Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 55

Chương 55

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 55: Lương thiên - Phu nhân.

 

Thằng nhỏ nói không sai, bên ngoài bây giờ đúng là loạn hơn hồi tao còn nhỏ nhiều.

 

Tao thường cảm thấy mình sống được tới giờ đúng là nhờ vận may, ví dụ như vụ nổ lớn năm Thiên Khải hồi đó suýt thì nổ chết tao.

 

Sau này làm sói cũng thường xuyên đánh nhau với người, mấy lần tao đều thoát chết trong gang tấc.

 

Kể cả trước khi làm sói, lần gặp cái Lưỡi cũng thế.

 

“Sao mày lại đẩy người ra ngoài? Bình thường chẳng phải nên nói mấy lời hay để chiêu mộ người vào sao?”

 

- “Tao nói cho mày biết, tiêu cục bọn tao khác với mấy chỗ khác.” Thằng nhỏ lại lên mặt đắc ý.

 

- “Chưởng quỹ bọn tao nói rồi, người ta có đến hay không rốt cuộc cũng là chuyện tiền nong, phải nói thật với khách và anh em.”

 

Nghe nói thế, chưởng quỹ này có vẻ không tệ, trông như một người quân tử vậy.

 

“Chưởng quỹ các anh tốt thật.”

 

- “Phải đấy, chưởng quỹ bọn tao bạn bè cả hai giới đen trắng đều nhiều, mỹ nữ còn không nhịn được muốn đeo tới nữa.”

 

“Ở đâu ra mỹ nữ muốn đeo chưởng quỹ các anh?” Bỗng một giọng nữ hơi chói tai vang lên.

 

Thằng nhỏ quay đầu nhìn lại, vừa lúc che khuất dung mạo của người phụ nữ.

 

Nhưng thằng nhỏ hồi lâu chẳng nói được câu nào, không còn vẻ đắc ý lúc nãy, ấp úng gãi đầu.

 

“Không có không có, nói đùa thôi... nói đùa.”

 

- “Sao tôi nghe không giống đùa tí nào, anh mau khai ra chưởng quỹ các anh ở chỗ nào bị mỹ nữ đeo tới?” Người phụ nữ không buông tha hỏi tiếp.

 

Tôi thò đầu nhìn qua, mới phát hiện đó chính là người phụ nữ mấy hôm trước nói tôi sàm sỡ cô ta.

 

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

 

Người phụ nữ cũng thấy tôi, lộ ra vẻ hơi ngạc nhiên, rồi lại đánh giá tôi từ đầu tới chân.

 

“Sao lại là anh?”

 

- “...” Không hiểu sao, hễ thấy người phụ nữ này là tôi lại thấy bất lực, thậm chí muốn tát cô ta.

 

Nhìn dáng vẻ trang điểm tinh tế của cô ta, tôi hơi nghi ngờ không biết mình có thực sự nhẫn tâm tát xuống không?

 

“Anh câm rồi à? Nói cũng không biết nói?” Người phụ nữ được đà lấn tới, bắt đầu làm nũng trước mặt tôi.

 

“Ái chà, phu nhân đừng giận, anh em này khá hứng thú với tiêu cục nhà mình.” Thằng nhỏ vội vàng đón người phụ nữ, rồi lập tức quay sang kéo tôi ra nói.

 

“Lương à, đây là phu nhân chưởng quỹ bọn tao, nghe câu này thì trước đây các anh quen nhau à?”

 

- “Ừ, đúng là quen, mấy hôm trước...” Chưa kịp nói hết, thằng nhỏ nháy mắt ra hiệu cho tôi rồi lập tức quay lại tiếp chuyện người phụ nữ.

 

Không ngờ người phụ nữ đó lại là phu nhân chưởng quỹ.

 

... Chẳng phải nói người đàn ông kia là chưởng quỹ sao? Không biết việc tôi quen anh ta trước đây có giúp ích gì cho việc tôi muốn vào tiêu cục này không.

 

“Phu nhân mời vào trong, trong có chỗ ngồi.”

 

- “Tôi không vào, anh gọi chưởng quỹ các anh ra đây là được.”

 

“Chưởng quỹ bọn em không có ở tiêu cục ạ.” Thằng nhỏ vội đáp lại chuyện của chưởng quỹ.

 

- “Thế anh ấy đi đâu?”

 

“Tiểu nhân cũng không biết, phu nhân cũng biết chưởng quỹ suốt ngày thấy đầu không thấy đuôi, anh ấy đi đâu chúng em làm sao biết được.”

 

Trùng hợp thay, lúc tôi nhìn người phụ nữ, phát hiện có một bóng người giống “chưởng quỹ” đang đi về phía này, dường như bóng người đó phát hiện ra người phụ nữ, dừng lại một lát rồi mới bước tới.

 

Thằng nhỏ hình như cũng nhận ra chưởng quỹ tới, vội vàng phấn khích chỉ về phía sau lưng người phụ nữ.

 

“Phu nhân, phu nhân nhìn kìa, chưởng quỹ tới rồi!”

 

Người đàn ông bước tới trước mặt người phụ nữ, bảo thằng nhỏ về trước, thằng nhỏ liền đi tới gọi tôi vào tiêu cục.

 

“Chưởng quỹ các anh kêu mày vào, mày kéo tao vào làm gì?” Tôi hỏi thằng nhỏ.

 

- “Mày ngu à, mày đứng cạnh nghe chuyện nhà chưởng quỹ có lịch sự không?”

 

“Tao thấy người phụ nữ đó có vẻ không để ý.” Tôi vẫn không thể bỏ qua ác cảm với người phụ nữ đó.

 

Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào táo bạo như vậy, dù tôi có kéo tay cô ta trước mặt bao nhiêu người lâu như thế.

 

Dù khá ảnh hưởng đến danh tiếng của cô ta, nhưng tôi không vì thế mà có lỗi với cô ta.

 

Rốt cuộc là cô ta muốn đánh tôi trước, còn vu oan cho tôi, khiến tôi mất không ít bạc.

 

- “À đúng rồi, làm sao mày quen phu nhân thế?”

 

Thằng nhỏ chắc nhớ lại câu hỏi của người phụ nữ lúc nãy, bắt đầu hỏi tôi chuyện quen biết.

 

“Nói dài lắm, coi như đã giao thủ qua.” Tôi không biết nói thế nào về chuyện trước đó, tùy tiện dùng chữ ‘giao thủ’ cho qua.

 

Nói giao thủ cũng không sai, dù sao cũng là cô ta đánh tôi, rồi bị tôi chặn lại.

 

- “Gì? Ý mày là phu nhân cũng biết đánh nhau à?”

 

“Cũng không hẳn, chỉ là thích tát người thôi.”

 

- “Thế mày bị phu nhân tát à?”

 

“Cũng không, chỉ là... cô ta không đánh trúng tao.”

 

- “Ồ, thế mới đúng...

 

Không đúng không đúng, sao phu nhân lại phải tát mày?”

 

“Chuyện này khó nói.”

 

- “Thôi, mày nói khó nói thì tao cũng không hỏi nữa, nhưng mày chọc ai không chọc, lại đi chọc lên đầu phu nhân.

 

Tao thấy chuyện mày muốn vào tiêu cục bọn tao, chắc là toang rồi!” Nói xong thằng nhỏ lại ngó ra ngoài cửa một cái.

 

“Ai biết được phu nhân chưởng quỹ ở đây lại là cô ta.”

 

- “Sự đã tới nước này chỉ còn cách xem chưởng quỹ nói thế nào thôi, chưởng quỹ bọn tao mỗi ngày nghĩ cũng khác người, may ra giữ mày lại cũng nên.”

 

Thằng nhỏ nói đúng, tôi gặp cái “chưởng quỹ” này hai lần, lần nào cũng thấy anh ta không giống người bình thường.

 

Nói chuyện với thằng nhỏ thêm một lúc, “chưởng quỹ” bước nhanh từ ngoài vào, tay cầm một cái bọc, chắc là quần áo gì đó.

 

“Lương, cậu tới rồi.” Anh ta không coi tôi là người ngoài, trực tiếp chào hỏi.

 

Thằng nhỏ bên cạnh liếc tôi một cái, không nói gì liền trở về phòng trong tiêu cục.

 

Trong sân lại chỉ còn tôi và chưởng quỹ.

 

“Trước giờ chưa kịp tự giới thiệu, tôi tên Thanh Càn.”

 

Chưa kịp để tôi khách sáo, anh ta đã nói tiếp.

 

“Cậu tới tiêu cục thì thôi, nơi này cũng chẳng phải sinh kế tốt lành gì.

 

Nếu cậu chỉ muốn kiếm miếng ăn, tôi có một con đường khác.” Anh ta tự nhiên nói.

 

Tuy tôi rất ghét người khác đoán được suy nghĩ trong lòng mình, nhưng anh ta không hề vòng vo.

 

Cảm giác làm việc với người như vậy nhất định rất nhàn.

 

“Có đường gì thế?” Tôi vội hỏi, nhưng nghĩ không ra ngoài tiêu cục còn việc gì thích hợp với tôi.

 

- “Cậu giúp tôi bảo vệ một người, mười ngày một lần cậu tới tiêu cục lấy bạc.”

 

“Người nào?” Việc bảo vệ người khá đơn giản, nếu ở trong thành Lạc Dương thì còn dễ hơn.

 

Đúng là chuyện tốt.

 

- “Là vợ tôi, mỗi ngày ban ngày cậu chờ ở cửa nhà tôi, nếu cô ấy ra ngoài thì cậu đi cùng, phòng có kẻ có ý đồ xấu là được.”

 

Cái gì!? Cái con mụ đó?

 

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng miệng tôi không để lộ sự ngạc nhiên, chỉ đổi cách nói để bày tỏ thắc mắc.

 

“Vậy không tốt lắm đâu, mấy hôm trước vừa xảy ra chuyện kia mà.” Tôi lại nhắc tới chuyện “sàm sỡ” hôm trước.

 

- “Không sao, không ảnh hưởng.” Anh ta vẻ mặt chẳng quan tâm, như thể đang nói không phải vợ mình.

 

“Nếu cậu không có vấn đề gì thì đi đi, vợ tôi chờ cậu sắp sốt ruột rồi.” Câu này lại làm đầu óc tôi nổ tung.

 

“Chờ tôi sốt ruột” là sao? Cô ta đang đợi tôi ngoài kia à?

 

“Tiểu Tứ, chuẩn bị cho tôi giấy bút.” Thanh Càn không giải thích thêm, đã gọi vào trong tiêu cục.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích