Chương 49: Tuệ thiên - Ký sự mùa thu.
Chán quá, chán quá, chán quá.
“Ai~ đến~ nói~ chuyện~ với~ ta~ đi~!”
“A!!!!!!!!!!!!!!!”
...
Phù...
Không ngờ la hét lại là một chuyện thoải mái đến vậy, nhất là khi không phải lo làm ồn đến người xung quanh.
Trước đây ta không thích làm thế, vì chỉ khi cha ở ngoài đồng làm việc ta mới hét.
Hét ngoài đồng lâu rồi cũng mệt lắm...
...
Lại nhớ chuyện xưa rồi, hồi đó ngày nào ta cũng chạy khắp nơi, bụng mẹ cũng đã to lên, chắc là lúc ta sáu bảy tuổi.
...
Mẹ mang thai em trai vẫn phải lo việc nhà, hồi đó ta cũng không biết phải giúp mẹ gì.
Thực ra ta biết, chỉ là hồi nhỏ luôn thấy việc nhà phiền phức, ta cũng làm chẳng tốt bao nhiêu, có lúc mẹ không chịu nổi, lại phải làm lại những việc ta đã làm.
Mẹ không nói ta làm dở, nhưng tự ta cảm thấy việc nhà chưa ổn, dù không phải chuyện gì quá tệ, hồi đó ta cũng tránh không được.
“Tuệ Nhi, sau này em trai em gái chào đời, con sẽ là chị, không được chạy lung tung nữa.” Đó là câu mẹ thường nói với ta hồi đó.
Hồi đó ta cũng thường nghe lén cha mẹ nói chuyện về em trai, mẹ hay nói với cha sợ không phải con trai, cha liền an ủi mẹ rằng con gái cũng được, Tuệ Nhi chẳng phải tốt sao.
Tuy cha khen ta, nhưng ta vẫn thấy kỳ lạ, cái ‘cũng được’ ấy khiến ta hơi khó hiểu.
Ta thấy mẹ muốn có con trai, cha chắc cũng vậy.
Nhà người ta có thì nhà mình cũng phải có, hồi đó ta cũng muốn có em trai.
Bà nội càng không cần nói, ngày nào cũng bảo hồi đó nhà bà chỉ có mỗi cha là con trai độc đinh, không thể chỉ có một được nữa.
Xem ra mẹ phải sinh hai thằng con trai mới vừa lòng bà.
Vậy ta càng mong có em trai, để mẹ sinh thêm một đứa nữa là đủ.
Sinh con khó quá, ta thấy mẹ mang thai em thường xuyên nôn, sau chân còn sưng lên, ta thương mẹ lắm.
Ngày ngày ta đều mong mẹ sinh em trai, không phải em gái.
Cảm giác như chỉ cần ước mẹ sinh con trai là đã giúp mẹ một việc lớn, theo ý bà nội, nếu ta ước thành công, mẹ cũng đỡ khổ một lần.
Nhưng sau đó ta thấy có gì đó không ổn, mỗi khi cha tiêu tiền hay đổi lương thực về thứ gì, mẹ lại nói con sinh ra còn thêm một miệng ăn, phải dành dụm nhiều hơn mới được.
Khoảng thời gian đó, khi cha mua giày cho ta, mẹ càng nói:
“Giày của Tuệ Nhi bây giờ đủ đi rồi, rách mẹ có thể vá cho con.”
Cha chỉ cười không đáp lại mẹ điều gì, chỉ bảo ta ngồi xuống.
“Tuệ Nhi, lại đây thử đôi giày mới cha mua cho con.”
Cha tự tay cởi đôi giày cũ đã vá chằng vá đụp của ta, nâng cổ chân ta lên và xỏ cho ta đôi giày mới tinh.
Hồi đó ta vui không tả xiết, ta muốn cho tất cả mọi người xem giày mới của ta.
Ngay khi ta rời mắt khỏi đôi giày, nhìn về phía mẹ để chia sẻ niềm vui, thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của mẹ.
Ta biết mẹ rất không hài lòng về việc cha tiêu pha, ta cũng không dám tỏ ra vui mừng nữa.
“Tuệ Nhi ngày nào cũng chạy ngoài đường, mua giày mới cho nó mấy hôm là rách, chẳng phải phí của sao!?”
Mẹ nói với cha một câu giận dữ, hồi đó ta không hiểu đó là câu nói giận.
Chỉ nghĩ không thể chạy lung tung nữa, nếu không sẽ thật sự làm hỏng giày mất.
“Không sao!” Cha không cãi nhau với mẹ, cười đáp lại mẹ một câu, rồi lại cười nhìn ta.
Đôi mắt cha thật ấm áp, như làm tan đi lớp băng trên gương mặt cười của ta.
“Cha tốt quá!” Ta không biết nói gì, chỉ gọi cha.
Cha cười càng vui hơn.
Mẹ thấy cha và ta đều vui vẻ, liền không nói gì thêm.
...
Mấy hôm sau tâm trạng mẹ tốt hơn một chút, cũng khen đôi giày mới của ta đẹp.
Nghe mẹ nói vậy, ta vui không kể xiết, hôm đó ta đã giúp mẹ làm rất nhiều việc nhà.
Ta biết có việc ta làm không tốt, vậy ta làm một lần, rồi làm lại lần nữa, rồi lại làm thêm lần nữa.
Không phải vì ta chắc chắn làm việc nhà sẽ tốt, nhưng hôm đó ta có sức không biết mệt để làm việc nhà.
Làm xong việc nhà, ước chừng chưa đến giờ Thân, ta lại chạy ra ngoài, đi tìm cha, giờ này trời chưa lạnh, vẫn còn ấm áp.
Đến tối thì hơi lạnh.
Chẳng mấy chốc ta đã chạy đến bờ ruộng nhà ta, đất trong ruộng đã được cha xới tung lên.
Trước đây mỗi khi cha xới đất, ta thường ở bên cạnh một chân sâu một chân nông giẫm lên đất, dĩ nhiên chân ta nhỏ, tuy giẫm lên đất xới nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến cha.
Cha liền đùa rằng ta đang phá hoại, bảo ta ra chỗ khác chơi.
Ta nhất định không nghe lời cha, cứ ở bên cạnh theo cha, cha cũng không thấy phiền, để ta ở bên cạnh.
Ta cũng rất thích cha ở bên cạnh, cảm thấy rất an tâm, còn hơn cả đất mà ta cố giẫm bằng.
Nhưng hồi đó ta lại không dám một chân sâu một chân nông bước vào ruộng tìm cha nữa.
Ta đang đi giày mới mà, đi thế này chắc chắn sẽ làm bẩn giày!
Lúc đó ta sẽ gọi to cha, báo cho cha biết ta đã đến.
Ruộng của cha khá rộng, ta đứng trên bờ ruộng nhìn cha ở xa xa, chừng như nhỏ bằng những cục đất vừa xới lên dưới chân.
“Cha ơi~!” Ta dồn hết hơi trong người gọi cha, nhưng hình như cha bận làm việc không nghe thấy.
“Cha ơi~~!” Ta lại cố gắng gọi to hơn, cha vẫn không nghe, tiếp tục làm việc.
Ta hơi mệt rồi, sao cha chẳng phản ứng gì cả?!
Hơi giận.
“Cha ơi~~~~!” Ta mượn cơn giận vừa dâng lên, dùng hết sức gọi cha.
Lúc này cha mới nghe thấy tiếng ta, nhìn về phía ta và vẫy tay.
Thấy cha chú ý đến ta, ta mới bỏ ý định nhất định phải gọi cha từ bờ ruộng.
Ta liền cởi giày mới ra, đi chân đất đến bên cha.
“Cha ơi sao cha không nghe thấy vậy!” Ta vẫn không quên trách cha.
Cha lau mồ hôi trên trán, hơi mệt mỏi nhìn ta đang đến gần.
“Gió lớn quá, thổi bay hết tiếng của Tuệ Nhi rồi!” Cha cũng không quên trêu ta.
“Vậy làm sao để không bị thổi bay?” Hồi đó ta không biết cha đang trêu, liền hỏi cha.
“Đến bên cha thì sẽ không bị thổi bay.” Cha lại bận rộn với công việc.
“Vậy con không đi nữa!” Hồi đó đầu óc ta cũng nhanh, liền nghĩ ra câu trả lời này.
“Tốt, tốt.” Cha lại cười nói với ta.
Ta lại hơi không vui.
Bao nhiêu tiếng của ta đều bị gió thổi bay mất, có gì tốt chứ?
...
Bây giờ nghĩ lại, cái ‘tốt’ cha nói hồi đó, chắc là nói ta ở bên cha là tốt.
Ta lấy tay lau khóe mắt, nhưng đối với nước mắt thì lại hơi thừa.
Nước mắt không dính vào tay, mà không kiềm chế được rơi thành từng mảnh.
Kể rằng thọ mạng làm hồn phách của ta lại vơi đi một phần.
...
Trời tối dần, hôm nay trong sân chẳng có động tĩnh gì.
Lương ra ngoài rồi sao? Giờ này chắc đã về rồi chứ?
