Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 51

Chương 51

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 51: Lương - Người quen.

 

Tối qua nghe lời bọn tù nhân, tôi đưa cho mấy tên cai ngục một lượng bạc, quả nhiên chúng trở nên hòa nhã hơn nhiều.

 

Chúng còn sắp xếp cho tôi một phòng giam riêng, tuy vẫn ẩm thấp tối tăm nhưng mùi vị dễ chịu hơn hẳn, lại khá yên tĩnh.

 

Dù không được ngon giấc như trên giường, nhưng cũng coi như ngủ ngon, thậm chí còn ngon hơn mấy hôm trước cứ gặp ác mộng.

 

Tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái.

 

Mấy hôm nay trong lòng cứ vướng bận chuyện thằng nhỏ, khiến tôi hơi bực mình.

 

Cũng không phải phiền nó, mà là cảm thấy trống trải, chẳng biết thiếu thứ gì.

 

Đang nghĩ ngợi thì cai ngục đến, chắc là thả tôi ra ngoài.

 

“Này, có người muốn gặp anh.” Điều tôi không ngờ là hắn chẳng nhắc gì đến chuyện thả tôi.

 

“Anh cũng xui thôi, đụng phải người không nên đụng, tự cầu phúc đi.

 

Chắc một thời gian nữa anh cũng chẳng ra được, trách thì trách mình xốc nổi.

 

Thấy anh cũng lanh lợi, mau nghĩ xem lát nữa nói thế nào cho đỡ.” Tên cai ngục nói thêm.

 

Một thời gian nữa không ra được? Sao lại thế này.

 

Cái cô nàng đó đã lắm chuyện, không ngờ người nhà cô ta còn khó chịu hơn, thật xui xẻo.

 

Chẳng bao lâu sau, một người bước tới. Chưa kịp nhìn rõ mặt hắn dưới ánh sáng le lói trong ngục thì hắn đã gọi tên tôi.

 

“Lương?”

 

Tôi hơi khó hiểu, chẳng lẽ quan phủ còn phải giới thiệu tên tù nhân?

 

Nhìn một hồi, tôi mới nhận ra người đến là ai.

 

Là người hôm trước ở bờ sông đã chỉ cho tôi rằng thằng nhỏ chạy về hướng bắc.

 

- “Là anh?”

 

Nhưng tôi vẫn thấy hơi lạ, người này tuy có hỏi tên tôi, nhưng không đến mức thốt ra một cách tự nhiên như thế, như thể chúng tôi rất quen nhau vậy.

 

“Ừ. Cô gái anh kéo hôm qua chính là vợ tôi.”

 

- “Vậy thật có lỗi quá.”

 

Tôi vội đứng dậy, không ngờ cô gái đó lại là vợ của người này, thật trùng hợp, nhưng cũng thật ngượng, đã động đến người quen.

 

Nhất thời không biết nói gì.

 

“Không sao, ra ngoài rồi nói chuyện tiếp.” Người đàn ông không nói nhiều, quay người bước ra ngoài.

 

Chẳng mấy chốc thấy cai ngục quay lại.

 

Khác với lời “tốt bụng” cảnh báo trước đó, giờ hắn nhìn tôi với ánh mắt hoàn toàn thán phục.

 

Chắc hẳn đang thắc mắc sao tôi chỉ cần chưa đầy ba câu đã tự cứu được mình.

 

Tôi cũng không hiểu lắm, nhưng ra được là tốt rồi.

 

Khi ra ngoài lần nữa, tinh thần sảng khoái khỏi phải nói, dù sao môi trường trong ngục cũng quá ngột ngạt.

 

Trước đây tôi thường lo sợ bị quan phủ bắt nhốt rồi bỏ mặc trong đại lao chờ chết.

 

Không ngờ khi vào tù thực sự lại là một chuyện khác.

 

Tên cai ngục dẫn tôi ra ngoài cũng chẳng nói thêm gì, chỉ đi trước dẫn đường.

 

Lúc này tôi mới thấy người đàn ông vừa tìm tôi đang nói chuyện với quan phủ trong cửa, có vẻ rất vui vẻ.

 

Thấy tôi ra, hắn chỉ liếc mắt một cái rồi tiếp tục nói chuyện.

 

Tên cai ngục cũng rời đi, coi như tôi đã tự do, tôi liền đi thẳng ra ngoài cửa chờ.

 

Trên đường người qua kẻ lại, vẫn như trước đây.

 

Ước chừng một tuần hương, người đàn ông cuối cùng cũng ra.

 

“Đi thôi, ăn một bữa đã.”

 

Hắn chẳng có lời dạo đầu, vừa đến đã rủ đi ăn.

 

- “Ăn cơm?” Người Lạc Dương đều hiếu khách thế sao? Đến gặp hai người đều mời tôi ăn cơm.

 

Không đúng chứ?

 

“Sáng nay anh chưa ăn gì đúng không? Ăn chút gì đi, rồi nói chuyện hôm qua.”

