Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 48

Chương 48

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48: Lương thiên - Chịu phạt.

 

Cuối cùng tôi vẫn phải đi cùng tên lính tuần tra và nữ nhân kia đến quan phủ.

 

Tên lính tuần tra nói vài câu giúp nữ nhân đó, rồi nàng ta về nhà, còn tôi bị giữ lại vì bị cho là kẻ động chạm nữ nhân.

 

Đương nhiên lại bị tra hỏi một hồi, nhưng tôi vẫn chưa biết nên nói thế nào về chuyện tôi đang tìm thằng nhóc kia.

 

Thôi, khỏi sinh chuyện, đành sai một ly đi một dặm vậy.

 

Chuyện này cũng không lớn, không cần đưa ra công đường, cứ nói là thấy nữ nhân kia đẹp nên nhìn nhiều vài lần là xong.

 

"Nói đi, ngươi theo đuôi người ta làm gì?"

 

- "Thấy nữ nhân đó xinh quá, nên nhìn thêm vài lần."

 

"Xinh thì có xinh, nhưng nhìn vài lần thì không giống thật.

 

Có người thấy ngươi theo người ta hơn một canh giờ, ngươi còn gì để nói?"

 

- "Mê xem quá."

 

"Ngươi cũng thật thà đấy, nhưng mê xem mà giữa ban ngày ban mặt động chạm người ta thì đúng là không còn phép tắc gì nữa." Quan lại nói lời ác, mặt cũng tối sầm lại.

 

Giống hệt cái cách Lưỡi dọa mấy con cừu non.

 

Tôi cũng chẳng biết nói gì, tôi cũng thành cừu non mất rồi.

 

Người đó thấy tôi có vẻ không phải hạng ăn nói khéo léo, bèn làm ra vẻ chỉ bảo tôi.

 

"Ngươi làm thế này thì phải ăn roi đấy.

 

Nhưng ta thấy ngươi phạm lần đầu, hậu quả cũng chưa nặng, nhưng bị nhiều người ngoài chợ thấy thì dù sao cũng ảnh hưởng không tốt, nếu không xử lý tử tế thì chắc chắn không xong."

 

Người đó vừa nói vừa liếc tôi một cái, ý tứ trong lời nói tôi đều hiểu, nhưng không nói rõ tôi phải làm gì.

 

Nói phải ăn roi có vẻ nặng, nhưng nói phạm lần đầu lại có vẻ muốn nhẹ tay.

 

Rồi lại nói ảnh hưởng không tốt, hình như lại nặng hơn, mù mờ chẳng hiểu gì.

 

Sau một hồi im lặng, người đó cũng hơi mất kiên nhẫn.

 

"Thế này đi, chấn chỉnh phong khí chúng ta cũng có trách nhiệm, chắc chắn mấy hôm nay phải phái thêm người ra chợ canh, ngươi bỏ ra chút tiền rượu thịt cho họ thì chuyện này coi như xong."

 

Thì ra là muốn tiền, cũng hợp lý đấy chứ.

 

Chỉ không hiểu sao từ chuyện ta làm hỏng phong khí lại thành ra họ chủ động nhận trách nhiệm.

 

"Bao nhiêu?" Tôi hỏi thẳng, chuyện này bình thường, nộp chút tiền là tốt rồi.

 

"Để ta tính." Người đó bấm đốt tay ra vẻ suy nghĩ, một lúc sau mới nặn ra ba chữ.

 

"Năm đồng."

 

Mẹ kiếp, đòi cũng nhiều thật, may mà tôi có mang theo tiền mua dưa muối mấy hôm trước.

 

Tôi móc năm đồng bạc đưa cho người đó.

 

"Ơ? Sao ta thấy ngươi quen quá nhỉ?" Người đó cầm tiền xong lại nhìn tôi.

 

"Để ta lục lại hồ sơ tội phạm." Nói xong liền đứng dậy định đi.

 

"Quen gì cơ?" Nghe vậy tôi giật thót, chẳng lẽ tôi cũng bị treo thưởng truy nã ở Lạc Dương? Không thể nào?

 

Hay là hắn từng đến Hoa Châu?

 

Bị hắn nhìn ra thì hỏng.

 

Thấy người này cũng là tay tham ô già đời, chi bằng cho hắn chút lợi thực tế.

 

"Tôi còn tiền đây."

 

Người đó đột nhiên quay đầu lại, nhìn tôi với vẻ hận rèn sắt không thành thép.

 

Tôi làm thế không tốt sao? Hắn muốn tiền chứ gì?

 

"Trời ơi ta quên mất điểm tiền, mà ngươi còn thiếu hai đồng nữa kìa." Sau một hồi im lặng, người đó cuối cùng cũng lên tiếng.

 

Tôi lại móc thêm hai đồng cho hắn.

 

"Lần sau đừng có giở trò này nữa, coi chừng roi rơi vào mông ngươi đấy."

 

- "Vâng."

 

"Được, thế chuyện này xong nhé." Tôi đáp lời, hắn mới hài lòng ngồi lại chỗ cũ.

 

- "Tôi đi đây." Nói xong tôi quay người định ra ngoài.

 

"Khoan đã!"

 

Hai tên bộ khoái lập tức chặn trước mặt tôi.

 

"Ngươi đúng là đồ ngốc, dám đi thật à?"

 

- "Sao lại không dám?"

 

Người đó nghe tôi nói thì thở dài.

 

"Nữ nhân đó trông rõ là nhà giàu sang, ngươi về thế này thế nào cũng bị người ta để mắt, sau này khỏi yên thân.

 

Nhưng dù sao ngươi cũng phạm lần đầu, yêu cái đẹp cũng là lẽ thường tình, ta giữ ngươi ở đây một đêm, chắc họ cũng không canh cả ngày.

 

Thế cũng tiện cho ngươi."

 

- "Không sao, tôi không sợ."

 

"Chuyện này không phải do ngươi quyết." Người đó hơi sốt ruột.

 

"Áp giải hắn xuống."

 

Hai tên bộ khoái kẹp tôi đi về phía đại lao, tôi cũng chẳng sợ lắm, hắn nói một đêm, chắc chỉ giam một tối sáng dậy đi.

 

"Sao ngươi ngu thế, phạm tội rồi thì phải biết nghe lời chứ!

 

Vừa nãy còn tưởng ngươi lanh lợi cơ." Tên bộ khoái kẹp tôi bỗng nhiên nói nhỏ khi đi qua chỗ vắng.

 

- "Giờ hiểu rồi." Tôi hơi bất lực, chẳng hiểu sao mấy người này nói năng vòng vo thế.

 

"Tôi nói cho anh biết, lát nữa còn phải lanh lợi nữa, không thì chỗ không người biết chuyện gì sẽ xảy ra."

 

Lanh lợi mà tên bộ khoái nói, chính là đưa tiền.

 

Than ôi, vốn chẳng còn bao nhiêu tiền.

 

Chẳng mấy chốc đến cửa ngục, tên bộ khoái nói với lính ngục gì đó về chuyện giam tôi một đêm, cũng không khác tôi nghĩ lắm.

 

Ngủ trong ngục đối với tôi cũng chẳng phải chuyện gì tệ, dù sao trước đây toàn ngủ ngoài đồng, còn chẳng yên giấc.

 

Trong ngục ít ra cũng an toàn, có chỗ che mưa che gió.

 

Nói xong tôi bị lính ngục dẫn vào một cái lao có mấy người.

 

"Trong lao không được đánh nhau, nếu không thì không chỉ ở một đêm đâu."

 

Đánh nhau? Mấy người này có xông lên cũng chưa chắc đánh lại tôi.

 

Tôi còn nhìn kỹ, chỉ bảy tám người, người nào người nấy chẳng có chút thịt, càng chẳng khiến tôi coi ra gì.

 

"Có chuyện gì có thể tìm tôi." Lính ngục này khách sáo thật, có gì mà phải tìm hắn?

 

Tôi vào lao tìm chỗ sạch sẽ nhất ngồi xuống, nhưng vẫn cảm thấy hơi ẩm dưới đất, mùi cũng rất lạ, vừa chua vừa hôi, lẫn mùi đất và mùi phân.

 

Hình như ngoài đồng vẫn hơn.

 

Thôi, hôm nay ngoan ngoãn ở một đêm, chắc không sao.

 

Đang nghĩ thế thì mấy tên tù nhân xích lại, chẳng lẽ chúng định đánh nhau thật?

 

Một tên lên tiếng trước.

 

"Anh có tiền không? Tối nay ăn cơm anh đưa họ chút tiền, tốt cho tất cả."

 

Cái này tôi hiểu, nhưng hơi khó chịu.

 

Ngay cả tù nhân cũng đến dạy đời tôi.

 

Nhưng dù sao chúng cũng là tù nhân, chắc chống đối cũng chẳng sao.

 

"Nếu tôi không thì sao?" Tôi hỏi tên đó, thì một tên khác lên tiếng.

 

- "Không thì chúng tôi sẽ đánh anh."

 

"Tôi không hiểu, không đưa tiền thì đánh các anh?"

 

Tên đó lại cười.

 

- "Nghĩa là anh sẽ phải ở thêm vài ngày, chúng tôi sẽ làm anh khó chịu cho đến khi anh đưa tiền, hoặc bị giam thêm ba bốn ngày nữa.

 

Đưa tiền, chúng tôi cũng được ăn no hơn, anh ở một đêm là ra."

 

"Đưa bao nhiêu?" Tôi lại hỏi.

 

Mấy người này chắc cũng không xấu, đều bị lính ngục ép thôi, không cần so đo với họ.

 

Chắc mấy tù nhân này chịu nói chuyện tử tế trước là đã được dạy bảo, mềm trước cứng sau.

 

- "Một lượng là đủ."

 

"Một lượng? Còn đủ cho mấy anh ăn no?" Tôi hỏi câu này, mấy tên khác im lặng bắt đầu lộ vẻ hung dữ.

 

Chúng đòi cũng nhiều thật, một lượng bạc đủ cho một nhà bình thường ăn nửa tháng.

 

"Họ có để thừa ra ít lá rau thối là tốt rồi, ăn no sao được." Một tên "tốt bụng" giải thích cho tôi.

 

Nó nói vậy, tôi cũng đoán được cơm ở đây thế nào.

 

Thêm một miếng coi như no hơn vậy.

 

Nó đã nói thế, tôi cũng chẳng có lý gì không đưa tiền, vừa hay còn chút bạc nữ nhân kia cho.

 

Chắc nữ nhân đó không ngờ số tiền nàng cho lại dùng vào việc này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích