và tiệm quạt đều có thể làm chứng cho ta, tên ác đồ này thấy ta vào tiệm liền đứng ngoài tiệm lén lút chờ!”
Hỏng rồi, những lời nàng nói đều là thật, tuy không phải chuyện khinh nhờn, nhưng ta cũng không thể giải thích đầu đuôi với nàng.
Rõ ràng ta đã bị nữ nhân này hãm hại.
Tuy ta nhìn không giống người tốt lành gì, nhưng nếu không phải nàng ta tính kế ta, ta tuyệt đối sẽ không rơi vào hoàn cảnh này.
Đương nhiên những điều này sau đó mới nhận ra, bây giờ ta chỉ cảm thấy xấu hổ, không nói nên lời.
Đặc biệt là có nhiều người đang nhìn ta như vậy.
“Ngươi còn nắm đến bao giờ?” Nàng càng nói như vậy, ta càng cảm thấy khó chịu, cứ như ta thực sự khinh nhờn nàng vậy.
Rõ ràng là nàng muốn đánh ta.
Nhưng ta không thể nói: “Ta nắm nàng là để nàng không đánh ta.”
Câu này mà để những người qua đường nghe được, không những cho rằng ta khinh nhờn dân nữ, còn cho rằng ta nhất định mắc bệnh điên nào đó.
Trong đám đông cũng có người nhìn ra ta á khẩu không nói nên lời, chắc là đã ngồi vững tội khinh nhờn, bèn muốn ra mặt làm chính nghĩa.
Nói trắng ra là muốn chế phục ta, nhưng ta không muốn làm lớn chuyện, đành buông cánh tay nữ nhân kia ra.
Những kẻ muốn xông lên động thủ cũng bị ta quét ngã xuống đất mấy chiêu, chúng chắc cũng thấy ta có võ công, nên không dám làm chim đầu đàn nữa.
Nhưng nữ nhân trước mặt lại giả vờ ra vẻ đặc biệt sợ hãi, nàng thực sự không sợ ta nổi nóng chém nàng sao?
Cũng may nàng không biết trước đây ta đã giết bao nhiêu người, mẹ kiếp!
Ta muốn xông ra khỏi đám đông, nhưng lính tuần đã đến.
...
Hỏng rồi, chuyện lớn rồi.
...
Tên bộ khoái thấy nhiều người vây xem như vậy, liền ra vẻ công sự công bạn.
Nữ nhân này quả thực muốn đánh ta nhưng bị ta ngăn lại, nói rõ lý do theo đuôi cũng có thể thông, hơn nữa mục đích làm ta mất mặt của nữ nhân này cũng đã đạt được, nhiều nhất là phạt chút tiền thôi.
Nhưng nghìn vạn lần đừng tra thân phận của ta, nếu bị tra ra ta là người bị treo thưởng thì xong đời.
Đương nhiên bị treo thưởng cũng là chuyện xa ngàn dặm, Lạc Dương chắc vẫn ổn, trước hết nghĩ cách giải thích trước mắt đã.
“Chuyện gì thế, đều đứng xem ở đây?”
Ta có thể nghĩ nếu tính đến Lưỡi, lúc này nhất định sẽ cười tươi nói rõ tình hình.
Nhưng ta không làm được.
“Đại nhân, tên ác đồ này luôn đi theo tiểu nữ, bị vạch trần liền giữa ban ngày ban mặt nắm lấy cánh tay tiểu nữ, vừa nhìn là có ý đồ xấu.” Quả nhiên nữ nhân này đến giờ vẫn không buông tha ta, lập tức theo tên lính tuần kể lể tình hình.
Nàng nói cũng đúng sự thật, nhưng phương pháp vạch trần là tát tai sao?
Nữ nhân này, có thể sánh với Lưỡi.
Không, nàng còn lợi hại hơn Lưỡi, Lưỡi không có khuôn mặt đẹp như vậy, còn có thể giả vờ làm ra vẻ thẹn thùng lại sợ hãi.
Nói đến chỗ mấu chốt còn cố tình ngừng lại, có chút sợ hãi khẽ cau mày, cứ như ta vừa làm chuyện gì đó tồi tệ lắm vậy.
Ta thực sự sắp phát điên, nữ nhân này không bán vào thanh lâu hầu hạ mấy kẻ có tiền thì thật đáng tiếc, làm cái việc tuần tra chó má này còn có thể được gọi là đại nhân.
“Lớn mật, nhiều người như vậy mà ngươi dám khinh nhờn lương gia nữ tử, thực sự coi trời bằng vung.”
...
Tên này còn tưởng mình là ai, ra vẻ quan thanh liên.
Nhưng ta cũng không thể nói gì, chung quanh toàn là người chứng kiến, tính cả chuyện vừa xảy ra, đã giải thích không rõ rồi.
“Đại nhân, người này còn đánh người!” Kẻ vừa bị ta quật ngã cũng bắt đầu thêm mắm thêm muối.
Những người này từng tên một thực sự giỏi.
“Ngươi tự mình đi quan phủ? Hay để ta tìm quan phủ đến bắt ngươi vào?”
Tên lính tuần nói chuyện càng kiêu ngạo hơn.
“Ngươi muốn báo quan thì báo quan, nói gì tìm quan phủ? Làm như rất thân với quan phủ vậy.” Ta thầm nghĩ.
Một lúc mọi người đều không lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng đám đông bên ngoài xì xào.
“Đây là hiểu lầm.” Ta nói với kẻ đang la lối.
Ta vẫn muốn nói rõ chuyện ra.
“Hiểu lầm, ha ha.” Tên lính tuần cười lên, rồi biểu cảm lại trở nên nham hiểm.
“Nhiều người như vậy đều thấy ngươi khinh nhờn nữ tử này còn nói là hiểu lầm? Là ngươi mù hay chúng ta mù?”
Trong thành này có phải không có người bình thường không?
Tên lính tuần cũng không dài dòng nữa, tìm đồng bọn của hắn đi báo quan.
Ta thấy nói không thông với tên lính tuần, chỉ đành nói rõ với nữ nhân kia.
“Ta chỉ muốn hỏi thăm một người.” Ta nói với nữ nhân, nhưng bên cạnh quá nhiều người nhìn, ta lại cảm thấy chuyện này không tiện nói.
Người ta muốn tìm, Mãn Tuệ, chính là con cừu non ta mang đến, nếu ta nói ta tìm không thấy Mãn Tuệ mà bị người khác nghe được thì càng khó giải thích.
Người khác nhất định sẽ hỏi, không tìm được người thì theo nữ nhân này làm gì? Sao không đi báo quan?
Ta có thể nói gì? Ta sợ quan lão gia tra một cái bắt ta vào? Hay nói ta chính là đạo tặc?
“Người nào?” Nữ nhân nghi hoặc nhìn ta hỏi.
Thôi, trực tiếp nói tên nhóc con đi.
“Mãn Tuệ, nàng biết không?”
- “Không biết, chưa từng nghe nói.”
“Đây là không biết nói thế nào? Ở đây nói bậy?
Người cần hỏi thăm còn phải theo dõi người ta?” Tên lính tuần lại la lên.
Thực phiền, mẹ kiếp.
Nhóc con không muốn gặp ta, ta nói thẳng thế nào? Biết đâu nàng ta và nữ nhân này đồng bọn, thậm chí nữ nhân này là tỷ tỷ của nhóc con.
Chẳng phải ta chỉ có thể theo nữ nhân này xem, xem chỗ ở của nàng có nhóc con không?
Nhưng nói không ra a.
...
