Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 66: Lương thiên - Nuôi dưỡng.

 

Chẳng bao lâu, Mãn Tuệ ôm một nắm bông lúa mạch đi về phía ta, những hạt lúa trên đó to bằng đầu ngón tay út của ta.

 

“Cầm giúp em.” Nàng đến gần rồi lập tức trao hết nắm lúa cho ta, ta cẩn thận đón lấy, kẻo bị những chiếc râu dài nhọn hoắt đâm vào.

 

Mãn Tuệ đợi ta nhận lấy bông lúa, liền rút một bông ra khỏi tay ta rồi vò xát.

 

“Không đau sao?” Ta thấy râu lúa ma sát qua lại trong tay nàng, cảm giác như bị kim châm.

 

“Không đau ạ.” Nàng ngước lên nhìn ta một cái, rồi lại tiếp tục vò xát những hạt lúa trong tay.

 

Vì bông lúa quá lớn, nàng chỉ đợi hạt lúa rụng ra một ít, rồi đặt bông lúa còn dính hạt lên đống lúa ta đang cầm.

 

Sau đó tiếp tục vò lớp vỏ trấu, chẳng mấy chốc nàng bước đến trước mặt ta, đưa tay ra ngang tầm mắt, cho ta xem trong lòng bàn tay lẫn lộn vỏ trấu và hạt lúa.

 

Còn có cả bàn tay trắng hồng mềm mại, dường như không bị râu lúa làm tổn thương.

 

Đang lúc ta nhìn chăm chú vào lòng bàn tay Mãn Tuệ, nàng bỗng nhiên thổi một hơi vào tay, lớp vỏ trấu nhẹ bay vào mặt ta, ta vội nhắm mắt ngửa đầu ra sau, vô tình ngửi thấy trong đó có lẫn mùi cỏ non nồng nàn.

 

Lại nhìn vào lòng bàn tay Mãn Tuệ, chỉ còn lại từng hạt lúa mẩy.

 

“A~” Mãn Tuệ há to miệng phát ra tiếng, không biết định làm gì.

 

Một khoảng im lặng và cái miệng há to của Mãn Tuệ sau đó, nàng nhắc ta.

 

“Lương gia, ngài làm như con này. A~”

 

“A~” Ta cũng học theo, há to miệng.

 

Mãn Tuệ bước sang bên cạnh ta, dùng ngón út và lòng bàn tay kẹp vào mép môi ta, đổ hết hạt lúa trong tay vào miệng ta.

 

Tuy cảm giác được đút ăn có hơi kỳ lạ, nhưng đây chắc chắn là điều ngày thường ta khó có thể trải nghiệm.

 

Ta nhai kỹ những hạt lúa trong miệng; mỗi hạt đều mẩy và dai, còn có vị rơm nhạt thanh ngọt.

 

Cũng khá ngon.

 

Mãn Tuệ vẫn giữ vẻ vui vẻ, lại bắt đầu vò nắm lúa còn lại, tách hạt ra nguyên vẹn.

 

“A~” Mãn Tuệ lại ra hiệu cho ta há miệng.

 

Nhưng lần này ta sẽ không nghe lời nàng nữa, thật ngượng quá, bị con gái đút từng miếng một.

 

“Con ăn đi.” Ta nói với Mãn Tuệ.

 

“Ngoan, há miệng.” Nàng mặc kệ lời ta, chỉ bảo ta há miệng ăn.

 

“Ta không ăn.”

 

“Không ăn thì đói làm sao?”

 

“Vậy ta tự bóc.”

 

“Ngài không thích con bóc cho ngài ư?” Mãn Tuệ ngẩn người nhìn ta, có vẻ hơi buồn.

 

“Cũng không phải.” Ta nhìn dáng vẻ của Mãn Tuệ, không nỡ nói thật.

 

“A~” Nàng liền giãn mày ra, lại há miệng phát ra tiếng.

 

“A~” Ta chỉ mải nhìn đôi môi hồng của Mãn Tuệ khi nàng há to, kết quả bị nàng dụ dỗ mà cũng phát ra tiếng.

 

Rõ ràng chỉ cần há to miệng là được, … đến ta cũng trở nên kỳ lạ rồi.

 

Lại một nắm hạt lúa được đưa vào miệng, trong khoảnh khắc miệng lại tràn ngập vị ngọt dịu dàng.

 

Nàng lại nhìn ta với vẻ từ ái, đưa tay định bóc tiếp bông lúa; ta nhìn nắm lúa mình đang cầm, nghĩ thầm nếu ăn thế này e rằng ăn đến tối cũng không hết.

 

“Ta no rồi, con ăn đi.” Ta thực sự không đói, cũng không no lắm, nếu không bị đút như vậy, ta sẵn lòng ăn thêm một chút.

 

“Để con bóc thêm cho ngài ăn dọc đường.” Nói rồi nàng lại bắt đầu bóc thêm mấy bông lúa, dùng túi nhỏ mang theo đựng lại.

 

Nàng lại bóc hết bông này đến bông khác, túi đã phồng lên rõ rệt.

 

Ta chỉ lặng lẽ nhìn nàng bóc hạt lúa, trong lòng có một cảm giác khó tả, có chút giống như sợ hãi?

 

Lúc này như một trò lừa, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

 

Ta nhìn Mãn Tuệ trước mặt, lúc này ta có thể làm gì?

 

Hay là ta để mấy bông lúa này xuống đất trước, rồi cùng nàng bóc, để nàng bóc một mình thì mệt quá.

 

Đang lúc ta chuẩn bị cúi xuống đặt bông lúa, Mãn Tuệ nhận ra sự thay đổi của ta.

 

“Ngài định làm gì thế?”

 

“Ta định để mấy bông lúa này xuống đất, rồi cùng con bóc.”

 

“Ồ, được.” Nàng chẳng nói chẳng rằng, nhận lấy bông lúa từ tay ta, cúi xuống đặt dưới đất, rồi nhặt lên mấy bông nhét vào tay ta.

 

Không ngờ lời ta nói lại có tác dụng.

 

Ta và Mãn Tuệ lại bóc thêm một lúc, túi nhỏ trên người nàng đã đầy, nhưng vẫn còn nhiều lúa chưa bóc.

 

“Đủ rồi, chúng ta đi thôi.” Mãn Tuệ nói.

 

“Mấy cái này không lấy à?”

 

“Lấy làm gì, bên kia còn nhiều lắm.” Nàng chỉ tay về cánh đồng lúa bát ngát.

 

“Mấy cái này đều là của con sao?”

 

“Không phải.”

 

“Vậy liên quan gì đến con…” Chưa kịp nói hết câu đã bị Mãn Tuệ cắt lời.

 

“Đều là của ngài.”

 

“Đều là của ta? Sao có thể?” Ta nhìn cánh đồng lúa trải dài trước mắt, những bông lúa đều rất mẩy, nếu dùng để ăn chắc đủ cho ta cả đời, không, ít nhất là trăm đời.

 

Nếu thu hết số lúa này đổi thành bạc, chắc cũng chất thành một ngọn núi nhỏ.

 

“Phải, đều là của ngài.” Mãn Tuệ vừa nói vừa nhìn về phía cánh đồng.

 

“Lại không có ai khác.”

 

“Không có ai khác.” Ta mới nhớ ra, tuy đã “bay” xa như vậy, nhưng không hề thấy bóng người nào.

 

Không có ai khác, chỉ có ta tự mình thu lúa sao? Hay kêu Mãn Tuệ cùng làm?

 

Ta nghĩ đến bàn tay non mềm của Mãn Tuệ lúc nãy đút ta, nhờ nàng giúp đỡ thực sự không thích hợp, nếu Mãn Tuệ dùng tay thu lúa chắc phải bong mấy lớp da.

 

Vậy chỉ có thể tự ta làm.

 

“Có liềm không? Mấy cây lúa này để ngoài đồng mãi cũng không ổn.” Nhìn mớ lúa mạch vừa chín tới trước mắt, tuy không thể thu hết, nhưng ít nhất phải thu đủ cho ta và Mãn Tuệ ăn, như mớ lúa Mãn Tuệ vừa bóc vào túi, đó là chuẩn bị cho một ngày, còn ta cần chuẩn bị cho một năm.

 

“Liềm? Không có ạ.”

 

“Vậy thu lúa kiểu gì? Không lẽ để nó mục nát ngoài đồng?”

 

“Sao lại mục nát ngoài đồng được ạ?” Mãn Tuệ ngơ ngác nhìn ta, ta lại không biết nói thế nào.

 

Đây chẳng phải là lẽ thường sao?

 

“Không thu lúa thì nó sẽ mục nát ngoài đồng.” Ta cũng bắt đầu ngơ ngác, có chút không biết mình đang nói gì, nghĩ gì nói nấy.

 

“Vậy ngài muốn thu hết số lúa này ạ?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Vậy ngài cứ nói thẳng với con là được.” Mãn Tuệ cười, nhưng ta lại cảm thấy hoảng sợ.

 

Mái tóc trắng của nàng lần này thực sự bay lên không trung, xòe ra thành vô số sợi tóc, như tơ lụa lại phân giải thành từng sợi nhỏ, rồi được mặt trời chiếu rọi thành một mảng sáng rực lên trời, soi sáng mọi thứ xung quanh, cả thế giới như mờ ảo.

 

Tiếp theo là thác nước bảy sắc cầu vồng từ trên trời đổ xuống, chảy tràn trong cánh đồng lúa, ánh sáng rửa trôi những bông lúa, từng hạt lúa tụ tập vào dòng sông ánh sáng, hóa thành dòng hạt lúa vàng mới.

 

Hạt lúa vốn chỉ có màu vàng, nhưng trong ánh sáng lại trở nên óng ánh, thực sự như từng hạt hoàng kim.

 

Cuối cùng, những bông lúa thu hoạch được rơi xuống xung quanh chỗ ta và Mãn Tuệ đang đứng, chẳng mấy chốc tầm nhìn đã bị những hạt lúa chất đống che khuất, nhưng dòng lúa như lũ vẫn từng đợt từng đợt đập vào những đống lúa xung quanh, những đống lúa cao dần liên tục thu hẹp bầu trời.

 

Không biết cảnh tượng này còn kéo dài bao lâu nữa.

 

Mãn Tuệ thì vẫn bình thản, ngồi xuống sát bên cạnh ta, ánh sáng từ tóc nàng tỏa ra vẫn không hề giảm, khiến ta thấy nàng có phần chói mắt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích