Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 63

Chương 63

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 63: Chuyện của Tuệ - Oan ức.

 

Bây giờ em không dám nói nữa, chỉ biết tiếp tục khóc, trong lòng lại không khỏi nhớ đến cha mẹ, nên khóc to hơn một chút.

 

“Không được khóc!” Vân tỷ lại quát một tiếng, chắc hẳn cả phòng bếp đều nghe thấy.

 

Em cũng đành nín, nhưng vẫn không kìm được.

 

“Bảo không được khóc mà.” Một cái tát của Vân tỷ lại giáng xuống mặt, nhưng thực sự giúp em nín được, nhưng trong lòng như lửa đốt.

 

“Trộm của ai?”

 

- “Em không trộm.” Em nói vậy, rồi cái tát lại theo thường lệ giáng xuống.

 

Lúc đó em cảm thấy nếu thêm một cái tát nữa chắc em ngất mất.

 

“Của ai?” Vân tỷ nghiến răng nghiến lợi nói.

 

- “Của một chị mặc áo xanh ạ.”

 

Vân tỷ không hỏi thêm, chỉ đi vào phòng bếp, em đứng ở sân sau.

 

Một lát sau, Vân tỷ dẫn một chị mặc áo xanh đến, chính là chị đã đưa vòng cho em.

 

“Em gái, chị thật mù mắt, dẫn kẻ trộm vào nhà, em xem em mất có phải cái này không.”

 

- “Đúng là cái này, em nói sao em để tử tế mà lại mất được?” Chị ấy vội vàng hưởng ứng lời Vân tỷ.

 

!? Cái gì? Không phải chị ấy tự tay đưa cho em sao? Sao chị ấy có thể nói thế?!

 

Lừa người!!!

 

Lúc đó em vừa buồn vừa giận, lại sợ Vân tỷ tát em, đành mặc kệ tất cả.

 

Vân tỷ và cái chị mặc áo xanh kia, hóa ra đều không phải người tốt như em nghĩ.

 

Đều là người xấu!

 

“Em đợi chị đánh gãy tay nó rồi vứt ra ngoài.” Nói rồi Vân tỷ cầm cái rìu ở sân sau định đến đánh em, lúc đó em sợ muốn chết.

 

- “Vân, chị bớt giận, con bé không hiểu chuyện, có lẽ nhất thời hồ đồ, trẻ con nhà quê nó biết gì.” Một chị khác vội ngăn Vân tỷ lại, bắt đầu cầu xin cho em.

 

- “Không sao đâu, cái vòng này cũng chẳng đắt hơn hòn đá bao nhiêu, nó thích thì cứ cầm chơi.” Chị kia vừa nói vừa kéo tay Vân tỷ.

 

- “Chị cũng đừng giận, giận hỏng người thì không tốt, mà cũng sắp đến giờ trang điểm rồi.”

 

“Ai, đúng là giặc nhà khó phòng.” Vân tỷ từ giận dữ chuyển sang buồn bã, khóc lên.

 

Chị kia lại dỗ dành Vân tỷ một hồi, Vân tỷ mới nhớ đến em.

 

“Hôm nay coi mặt chị này, chị tha cho em một lần.” Nói vậy, Vân tỷ còn dùng rìu chỉ vào em.

 

Em cũng không biết làm gì, chỉ đứng đó.

 

“Còn không cảm ơn chị này?” Vân tỷ lại lên tiếng.

 

“Cảm ơn chị.” Em cũng đành nghe lời Vân tỷ, cảm ơn chị ấy, trong lòng có nỗi bất cam khó tả, rồi lại nhớ đến ông già đầu bếp, lại khóc.

 

Chị kia liền vội đến lau nước mắt cho em.

 

“Xem chị kìa, vì chuyện nhỏ này mà đánh con bé.” Chị nhẹ nhàng lấy khăn tay xoa mặt sưng đỏ của em.

 

Vân tỷ không nói gì, chỉ ném rìu xuống đất, vẫn mặt nặng mày nhẹ nói.

 

“Về đi, mấy ngày nay em không cần làm việc, mai vẫn đến tìm chị như thường.”

 

Em mới một mình về phòng, khóc òa lên.

 

Em oan ức quá, em buồn quá, em biết nói sao đây.

 

Em không ăn trộm, là chị ấy cho em, nhưng sao chị ấy cũng nói em ăn trộm?

 

Hu hu hu hu...

 

Em ôm mặt khóc trong phòng, nhưng cũng không dám ôm chặt quá, sợ đau mặt sưng.

 

Sao Vân tỷ lại đánh em? Em nghĩ thầm, nước mắt lại không ngừng chảy.

 

Cha ơi, mẹ ơi...

 

“Oa a a a a...” Nhớ đến cha mẹ không còn nữa, em không che giấu nữa, khóc to.

 

Em vừa khóc to được một lúc, bỗng nhiên cửa kêu, làm em giật mình, cảm giác muốn khóc bỗng biến mất.

 

Em thực sự sợ Vân tỷ đột nhiên xuất hiện cho em một cái tát, bảo em không được khóc.

 

Em bước ra cửa, trong lòng như lửa đốt, mỗi bước đi đều cảm thấy mệt mỏi.

 

Khi mở cửa, em mới phát hiện ra là chị đưa vòng cho em sáng nay.

 

“Chị tìm được ít thuốc đánh giập.” Chị ấy nhìn em đầy xót xa, rồi kéo tay em ngồi xuống cạnh bôi thuốc.

 

Em không biết nên nói gì với chị ấy, nhưng trong lòng vẫn bất cam.

 

“Chị... sao chị không nói với Vân tỷ là chị cho em?” Em vẫn hỏi ra câu hỏi trong lòng.

 

Chị ấy không nói gì, ngừng tay đang bôi thuốc, một lát sau mới chậm rãi nói.

 

“Vân tỷ của em là người thế đấy, em thấy không, chị ấy không nói lý lẽ, cứ khăng khăng em ăn trộm, chị nào dám nói gì.

 

Chị nói là chị cho em, chị ấy cũng sẽ nghĩ là chị đang cầu xin cho em.

 

Nếu làm chị ấy tức giận quá, e là sẽ còn đánh em tiếp, chị ấy mà ác lên, chưa chắc đã không đánh gãy tay em.”

 

Em nghe chị ấy nói, lại nghĩ đến dáng vẻ đáng sợ của Vân tỷ lúc nãy, hình như đúng là vậy, em vội che tay lại.

 

Lúc đó em cảm thấy hình như mình trách nhầm người, hóa ra chị ấy cũng vì tốt cho em.

 

“...” Em mệt rồi, không muốn nói gì nữa.

 

“Thôi thôi, chuyện qua rồi thì cho qua.

 

Đứa nhỏ này cũng mệnh khổ, sau này có chuyện gì không tiện nói với Vân tỷ thì có thể tìm chị.” Chị ấy lại nói.

 

Rồi chị ấy lại lấy ra một gói điểm tâm đưa cho em, bảo em lúc đau thì ăn chút ngọt, trong lòng sẽ dễ chịu hơn.

 

Chị ấy lại an ủi em một hồi, bôi thuốc xong, rồi vội vã đi tiếp khách.

 

Họ không như Vân tỷ, không chỉ tối mới tiếp khách.

 

Em nhìn gói điểm tâm, cũng không dám ăn, sợ lại bị trách gì.

 

Mãi đến khoảng bữa tối, em mới nhận ra mọi chuyện không đơn giản như vậy.

 

Chuyện này chắc ai cũng biết rồi, biết em Mãn Tuệ là kẻ ăn trộm.

 

Thế là em không ra ngoài, nghĩ bụng mai mặt đỡ hơn rồi ra ngoài ăn cơm, kẻo người ta thấy mặt em hỏi chuyện gì, lại đồn ra ai cũng biết.

 

Nhưng nghĩ vậy chưa chắc đã là thật.

 

Thật là —

 

“Tuệ Nhi, tối qua em không xuống ăn cơm, mọi người đều bảo em ăn trộm đồ người ta, ngại nên không ăn, thật hay giả thế?” Một đại ca thường nói chuyện với em hỏi em một câu vào bữa sáng hôm sau.

 

Câu hỏi này không sao, nhưng làm em lại nhớ đến chuyện hôm qua, nước mắt lại lã chã rơi.

 

“Em thực sự không ăn trộm!” Em ngửa mặt sưng lên nhìn đại ca, nước mắt như vỡ đê.

 

- “Được được được, nhìn ra em oan ức rồi, anh tin, anh tin.” Đại ca vội an ủi em.

 

Lúc đó em mới biết mọi chuyện tệ đến thế nào, chỉ vì em không xuống ăn cơm mà mọi người bắt đầu bàn tán, rồi ai cũng biết em là kẻ trộm.

 

Khoảnh khắc ấy cảm giác như trời sập.

 

Em tự thấy mất mặt, hôm sau em không dám ngẩng đầu lên, cảm giác ai nhìn em cũng như nhìn kẻ trộm, đầy khinh bỉ.

 

Ăn sáng xong, em vẫn đến chỗ Vân tỷ học như thường.

 

Khi vào phòng Vân tỷ, em vẫn rất sợ, nhưng thấy nét mặt Vân tỷ vẫn như ngày thường, nghiêm nghị nhưng không mất phần ôn hòa, đoan trang.

 

Khác hẳn với Vân tỷ hôm qua, rồi lại nhớ lời mấy chị hôm qua nói, Vân tỷ có lẽ thực sự có hai bộ mặt.

 

Em run rẩy bước vào, Vân tỷ không nhắc lại chuyện hôm qua, cũng không an ủi em gì, chỉ dạy em cái mới, kiểm tra mấy cái đã dạy hôm trước.

 

Em cũng mừng là Vân tỷ không an ủi em, thực ra em hễ thấy Vân tỷ là muốn khóc.

 

Rõ ràng chị ấy như chị gái em, nhất là hôm qua lúc ôm em, sao lại biến thành một dáng vẻ khác?

 

Hơn nữa người ta nói đánh người không đánh mặt.

 

...

 

May là Vân tỷ không đuổi em đi, vẫn dạy em, nên em dần bỏ qua chuyện này.

 

Cho đến một hôm nửa tháng sau, Vân tỷ hỏi em một câu kỳ lạ trong lúc hỏi bài hàng ngày.

 

“Tuệ Nhi, em nói xem chị dạy em bao nhiêu thứ, có ích không?”

 

- “Chị dạy gì cũng có ích ạ, mấy hôm nay em theo chị học thêm được nhiều thứ.”

 

“Chị thích cái miệng ngọt bẩm sinh của em.” Vân tỷ khen em một câu, rồi xoa mặt em.

 

“Còn đau không?” Vân tỷ hỏi em mặt còn đau không, chắc là hỏi chuyện mấy hôm trước đánh em.

 

- “Hết đau rồi ạ.”

 

“Thế à? Vậy lần sau chị ra tay nặng hơn.” Vân tỷ lại chọc ghẹo em.

 

Không hiểu sao, hình như dáng vẻ đáng sợ của Vân tỷ hôm đó em đã hơi quên rồi, chỉ khi nghĩ kỹ mới thấy hơi oan ức.

 

“Lúc đó đau lắm ạ.” Em vội nói.

 

Vân tỷ không biết nghĩ gì, cau mày; thấy Vân tỷ cau mày, em lại hơi sợ.

 

Chị ấy lại xoa mặt em.

 

“Đây là lần duy nhất chị hạ tâm dạy em một bài học.”

 

Vân tỷ nói vậy, ý là chuyện chị ấy đánh em sao? Nhưng em vốn không ăn trộm, trước không, sau cũng không.

 

... Căn bản không cần được dạy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích