Chương 52: Lời trong lòng?
Đang lúc tôi nghĩ rằng Lương chỉ thở dài một cái rồi kết thúc, thì hắn lại bắt đầu nói chuyện với đôi giày.
“Thằng nhóc, mày hại tao không nhẹ đâu.
Trước đây mày cứ nói mày hay mơ, nên phải báo thù cho chị.
Bây giờ tao cũng toàn mơ, cũng muốn báo thù cho mày.”
Gì? Trong mơ Lương là tao sao? Sao lại báo thù cho tao?
“Trong mơ mày chết thảm lắm.
Tao nghĩ tao đã giết không ít người, mấy chuyện này đáng lẽ đã quen mắt rồi.
Nhưng thấy mày chết, tao không thể gộp nó với chuyện giết người được.
Tao giết người luôn không dám nhìn vào mắt kẻ bị giết, tao sợ chúng ám trong mơ, chỉ cần không nhìn thì sẽ không xuất hiện.
Nhưng mày khác, lúc mày chết tao không thể lờ đi đôi mắt mày, tao hy vọng giây tiếp theo nó còn động đậy.
Nhất là lúc mày sắp chết.
Không hiểu tại sao nữa.”
...
Bỗng nhiên tôi thấy sự trả thù của mình không giống tưởng tượng. Tôi hy vọng Lương mơ thấy người thân của hắn chết, rồi hối hận chuyện đã làm.
Nhưng nghe hắn nói, hình như toàn là tôi, mà tôi còn bị giết.
Cái gì vậy? Rõ ràng tôi chỉ nghĩ đến mẹ, em trai và cha thôi.
Sao đến Lương lại thành tôi? Không phải nên là cha hắn sao? Hắn nói cha hắn chết thảm trong một vụ nổ lớn.
Mơ thấy cha hắn mới đúng, không nên mơ thấy tôi.
Chẳng lẽ Lương coi tôi như người thân?
Chúng tôi mới quen nhau hơn hai mươi ngày, không thể vậy được, dù tôi chỉ mất hơn hai mươi ngày để kết liễu đời mình.
...
Nhưng giết mày là ý nghĩa sống mà tao ngày đêm mong nhớ bấy lâu nay. Tao nghĩ đủ mọi khả năng, không ngờ mày lại không giống kẻ xấu.
Mày còn giết Lưỡi, kẻ đã làm sói với mày mấy năm. Tao nên tin rằng đó là quyết tâm, quyết tâm không giết đàn bà trẻ con.
Nhưng mày gặp tao lần đầu, biết tao không? Nếu tao không kể, mày có biết tao là ai đâu.
Một người như tao, chưa từng quen biết mày, giờ lại khiến mày vương vấn?
...
Chắc Lương còn nhiều chuyện tôi không biết, bao gồm sao hắn không như Lưỡi đi tìm đàn bà, điều đó làm tôi rất lạ.
Tôi nghi mười năm nữa hắn cũng chẳng cưới vợ sinh con, rất có thể hắn không thích đàn bà.
Vân tỷ bảo tôi, đàn ông đứng đắn đến mấy, gặp đàn bà có thể ngủ cùng cũng sẽ nóng lòng, nhất là kẻ bên cạnh lâu không có đàn bà, dù miệng không nói, thân thể cũng rất thành thật.
Tôi thấy Diên cũng có chút tư sắc, nhưng Lương lại đứng đắn nhờ cô ấy chăm sóc Hồng Nhi và các em.
Nói đến chuyện này, cách xử lý của hắn tôi khá hài lòng, không bán chúng vào lầu xanh, khiến tôi còn tin hắn không chỉ vì bản thân, vẫn còn chút lương tâm.
Nhưng để tôi yên tâm về Hồng Nhi và các em lại là chuyện khác.
Dù tôi tin Diên rất có thể chăm sóc chúng lớn lên, nhưng cô ấy cũng có đường bán vào lầu xanh đen, không thể đảm bảo không bán chúng.
Người ta gặp chuyện không may sẽ trở nên khác xưa.
Dù Diên giờ có thể thương yêu chúng, nhưng thực sự gặp quan binh thổ phỉ, bị quan lại hãm hại đến lo thân chẳng xong, phần lớn sẽ là cảnh khác.
Diên mở quán đen, chắc cũng làm không ít chuyện xấu.
...
Thôi không nghĩ nữa, tôi sớm đã không bằng chúng rồi. Hồng Nhi, Thúy Nhi còn có người nương tựa vào nhau, Quỳnh Hoa còn có cha mẹ nhớ thương.
Vân tỷ nói đúng, đó là số cả.
...
Lương không nói thêm gì, nằm vật xuống giường, gối đầu lên hai tay bắt chéo, hình như đang nghĩ gì đó.
Không lẽ hắn thực sự nghĩ đến tôi?
Dù không phải chuyện xấu, nhưng hiện tại tôi không có cách nào khiến Lương nhớ tôi hơn.
Nếu có thể khiến hắn mỗi ngày nhớ tôi thêm một chút, thì đó cũng là sự trả thù tốt nhất với hắn —
Người mà hắn mãi mãi không tìm được.
Làm sao để hắn thích tôi hơn? Trước đây người đó chỉ nói cảm xúc không vui có thể truyền cho người khác, lại không nói cảm xúc vui vẻ là thế nào.
Lần sau khi Lương ngắm giày, tôi sẽ nghĩ chuyện vui thử xem.
Tuyệt thật, hình như cách trả thù Lương càng ngày càng nhiều.
...
Tối hôm Lương vắng nhà chắc đã xảy ra chuyện gì.
Từ khi về, hắn mua ít lương khô để trong nhà, đói thì bẻ ra ăn.
Còn trước đó hắn ăn ngoài sân, dù không biết ăn gì, chắc ngon hơn lương khô.
Hồi cùng đi Lạc Dương, cũng không thấy hắn ăn uống tằn tiện vậy, còn phải đếm lương khô.
Tối đó chắc hắn đã tiêu tiền, thậm chí tiêu không ít.
Rất có thể đi tìm đàn bà.
Mấy hôm nay hắn cũng chạy ra ngoài suốt, không biết làm gì. Trước đó thì quét sân xong tập quyền cước trong sân.
Đúng thật, rõ ràng võ công cao như vậy sao lại làm mấy chuyện táng tận lương tâm này? Đi bảo vệ tổ quốc không tốt sao?
“— Có lương thì nộp lương, không có thì nộp bạc tương đương.” Bỗng nhiên lời của người thu lương ngày đó vang lên trong lòng.
Phải rồi, Lương cũng không có nhà cần hắn, còn tổ quốc, hình như cũng chẳng tốt đẹp gì.
Chẹp chẹp, sao tôi lại nói đỡ cho Lương thế này!
Đang nghĩ vậy, bỗng nghe tiếng mở cửa, nhưng tiếng bước chân không phải Lương.
Là Yến về sao?
“Anh đợi một lát, tôi viết xong sẽ đưa anh.” Một giọng quen thuộc nói với người vừa vào.
Tôi không nhớ ra là ai, chỉ thấy quen, nhưng nhanh chóng được giải đáp khi cửa phòng mở ra.
Là Thanh Càn.
Sao hắn lại đến đây? Dù Yến và Thanh Càn là anh em, nhưng đây là lần đầu tôi thấy Thanh Càn đến nhà Yến.
Thanh Càn cầm giấy bút mực tìm đâu đó bước vào, ngồi xuống bên bàn viết.
Dù tôi không muốn nhìn trộm người khác viết gì, nhưng chữ đầu tiên hắn viết đã thu hút tôi.
Vân!
Thanh Càn từng nét viết, tôi lại cảm thấy như mơ.
“Vân:
Gần đây có tốt không?
Dạo này Lạc Dương và Trường An có nhiều việc, đều cần ta xử lý.
Nhưng mấy hôm nay Hy khỏe hơn lại càng phàn nàn ta không thể ở nhà bên nàng, nhưng ta làm sao có thể ở nhà sống cuộc sống yên bình để lấy lòng nàng?
Ngày thường nàng nhiều nhục nhã và bất tiện, ta lại thấy ta còn hơn.
Chuyện làm ăn và xã giao chỉ là nịnh nọt hay hạ mình, cũng coi như đạt được mục đích.
Còn ta giao hết tiền bạc trong nhà cho Hy cũng khó làm nàng hài lòng, chỉ bảo ta bớt kiếm, ở nhà nhiều, đừng qua đêm bên ngoài.
Lúc này mới biết năm đó hứa với nàng cho Hy vinh hoa phú quý khó thế nào.
Ta thường than Hy là gái tốt không tham hư vinh, nhưng đâu biết muôn vàn của cải không thể xua tan sầu oán của Hy khi gặp ta.
Lại thường nghĩ với cảnh hiện tại, Hy có vinh hoa phú quý gì đâu.
Vậy nên ta chỉ có thể tìm nàng, dù chuyện dùng thuốc có bại lộ, chỉ cần nhắc đến nàng, mâu thuẫn sẽ tan biến. Ta cũng hiểu đại khái quan hệ chúng ta sao thành ra thế này.
Giờ ta vừa ngừng thuốc mấy hôm, Hy đã bắt đầu trang điểm cả ngày ra chợ phô trương, e rằng sẽ gây họa.
Mỗi lần khuyên nàng đừng hay ra ngoài, đều chẳng được lợi, nàng luôn bảo ‘Trong nhà này cần gì đến ta? Càng không cần đến ngươi’ vân vân.
Nàng cũng biết, việc ta làm, thế nào cũng không thể nói với nàng, nàng tự nhiên cũng không giúp được gì. Ép Cố Hy ở nhà cũng không xong.
Ta chỉ đành cố dành vài đêm bên nàng, hy vọng khuyên nàng an phận, sống bình an, nhưng cũng khó tránh làm lỡ nhiều việc.
Nàng hiểu nàng ấy hơn, ta muốn biết giờ nên làm sao?
Viết vội, có gì không phải, mong nàng thứ lỗi.
Thanh Càn.”
