Chương 54: Lương thiên - Đánh cược.
Hôm nay tôi cũng coi như có chuẩn bị, từ sớm đã đến trước cửa tiêu cục.
Anh nhân viên khá quen với tôi vẫn đang bận việc trong tiêu cục, chỉ chào tôi một tiếng rồi bảo tôi đợi ở cửa.
Qua mấy ngày quen biết, tôi cảm thấy anh ta ở tiêu cục cũng là kẻ nhàn rỗi, suốt ngày không làm việc đàng hoàng, rảnh là ra ngoài tìm tôi tán gẫu.
Cũng không thể gọi là trò chuyện, chỉ là anh ta nói huyên thuyên, còn tôi ngồi bên cạnh nghe, anh ta cũng thích tôi như vậy, mỗi lần đều kể cho tôi khá nhiều chuyện, chỉ có điều có vài chuyện hôm sau lại lặp lại.
Không lâu sau, anh nhân viên đó lại ra ngoài tìm tôi.
“Anh suốt ngày đứng ở cửa tán dóc với tôi, không sợ chưởng quỹ của anh thấy mà trừ lương à?” Hôm nay tôi chủ động mở lời trước, kẻo anh ta lại than thở tôi nhàn rỗi, không như anh ta “bận rộn” thế nào.
- “Cậu nói trúng phóc rồi đấy, dù sao tôi cũng có lương đâu.” Anh ta lại tỏ vẻ hứng thú, mặt đầy tự hào.
“Không có lương đâu phải chuyện tốt, anh cười ngốc nghếch gì thế?”
- “Tiêu cục bao ăn bao ở, ngày thường cũng không vất vả, sao lại không vui? So với cậu, một kẻ nhàn rỗi như cậu chắc không thể hiểu được. Tôi à, dễ thỏa mãn lắm.”
Không ngờ anh ta khen mình còn không quên châm chọc tôi.
“...” Tôi chẳng biết nói gì, sao trên đời lại có người hài lòng với bản thân đến vậy?
- “Lương này, cậu đúng là không biết nói chuyện gì cả, lần nào nói vài câu là cậu lại im thin thít. Cậu làm bầu không khí căng thẳng quá. Không như tôi, rất biết cách xoay chuyển tình thế, ha ha ha ha.”
“...”
- “Hôm nay cậu lại đến rình chưởng quỹ của chúng tôi phải không?”
“Không có việc gì, đến xem thôi.”
- “Tuy tôi không muốn mất đi một người ngồi tán gẫu cùng, nhưng mấy hôm nay cậu đừng đến nữa.”
“Sao thế?”
- “Tất nhiên là chưởng quỹ của chúng tôi gần đây bận, chắc sẽ không đến. Nếu cậu thích nói chuyện với tôi thì đến cũng được, tôi có thể mời cậu uống trà của tiêu cục.”
“Anh ấy bận gì?”
- “Tôi làm sao biết được. Chưởng quỹ chỉ giao cho chúng tôi mấy việc thường ngày ông ấy làm, chắc chắn là có chuyện. Ôi, tiếc là không nhắc gì đến chuyện lương cả, việc chúng tôi làm nhiều hơn mà tiền thì chẳng thấy đâu. Cậu nói có đúng không, Lương?”
“Vậy tôi đi trước đây.”
Nếu chưởng quỹ có việc, chi bằng tôi về nhà, suốt ngày quanh quẩn trước cửa tiêu cục cũng chán.
- “Cậu là người thế nào vậy? Tôi nói cho cậu chuyện quan trọng thế này, cậu cũng không khách sáo một câu.” Anh nhân viên có vẻ không vui.
Nhưng anh ta nói cũng đúng.
“Cảm ơn.” Dù sao cũng phải khách sáo một chút, tỏ lòng biết ơn, mặc dù tôi không thấy anh ta nói chuyện gì quan trọng lắm.
- “Trời ơi, cậu đúng là cục gỗ à? Lương? Anh em tôi đã tiết lộ chuyện quan trọng thế này, cậu chỉ một câu cảm ơn là xong à? Ít nhất cũng phải mời anh em một chén chứ? Tiết kiệm cho cậu mấy ngày công, chẳng lẽ không bằng một chén rượu?”
“Không bằng, bây giờ tôi không có tiền, chỉ có thời gian.”
- “Được được được, cậu đúng là người thú vị, ha ha ha ha ha.” Anh nhân viên không biết nghĩ gì, bỗng nhiên cười vang.
- “Chưởng quỹ của chúng tôi nói không chừng sẽ để mắt đến cậu đấy.”
“Thế thì tốt quá.”
- “Ha ha ha ha, tôi cười cậu là kỳ quặc mà cậu cũng không nghe ra à? Còn ‘tốt quá’? Cậu định cười chết tôi à? Chưởng quỹ của chúng tôi nhất định sẽ không cần cái đồ nhạt nhẽo như cậu đâu.”
“...”
- “Này Lương, hay là chúng ta đánh cược đi.”
“Cược gì?”
- “Cược xem chưởng quỹ của chúng tôi có nhận cậu không.”
“Cược thế nào?” Tuy miệng hỏi anh ta cược cụ thể ra sao, nhưng tôi không muốn cược lắm, vì tôi chẳng có gì để đặt cược, không có bạc, đến tiền cược cũng không có. Huống hồ nói chuyện với anh ta nhiều thế này, tôi không nghĩ chưởng quỹ thực sự giữ tôi lại được.
- “Thế này nhé, nếu chưởng quỹ thực sự giữ cậu lại, tôi sẽ cho cậu một lượng bạc. Nếu một ngày nào đó cậu không còn ý định vào tiêu cục nữa, cậu mời tôi một chén. Thế nào? Cũng không uổng công chúng ta nói chuyện với nhau bấy lâu.”
Không ngờ đề nghị của người này cũng không tệ, nếu tôi vào được tiêu cục, anh ta còn cho tôi một lượng bạc, coi như song hỷ lâm môn. Nếu không vào được, cũng chỉ mất tiền rượu, nói thật mấy ngày nay anh ta kể cho tôi bao nhiêu chuyện cũng đáng giá.
“Có chuyện tốt thế sao? Anh bỏ ra một lượng bạc để cược với tôi?”
- “Tôi có bắt cậu cũng bỏ một lượng thì cậu có cược với tôi không? Tôi còn nhớ tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần là chưởng quỹ chúng tôi kén chọn thế nào, chắc chắn tôi phải đặt cược nhiều hơn một chút.”
- “Mà nói thật với cậu, tôi cũng có lòng riêng. Nếu cậu không đến nữa, tôi cũng hơi tiếc. Hiếm có người chịu nghe người ta nói như vậy. Cho nên tôi mới đánh cược với cậu, như thế nếu cậu vào được tiêu cục, chúng ta coi như có thêm một người bạn; nếu không vào được, cậu mời tôi một chén rượu, cũng coi như kết thúc có hậu.”
“Vậy tôi đánh cược với anh.”
- “Tốt, vậy chúng ta chơi thì chịu thua.”
“Anh thực sự lấy ra được một lượng bạc à?”
- “Lẽ nào tôi còn lừa cậu sao? Ngày nào tôi cũng ở tiêu cục, chạy đằng trời. Tôi còn chưa nói sợ cậu chạy mất đây, nhìn là biết cậu không phải dân địa phương rồi.”
Người này nói chuyện khá thực tế, không có cái cảm giác kỳ quặc như Lưỡi, có vẻ thực sự muốn kết bạn.
- “Lương, mấy hôm nay cậu còn đến không?”
Anh ta hỏi tôi có còn đến không, tôi mới nhớ ra mục đích hôm nay.
“Tôi có vài lời muốn nói với anh.”
- “Vậy cậu nói nhanh đi, hiếm khi cậu chủ động tìm đề tài.”
“Trước đây anh nói, vào tiêu cục các anh vừa phải nói rõ lai lịch vừa phải ký quỹ, đều là để sau khi ra ngoài không gây phiền phức cho tiêu cục. Vậy có việc gì không cần ra ngoài không?”
- “Bây giờ không có, thiếu đều là việc phải ra ngoài. Người như tôi không ra ngoài, cũng chỉ đủ ăn, cơ bản không kiếm được tiền.”
“Thế sao anh còn lấy một lượng bạc ra cược với tôi?”
- “Hề hề, vậy nói cho cậu một bí mật nữa. Chưởng quỹ chúng tôi nói, nếu chúng tôi tìm được người ông ấy ưng ý, sẽ thưởng ít nhất hai lượng bạc. Nếu cậu thực sự được để mắt, chia cho cậu một lượng thì có ngại gì?”
“...” Xem ra anh nhân viên này cũng không lỗ, nhưng anh ta có thể nói thẳng cho tôi biết vẫn tốt, tôi không thích cảm giác bị tính kế sau lưng.
Khó mà nói lúc đó giết Lưỡi có phải vì trong lòng khó chịu hay không, lúc đó thằng nhóc đã nói ra điều tôi lo lắng nhất – Lưỡi sau lưng đang làm chuyện hại chết tôi.
Dù sao cuộc gặp gỡ giữa tôi và Lưỡi vốn dựa trên việc hắn bỏ rơi đồng bọn, mà tôi thực sự không thể đảm bảo tên đồng bọn này sẽ đối xử đặc biệt với tôi.
Tôi cũng rất có thể bị Lưỡi bỏ rơi.
- “Cậu đang nghĩ gì thế? Sao cứ nói được nửa chừng lại im?”
“À, ban đầu tôi định hỏi anh ở đây có thiếu người luyện tập không.”
- “Ồ. Không thiếu. Người luyện tập tùy tiện tìm là có, thiếu đều là người có thể ra ngoài. Tiêu cục chúng tôi không ít tiêu sư đều rất giỏi đánh nhau, nếu thực sự cần người luyện tập, họ đều sẵn lòng. Tuy tiền luyện tập không nhiều, nhưng còn hơn mỗi lần ra ngoài đều phải dặn dò hậu sự, phải không? Than ôi, bây giờ bên ngoài cũng không yên, tiêu cục cũng thường xảy ra chuyện, ra ngoài một chuyến mất mạng cũng là chuyện thường. May mà bây giờ trạm dịch ít đi, việc cần tiêu cục nhiều lên, tiền công cũng cao hơn. Nhưng mà, nếu cậu có thể tìm được việc làm an ổn, thì tốt nhất đừng dấn thân vào chốn hỗn loạn này.”
“Đa tạ.”
- “Có gì mà cảm ơn, tôi chỉ nói thật thôi. Nếu cậu thực sự muốn vào, tôi cũng không ngăn cản.”
“Ừm.”
