Chương 62: Mãn Tuệ - Tai họa.
Sau tháng đầu tiên tôi đến, Vân tỷ không còn nhắc đến chuyện tìm cha tôi nữa. Tôi cũng nghi ngờ không biết Vân tỷ quên mất chuyện đó rồi, hay căn bản là không muốn tôi đi?
Vậy thì không được.
Thế là tôi nhét chiếc vòng vào trong áo.
...
Sau đó tôi dọn dẹp chỗ ở của Vân tỷ xong, liền pha cho Vân tỷ một ấm trà. Đợi đến khi tôi quay lại phòng Vân tỷ, thì Vân tỷ đã đợi tôi ở đó rồi.
Vân tỷ chống cằm trên bàn, lim dim mắt, không để ý lắm đến sự có mặt của tôi.
Cảnh này tôi cũng quen rồi. Sáng dậy Vân tỷ thường rửa mặt qua loa, rồi ra ngoài tản bộ một lát, đợi tôi dọn dẹp nhà cửa xong thì về dạy tôi vài thứ.
Buổi tối Vân tỷ thường phải tiếp khách đến rất khuya mới nghỉ, nên hay vừa dạy tôi vừa ngáp. Vì dạy tôi thường chiếm mất thời gian ngủ của chị ấy.
Nhưng tôi lại đặc biệt thích cái dáng Vân tỷ ngáp, nhất là lúc chị há to miệng trước mặt tôi rồi cười ngượng ngùng đầy buồn ngủ, khóe mắt còn vương vài giọt lệ vì thiếu ngủ.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian Vân tỷ vẫn tỉnh táo dạy tôi, dù có dậy muộn hơn một chút.
Hôm đó dạy cái gì tôi quên mất rồi, chắc là học nhận mặt chữ.
“Vân tỷ, chị có tiền không?” Nghĩ đến chuyện ba người tỷ muội sáng nay, tôi không nhịn được hỏi Vân tỷ một câu.
- “Sao? Em cần tiền à?”
“Không ạ, em chỉ tò mò thôi.”
- “Tò mò gì?” Hôm đó Vân tỷ rất uể oải, vẫn chống cằm gà gật hỏi tôi.
“Tò mò Vân tỷ có bao nhiêu tiền.”
- “Thì chắc chắn nhiều hơn cái đứa nhỏ như em rồi.”
“Vậy là bao nhiêu ạ?” Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến con số khó tin “năm nghìn lượng”.
- “Chưa đếm bao giờ.” Vân tỷ lắc lư vì buồn ngủ, nói lảm nhảm, mắt sắp nhắm lại rồi.
Hôm đó cũng trùng hợp, tôi chưa bao giờ thấy Vân tỷ buồn ngủ đến thế.
Vân tỷ cũng chẳng muốn dạy tôi gì nữa, nằm vật xuống giường, xem ra hôm nay việc dạy dỗ đến đây là kết thúc.
Đang định đóng cửa ra ngoài cho Vân tỷ, thì bị chị gọi lại.
“Tuệ Nhi, lại đây ngủ cùng chị.” Tôi suýt nghĩ mình nghe nhầm, không biết Vân tỷ có nói “Tuệ Nhi, chị muốn ngủ” không.
Vân tỷ ngẩng đầu nhìn tôi một cái, rồi dịch vào trong giường, lại nhắm mắt.
“Lại đây nào, đóng cửa trước đã.” Nhìn động tác và lời nói của Vân tỷ, chắc tôi không nghe nhầm.
Đóng cửa xong, tôi cũng trèo lên giường Vân tỷ, nhưng chưa nằm ngay.
Đúng là giường Vân tỷ thoải mái hơn thật, tôi cảm nhận cảm giác dưới mông, mềm mại.
Nhìn chiếc giường tinh xảo của Vân tỷ, tôi bắt đầu suy nghĩ một vấn đề: có nên cởi quần áo không?
Dù sao tôi đang mặc quần áo của tạp dịch, tuy cũng thường giặt, nhưng tiếp xúc với bụi nhiều.
Chưa kịp hỏi Vân tỷ câu hỏi khó xử này, thì Vân tỷ đã kéo tôi vào lòng nằm xuống.
Oa, vòng tay Vân tỷ ấm áp quá.
Vân tỷ cứ thế ngủ thiếp đi. Đang lúc tôi nghĩ Vân tỷ đã ngủ, thì giọng chị vang lên trên đỉnh đầu tôi.
“Tuệ Nhi, em gầy quá, ở đây em phải ăn nhiều hơn, ăn nhiều thì...” Giọng Vân tỷ dần trở nên lẫn lộn, không biết sau đó nói gì.
Tôi im lặng nằm trong lòng Vân tỷ, không muốn đánh thức chị, nhưng dưới đầu không có gì kê, lâu ngày cổ hơi khó chịu.
Thế là tôi kê tay dưới đầu, nhưng vẫn không thoải mái lắm, cũng chẳng biết làm sao.
“Tuệ Nhi, em ngủ thế này không khó chịu à?” Đột nhiên giọng Vân tỷ lại vang lên, lần này thì không lẫn nữa.
“Lại đây, gối lên tay chị.” Vân tỷ hào phóng đưa cánh tay cho tôi gối.
Tôi cũng không nói gì, liền gối lên; lúc này bỗng nhiên thoải mái lạ thường, tay áo Vân tỷ còn thơm thơm.
Thế là Vân tỷ ôm tôi ngủ một lúc, tôi cũng vì quá thoải mái mà ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy đã gần đến giờ ăn trưa.
Mở mắt thấy tay Vân tỷ, tôi mới nhớ ra mình còn đang gối lên tay chị, bị tôi đè lâu thế chắc tê mất rồi.
Nghĩ vậy, tôi vội ngồi dậy, ngoảnh lại nhìn Vân tỷ.
“Sao thế?” Vân tỷ hình như đã dậy từ lâu, vừa thấy tôi đứng dậy đã hỏi ngay.
- “Không sao ạ, em chỉ sợ gối tay chị không thoải mái.”
“Em cứ gối đi, không sao.” Vân tỷ lại dùng cánh tay tôi vừa gối vỗ giường hai cái, ra hiệu bảo tôi nằm lại.
Tôi đương nhiên là muốn rồi, tôi vui vẻ nằm lại, bắt đầu tám chuyện với Vân tỷ.
“Tay Vân tỷ không tê sao?” Tôi lại xác nhận với Vân tỷ.
- “Tê thì tê thôi, lâu rồi không có ai gối tay chị như thế.”
“Vậy khách cũng không được gối ạ?”
- “Không được, họ đều nặng lắm, nếu họ gối kiểu đó, thì tay chị không cần nữa.”
“Thì ra là vậy.” Tôi nhớ lại dáng vẻ khách, đúng là họ đều cao lớn, hoặc hơi béo, chắc nặng lắm.
- “Tuệ Nhi, có phải em hỏi chị chuyện tiền bạc không?”
“Vâng, lúc ngủ trước hỏi ạ.”
- “Thích thứ gì à? Còn muốn ăn đường quấn không?”
“Cũng không ạ, chỉ tò mò thôi.” Tôi không biết có nên kể với Vân tỷ chuyện nghe được ban ngày không, tôi không tin Vân tỷ là người xấu.
Không, trong lòng Vân tỷ, tôi không tin.
- “Tò mò gì?” Vân tỷ hỏi, chắc là quên thật rồi.
“Vân tỷ có bao nhiêu tiền.”
- “Chưa đếm, chắc vài nghìn lượng.”
“Vâng.”
Tôi không quá sốc, nhưng đúng là xác nhận Vân tỷ có rất nhiều tiền, chính chị ấy nói, có thể thật sự có năm nghìn lượng.
Xem ra ba người tỷ muội kia cũng không nói bừa, tôi lại nhớ đến lời họ nói sáng nay.
Đang nghĩ ngợi, Vân tỷ ôm bụng tôi kéo sát vào người chị hơn.
Chưa kịp tiếp tục chìm đắm trong vòng tay Vân tỷ, tôi đã cảm thấy một vật cứng, cuối cùng chỉ biết thầm kêu không ổn.
“Cái gì đây?” Tay Vân tỷ đang ôm tôi cũng phát hiện ra vật cứng đó, chính là chiếc vòng sáng nay.
Rồi Vân tỷ sờ nắn vật cứng đó, ra lệnh tôi lấy ra.
“Tuệ Nhi, lấy vòng ra.” Giọng Vân tỷ cũng lạnh đi.
Tôi không dám nói gì, chỉ ngồi dậy lôi chiếc vòng ra.
“Tốt lắm, biết ăn trộm rồi đấy.”
- “Không phải, em...”
“Không phải cái gì mà không phải, xuống!” Tôi chưa bao giờ thấy Vân tỷ nổi giận dữ dội như vậy.
Tôi vội xuống giường đứng yên, chờ xem Vân tỷ xử trí ra sao.
Trong lòng bắt đầu hoảng loạn, lại sợ Vân tỷ không cần mình nữa, vậy thì làm sao báo thù cho cha. Nghĩ đến đây tôi sợ hãi khóc òa lên, vừa khóc vừa định giải thích.
“Vân tỷ, thật ra...”
- “Im!” Nghe tiếng quát của Vân tỷ, tôi lại im bặt, nhưng không phải muốn im là im được nữa.
Vân tỷ cũng đứng dậy, chỉnh lại quần áo và tóc trước gương một chút, rồi túm tai tôi lôi ra ngoài cửa cho khóc.
Tôi thật sự oan ức quá, biết thế đã nói với Vân tỷ chuyện chiếc vòng từ trước.
Vân tỷ không biết lại vào phòng lấy thứ gì, một lúc sau mới ra.
“Em lại đây.” Vân tỷ bảo tôi đi theo.
Tôi theo Vân tỷ xuống lầu, ra sân sau phía sau bếp. Lúc đi ngang bếp, thấy nhiều người đang ăn cơm, nhưng không dám ngẩng đầu nhìn ai.
“Nói, em trộm của ai?”
- “Em không trộm.”
Vừa dứt lời, tay Vân tỷ đã giáng xuống miệng tôi, đánh đến nỗi tôi hoa mắt, suýt ngất đi, mặt cũng bỏng rát đau đớn.
