Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65: Lương - Tân sinh.

 

Nói chính xác thì không phải vực thẳm sâu vạn trượng, mà là một vách núi. Dưới vách núi là những đồi núi nhấp nhô và vô số cây cối, chỉ là đã sang thu, một màu vàng rực, điểm xuyết vài chấm đỏ và xanh.

 

Thời tiết cũng khá đẹp, bầu trời xanh thẳm lững lờ những đám mây trắng vừa phải, chẳng hề che khuất sự trong trẻo của trời.

 

“Lương gia thích không?” Mãn Tuệ ngước đầu hỏi ta, tay lại đan vào tay ta, mười ngón đan chặt.

 

- “Thích gì?”

 

“Đương nhiên là căn nhà Tuệ Nhi chuẩn bị cho Lương gia, ngài xem chúng ta như đang ở trên trời ấy.” Mãn Tuệ kéo ta lại gần mép ngoài thêm chút nữa.

 

Lại nhìn ra ngoài một lần, chân ta đã run lẩy bẩy, ta không dám nghĩ Mãn Tuệ định kéo ta làm gì.

 

Sức lực của Mãn Tuệ bây giờ, chỉ cần muốn ném ta xuống là có thể ném, ta cũng chẳng làm gì được.

 

Chắc cô ấy định ném ta xuống thôi. Ta đã hại cha cô ấy, đáng lẽ cô ấy có thể đoàn tụ gia đình, tất cả là tại ta. Vì tư dục của mình, ta đã hại chết cha cô ấy.

 

Nhất định cô ấy sẽ ném ta xuống, như vậy cũng tốt.

 

Mãn Tuệ hân hoan ngắm cảnh đẹp ngoài cửa, ngắm đến mức thất thần, ánh mắt trống rỗng. Cô ấy không nhìn ta nữa, ta mới có can đảm nhìn lại Mãn Tuệ.

 

Nhìn mái tóc buông dài như thác, ta mới thấy sau đầu cô ấy có một mảng tóc bạc trắng.

 

Không biết có phải ta nhìn lâu quá không, cô ấy vuốt một lọn tóc bạc quấn quanh ngón tay, đợi khi tóc quấn đầy ngón, tay buông xuống, ngọn tóc ấy cũng xoay tròn từng vòng trở lại dáng rủ xuống.

 

Cô ấy cứ nhìn ta như thế, với ánh mắt vừa đáng thương vừa hận thù, nhưng trong đó như có ngàn vạn lời muốn nói.

 

Chắc cô ấy sắp ra tay rồi.

 

Ta nhìn đứa nhỏ lớn lên bên cạnh, lòng lại dâng lên niềm thoải mái khó tả. Nếu cô ấy ném ta xuống, ta cũng chấp nhận.

 

Đây là nợ ta phải trả.

 

“Lương gia, ngài có hối hận khi gặp Tuệ Nhi không?”

 

- “Hối hận chứ.”

 

“Sao thế, Tuệ Nhi không tốt sao?”

 

- “Ta còn muốn sống thêm chút nữa.”

 

“Ha ha, Lương gia muốn sống thế nào?”

 

- “Sao cũng được, chỉ không muốn nhảy từ đây xuống.” Sau khi chấp nhận mình sắp chết, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều.

 

“Không nhảy sao?”

 

- “Có thể không nhảy không?”

 

“Đương nhiên là không thể.” Mãn Tuệ nói lớn với ta, rồi cười khúc khích.

 

Nghe tiếng cười của Mãn Tuệ, ta lại thấy xa lạ, như thể âm thanh ấy đặc biệt rõ ràng, cứ như cười thẳng vào tai ta vậy.

 

Giọng Mãn Tuệ hình như không phải thế này.

 

“Vậy chúng ta sắp nhảy rồi đây.” Mãn Tuệ nhắc ta.

 

- “Con đừng nhảy, sống không tốt sao?” Ta chết thì thôi, không cần kéo Mãn Tuệ cùng.

 

“Chính vì sống rất tốt, nên mới phải nhảy.”

 

Thôi, sống hay chết để Mãn Tuệ quyết định. Dù sao chết rồi mọi chuyện cũng kết thúc, chỉ là ta không hiểu tại sao trước khi ta chết, cô ấy lại làm những chuyện đó với ta.

 

Ngủ với kẻ thù giết cha cũng không thích hợp lắm nhỉ.

 

Chưa kịp nghĩ thêm, Mãn Tuệ đã kéo ta quay lưng lại, đứng lên ngưỡng cửa.

 

“Lương gia cũng đứng thế này đi.” Cô ấy vẫy vẫy tay đang nắm ta, bảo ta quay lưng lại như cô ấy.

 

Ta đứng tại chỗ do dự hồi lâu, cảm thấy chết cùng Mãn Tuệ cũng tốt. Mãn Tuệ chẳng nói gì, chỉ nhìn ta cười, không biết cười gì.

 

Có thể là vì sắp báo thù được cho cha cô ấy.

 

Ta cũng chẳng nói thêm, quay lưng lại như Mãn Tuệ.

 

“Sắp xuất phát rồi, Lương gia.” Mãn Tuệ lại nhìn ta cười một cái, rồi nhắm mắt, ngả người ra sau.