 

- “Tôi động chạm vợ anh, anh lại mời tôi ăn cơm?” Dù tôi thực sự không có ý đồ xấu, nhưng việc nắm tay cô gái giữa đường đã bị coi là động chạm.

 

“Ồ, cô ấy nói với tôi rồi, không có gì to tát, chỉ là ghét bị người khác theo đuôi.

 

Rồi tôi đến xem có cần giúp cô ấy xả giận, đánh cho một trận không.

 

Không ngờ lại là anh.”

 

Hắn nói thế cũng hợp lý, vợ mình bị động chạm thì chắc chắn không dễ bỏ qua, nhưng…

 

- “Tôi thì sao?”

 

“Anh không sao, chỉ là tôi thấy anh không cố ý.”

 

…

 

Rồi tôi cùng hắn vào một quán trọ, hắn chỉ gọi vài món ăn lót dạ, rồi trả tiền cho tiểu nhị luôn.

 

“Hôm qua anh hỏi vợ tôi, có phải để tìm đứa bé gái lần trước không?”

 

Hắn vào thẳng vấn đề, một câu đã trúng trọng tâm.

 

- “Phải, đôi giày của đứa bé tôi tìm thấy có mùi hương dược giống hệt phu nhân.

 

Mùi hương đó khá hiếm, tôi ngửi thấy nên đi theo xem có tung tích của đứa bé không.”

 

“Tôi hỏi cô ấy rồi, cô ấy không biết, cũng không quen đứa bé nào.”

 

- “Hiểu rồi.”

 

“Không có việc gì thì tôi đi trước, có chút việc.

 

Xin phép.”

 

??

 

Người đàn ông này cũng dứt khoát quá nhỉ? Nói vài câu đã muốn đi.

 

Đồ ăn trên bàn còn chưa lên.

 

…

 

Đợi thức ăn dọn lên, tôi ăn những thứ không tiện mang theo, còn lại gói hết mang về chỗ ở.

 

Không ngờ trên đời thực sự có bữa cơm miễn phí.

 

Khiến tôi có cảm giác không chân thực mạnh mẽ, giờ nhiều người còn không có cơm ăn, tôi lại được ăn trắng uống trắng ở đây.

 

À, cũng không phải trắng trợn.

 

Đều bị vợ hắn hại tôi ra nông nỗi này.

 

Về chỗ ở, tôi quét dọn sân, giặt quần áo rồi nằm lên giường.

 

Thoải mái thật, hơi không muốn ra ngoài chịu khổ nữa, nhưng cả ngày không có việc gì làm cũng hơi chán.

 

Lại xem giày của thằng nhỏ đi, dù sao cửa phòng cô gái đó cũng không khóa, tuy vào mà không được phép là hơi thất lễ, nhưng chỉ cần không động đến đồ khác của cô ấy thì chắc không sao.

 

Hơn nữa cô ấy cũng dễ nói chuyện, nói thẳng tôi muốn lấy giày xem nên vào phòng cô ấy, chắc cũng không vấn đề gì lớn.

 

…

 

Tôi lấy đôi giày của thằng nhỏ ra, cô gái để nó ở chỗ rất dễ thấy, ngay trên bàn.

 

Tôi lại ngửi mùi trên giày, thực sự rất giống mùi của cô gái đó.

 

Đáng lẽ hôm đó nên hỏi người đàn ông đó mùi hương dược này bán ở đâu, biết đâu tìm được manh mối.

 

Không hiểu sao, tôi rất muốn gặp lại thằng nhỏ, để biết nó không thê thảm như trong mơ tôi, nó vẫn sống tốt.

 

Nhưng giờ tôi hoàn toàn không có manh mối để tìm.

 

Lần sau gặp người đàn ông đó sẽ hỏi về hương dược vậy.

 

Không ngờ cuối cùng thằng nhỏ lại trả giày, lúc tôi mang giày cho nó, nó trông rất vui.

 

Lúc đó nó khá dễ thương, có dáng vẻ của một đứa trẻ, không phải bộ mặt lúc nào cũng nói dối.

 

Chuyện này cũng tại tôi, đã hại chết cha nó, nghĩ kỹ lại không biết còn bao nhiêu đứa nhỏ hận tôi.

 

Sau này làm nhiều việc tốt hơn, làm người tốt vẫn tốt.

 

Hồi chở dê nhỏ, tôi không ngờ cuối cùng chúng tôi lại có quan hệ này, Quỳnh Hoa và mọi người còn rất quyến luyến tôi, chưa từng có ai đối xử với tôi như thế.

 

Không biết giờ tôi quay lại thăm họ, họ có vui không.

 

Đợi cô gái đó về, tôi phải hỏi cô ấy về chuyện tiêu cục, hay là tôi đến tiêu cục của họ thử việc, biết đâu có chuyến đi qua Giải Châu.

 

Tôi sẽ ghé thăm họ, vừa kiếm được chút tiền.

 

Đâu thể cứ ăn trắng uống trắng mãi được.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích