Chương 61: Tuệ thiên – Giàu.
Không biết ta có nên hiểu như vậy không, chữ 'Vân' mà Thanh Càn viết có phải là Vân tỷ không.
Ta không thể chắc chắn, vì đây gần như là chuyện không thể.
Vân tỷ ở tận Trường An, còn đây là Lạc Dương, tuy không phải chân trời góc bể, nhưng đi về bằng xe ngựa cũng phải gần một tháng.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì Cố Hy và Vân tỷ tuổi tác chênh lệch cũng không lớn, lại đều xinh đẹp, trông giống như người một nhà.
Chà, thực sự khó mà phán đoán được tình hình cụ thể.
Khi ta còn theo Vân tỷ, cũng chưa từng nghe tỷ ấy nói có em gái, tỷ ấy cũng không kể chuyện gia đình, chỉ nhớ tỷ ấy nói mình bị bán từ một ngôi làng miền núi.
Cố Hy trông không giống người từ làng miền núi ra, cách ăn mặc, làm việc và tiêu xài hàng ngày cũng không phải dạng người từ làng quê.
Chắc là trùng hợp thôi, chị của Cố Hy cũng tên Vân.
Không biết dạo này Lương thế nào, bây giờ hắn lại lấy giày về, đến lúc ta ra tay rồi.
Nhưng tạm thời không thể tra tấn Lương nữa, ta phải khiến Lương thích ta, để hắn đi tìm ta, rồi nhìn hắn ngốc nghếch chạy vạy vì ta.
Đối với hắn, đó chắc là hình phạt tốt hơn là trực tiếp cho hắn gặp ác mộng.
Cứ cho hắn gặp ác mộng mãi, e rằng chuyện đôi giày không may mắn Lương đều biết hết, nhỡ đâu hắn ném vào lửa đốt mất thì sao.
Nếu ta thực sự có thể cho hắn một giấc mơ đẹp, hắn cũng nên giữ gìn đôi giày này chu toàn.
Nhưng vấn đề bây giờ là, làm sao để cuối cùng hắn biết ta đã chết từ lâu, với lại nếu hắn tìm mệt quá không tìm nữa thì sao?
Đúng là chuyện khó.
Lúc đầu mới hóa thành hồn phách, ta chỉ biết tâm trạng không tốt sẽ truyền cho người xung quanh, không biết tâm trạng tốt có truyền được không, hôm nay nhất định phải thử.
Đợi Lương ngủ rồi, ta nghĩ vài chuyện vui vẻ thử xem. Trước đây lúc rảnh rỗi thỉnh thoảng cũng nghĩ đến... tuy rất vui, nhưng không phải chuyện tốt đẹp gì.
Chỉ là nghĩ đến phải báo thù, nên ta đè nén những ảo tưởng nam nữ ấy xuống, hay nói đúng hơn là mỗi khi vui vẻ, ký ức quá khứ lại ùa về như núi lở.
Hôm nay cũng là một phần của việc báo thù, nghĩ một chút chắc không sao.
...
Đến khi ta nhận ra động tĩnh của Lương thì đã là sáng sớm.
Lần này hắn không la hét vào ban đêm, nhưng ta không biết niềm vui ta chìm đắm trong ảo tưởng hôm qua có truyền cho hắn không.
Cũng không biết trong mơ hắn ta có là nhân vật chính không, Lương có càng muốn đi tìm ta không.
Lương hẳn là đã mơ thấy gì đó, vì ta thấy phản ứng của hắn khi thức dậy hôm nay khác hẳn mấy hôm trước, hắn như đang cố nhắm mắt nhớ lại điều gì.
Đó là gì nhỉ?
Mãi đến khi mặt trời lên, hắn mới từ từ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, mệt mỏi thở dài.
Hắn không vui sao? Rõ ràng hôm qua ta đều nghĩ những chuyện vui vẻ.
Xem ra chuyện vui vẻ vẫn khó ảnh hưởng đến Lương, ý định tốt của ta thế là tiêu tan.
Vậy thì làm sao? Tiếp tục cho Lương gặp ác mộng, để hắn thương xót ta?
Nhưng cứ thế này, liệu có kết quả không?
...
Hồi còn ở Yên Nguyệt Lâu, ta vẫn làm tạp dịch, giúp Vân tỷ dâng rượu rót trà, thường xuyên gặp các tỷ tỷ khác.
Tuy trong lòng gọi họ là tỷ, nhưng ta nhất định sẽ không gọi ra miệng.
“Muội Muội, dạo này Vân tỷ thế nào?” Một buổi sáng, ba vị tỷ tỷ đột nhiên vây lấy ta vừa ăn sáng xong, kéo ta vào một góc.
- “Vân tỷ rất tốt.” Lúc đó ta cũng không nhận ra lời họ có ẩn ý gì, chỉ thành thật đáp.
“Ta nghe nói gần đây Vân tỷ nhận hai khách lớn, không chia cho muội chút vàng bạc châu báu sao?” Một tỷ cúi xuống, hạ thấp người nhìn thẳng vào ta.
“Không có.” Vân tỷ chưa từng nhắc đến chuyện này.
“Muội nghĩ xem, sau này muội chắc chắn không ở lại Yên Nguyệt Lâu mãi, đúng không?”
- “Phải.”
“Con gái ra ngoài phải có chút của cải bên mình, nếu không thì làm sao tìm cha, đúng không?”
- “...Phải.” Những lời này không sai, tuy bây giờ ta biết phải báo thù cho cha, nhưng cũng là đang tìm người, chỉ là ta còn chưa hiểu rõ chuyện người lớn.
“Bảo bối Vân tỷ muội thu được, mụ chủ cũng không lấy, số vàng bạc đó đã đủ để tỷ ấy chuộc thân rồi, thế mà tỷ ấy còn ở lại, là vì sao?”
- “Vì sao ạ?”
“Đương nhiên là Vân tỷ muội còn muốn nhiều hơn nữa, muốn tiền không đếm xuể.” Một tỷ khác lên tiếng.
- “...” Những chuyện này ta đều không biết, thì ra Vân tỷ có nhiều tiền như vậy; mà ta cũng biết gần đây Vân tỷ có khách mới, mỗi ngày đều phải ở cùng Vân tỷ đến rất khuya, đương nhiên sẽ có thêm nhiều tiền.
“Muội có biết Vân tỷ muội có bao nhiêu tiền không?” Tỷ ấy lại hỏi.
- “Không biết.”
“Ta nói cho muội biết, ít nhất là thế này.” Tỷ ấy xòe bàn tay, giơ năm ngón trước mặt ta.
- “Năm mươi lượng?” Ta cố gắng suy nghĩ, nói ra con số mà ta cho là rất nhiều.
Tỷ ấy lắc đầu.
- “Một trăm năm mươi lượng?” Ta vẫn không đủ can đảm nói năm trăm lượng.
“Năm nghìn lượng, bạc đấy.” Tỷ còn lại thần bí nói với ta.
- “Năm nghìn lượng?!” Ta nghĩ kỹ năm nghìn là bao nhiêu, nghĩ mãi mới xác định là mười lần năm trăm lượng, rồi kinh ngạc thốt lên.
Ba vị tỷ tỷ không hẹn mà cùng gật đầu với ta đang sững sờ.
Còn ta đứng ngây ra nghĩ Vân tỷ – người ngày ngày ở bên ta – lại có nhiều bạc như thế, thế thì mua được bao nhiêu đồ ăn chứ?
“Muội không nhìn ra được đúng không?” Các tỷ lại hỏi.
- “Không nhìn ra.”
“Vân tỷ muội giấu kín lắm, muội suốt ngày ở bên tỷ ấy, tỷ ấy cũng không nói với muội, điều đó chứng tỏ gì?”
- “Chứng tỏ gì ạ?” Ta cũng muốn biết tại sao Vân tỷ có nhiều tiền mà ta không nhìn ra.
“Chứng tỏ không coi muội là người nhà. Muội có năm nghìn lượng, có một đứa em gái ngày ngày hầu hạ rót trà dâng nước, ít nhất cũng phải chia cho nó chút chứ, không nói năm mươi lượng, thì cũng năm lượng, phải không?”
- “Nhưng...” Tuy nếu ta có năm nghìn lượng ta sẽ chia, nhưng ta vẫn cảm thấy Vân tỷ không cố tình không cho ta tiền.
“Muội không thấy Vân tỷ muội chỉ biết đến tiền sao? Bình thường mọi người đều hòa khí, Vân tỷ muội chưa từng nói thêm câu nào với người khác.” Một tỷ khác lập tức ngắt lời ta.
“Tỷ ấy chỉ thấy muội nhỏ dễ lừa thôi, muội phải cẩn thận kẻo bị bán đấy.” Lại có người chen vào.
Hình như đúng thật, Vân tỷ bình thường ngoài ở cùng khách thì chỉ ở cùng ta, không giao thiệp nhiều với người khác.
Nhưng ta nghĩ Vân tỷ không xấu như họ nói?
“Muội mới đến chưa hiểu, không trách muội được.” Một câu nói bất ngờ lại đẩy ta vào nghi ngờ.
Ta thực sự không hiểu, trong Yên Nguyệt Lâu ta chỉ biết Vân tỷ, Vân tỷ nói gì ta tin nấy, vì Vân tỷ đã thu nhận ta, nên Vân tỷ là người tốt.
Vân tỷ có tính bán ta không?
“Muội phải cẩn thận, Vân tỷ muội giỏi lừa người lắm. Nếu muội kể với tỷ ấy những chuyện chúng ta nói hôm nay, tỷ ấy nhất định sẽ bảo chúng ta lừa muội.
Nhưng muội chỉ cần nhìn Vân tỷ muội cô độc thế nào, thì biết mọi người không thích tỷ ấy, vì tỷ ấy xấu, chỉ nghĩ đến tiền, đến việc buôn bán.”
- “...” Ta bắt đầu hơi rối. Ta nhìn ba vị tỷ tỷ trước mặt, tất cả đều nói vậy, không biết có nên tin họ không.
“Muội muội, nếu cảm thấy có chuyện không ổn thì mau chạy đi, muộn là không kịp đâu.” Nói rồi một tỷ nhét vào tay ta một chiếc vòng tay xinh xắn.
Nói xong họ bỏ đi, chỉ để lại một mình ta cầm chiếc vòng đứng đó.
Ta nhìn chiếc vòng trong tay, không biết phải làm sao. Bán lấy tiền rồi đi? Hay đưa cho Vân tỷ?