 

Đương nhiên ta chưa chuẩn bị sẵn sàng, không dám nhảy dễ dàng, định kéo Mãn Tuệ lại, bảo cô ấy đợi thêm, đợi ta chuẩn bị xong.

 

Nhưng sức nặng như đá tảng từ tay truyền đến không cho ta thời gian thở, ta bị kéo mạnh ra ngoài, rơi xuống vực, lòng hoảng loạn vô cùng, cảm giác thời gian cũng chậm lại.

 

Ta nhìn cánh cửa treo trên vách đá xa dần, xác nhận mình đang rơi với tốc độ kinh hoàng.

 

Giữa cơn hoảng sợ, ta lại liếc nhìn Mãn Tuệ đang nắm tay ta, cô ấy vẫn mỉm cười nhắm mắt.

 

“Lương gia, có cảm giác rất khác không?” Mãn Tuệ vừa nói vừa mở mắt.

 

- “Con không sợ sao?” Ta hỏi Mãn Tuệ, thực sự không hiểu sao lúc này cô ấy còn có thể thản nhiên nói chuyện như vậy.

 

“Lần đầu thì hơi sợ một chút.”

 

- “Lần đầu?” Khi ta còn đang nghĩ về câu 'lần đầu' của Mãn Tuệ, khóe mắt đã thấy mặt đất sắp tới.

 

Thật khó tưởng tượng cảnh tượng thảm khốc sắp xảy ra, ta sợ hãi nhắm chặt mắt.

 

Nhưng một lúc lâu sau, ta vẫn không cảm thấy đau đớn, thời gian như ngừng lại.

 

“Lương gia, Lương gia!” Giọng Mãn Tuệ lại vang lên như lúc ta tỉnh dậy.

 

Lần này ta mở mắt rất nhanh, phát hiện Mãn Tuệ và ta đang lơ lửng trên không, không hề đập mạnh xuống đất, chỉ là một phen hư kinh.

 

Ta vội nhìn quanh, muốn biết chuyện gì vừa xảy ra.

 

Lúc này ta mới thấy tóc Mãn Tuệ khác lạ. Tuy mái tóc dài chấm lưng vẫn như cũ, nhưng ngọn tóc bạc dường như tỏa ra hàng ngàn sợi tơ rối tung bay lên trời, dưới ánh nắng lấp lánh ánh cầu vồng.

 

Nếu Mãn Tuệ bị treo lên, tóc lẽ ra phải ở trên chứ?

 

Ta suy nghĩ về điều bất hợp lý trước mắt, nhưng phát hiện mình nghĩ nhiều rồi, mọi chuyện xảy ra đến giờ chẳng có gì là không kỳ quái.

 

Những chuyện trước đó ta đều không nhớ, Mãn Tuệ lớn lên lúc nào ta cũng chẳng có ấn tượng.

 

Chưa kịp xử lý cú sốc trước mắt, Mãn Tuệ đã kéo ta bay về phía trước. Ta và cô ấy nhịp nhàng đung đưa lên xuống khi bay, có cảm giác như đang lướt trên ngọn cây.

 

... Cũng khá hay? Dường như lúc này cả hai chúng ta đều trở thành tiên nhân trong chuyện cổ tích.

 

Ta và Mãn Tuệ cứ bay mãi về phía trước, chẳng biết đi đâu, chỉ thấy trước mặt là một màu vàng mênh mông.

 

“Đi đâu đây?” Khi đã thoát khỏi cảm giác mới lạ, ta mới nhớ hỏi Mãn Tuệ.

 

- “Đi ăn sáng.” Mãn Tuệ nói, tốc độ bay cũng nhanh hơn.

 

“Ăn sáng?” Lần đầu tiên ta đi ăn sáng như thế này.

 

Phía trước có làng nào không? Ta chẳng thấy gì cả.

 

Đang lúc ta cố gắng nhìn về phía trước, tìm xem có làng mạc gì không, thì Mãn Tuệ chậm lại, kéo ta từ từ hạ xuống đất.

 

“Đến rồi.” Mãn Tuệ nói với ta.

 

Lúc này ta mới thấy màu vàng trước mắt không phải thứ gì khác, mà là một cánh đồng lúa mì bát ngát.

 

Những cây lúa mọc cao thấp lộn xộn, có cây cao như cây nhỏ, có cây chỉ bằng cỏ đuôi chó, nên lúc nãy ta hoàn toàn không phát hiện ra đây là cánh đồng lúa.

 

Nhưng những bông lúa mẩy hạt cho ta biết đó chính là lúa mì.

 

“Lương gia ngồi đây.” Mãn Tuệ chỉ vào một gò đất nhỏ cao, có vẻ do người ta đắp lên để ngồi.

 

Ta cũng chẳng nghĩ nhiều, ngồi xuống, cảm nhận sự vững chãi khi chạm đất.

 

Mãn Tuệ đi thẳng đến bờ ruộng, bẻ những bông lúa. Khi ta định ra giúp, lại phát hiện thân lúa giòn như cành cây khô, dễ dàng bẻ gãy, chẳng còn chút dai dẻo nào như trong trí nhớ.

 

Cô ấy cứ thế bẻ từng bông một, ta ngồi nhìn. Sau lưng cô ấy vẫn có vô số sợi tơ mảnh tỏa ra ánh sáng muôn màu, như có một luồng sáng chiếu từ phía sau.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích