Chương 70: Lương thiên - Đối phó.
Còn cách nào nữa đâu?
Tôi nghĩ một lát, cảm thấy vẫn nên đến tiêu cục tìm gã nhân viên kia hỏi xem nên làm thế nào.
Dù sao gã cũng rành chuyện tiêu cục, chắc cũng quen Thanh Càn và Cố Hy.
Tôi liền nhanh chóng lên đường, đến tiêu cục tìm gã nhân viên.
Khi tôi bước vào tiêu cục và tìm thấy gã, trông gã không còn thoải mái như mọi khi, dường như đang vội chép gì đó, mãi khi tôi lại gần mới nhận ra.
“Lương? Sao anh lại đến đây?”
- “Đến hỏi anh vài chuyện.”
“Anh muốn hỏi gì? Ồ…
Anh đến đòi tiền cược phải không?
Tôi nói cho anh biết, chưởng quỹ của chúng ta giữ anh lại là để bảo vệ phu nhân, chứ không tính là vào tiêu cục.
Như vậy vừa không tính là anh vào tiêu cục, cũng không thể nói sau này không gặp, chúng ta coi như hòa nhé.”
Gã nhân viên vừa nói, tay vẫn không ngừng viết.
- “Không phải chuyện đó.”
“Vậy anh nói đi, là chuyện gì?”
- “Là chuyện của phu nhân.”
“Phu nhân?” Gã nhân viên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
“Phu nhân làm sao?”
- “Hôm nay tôi với phu nhân có chút mâu thuẫn, không biết phải làm sao, nên đến hỏi anh.”
“Này! Lương, anh mới có một ngày mà đã đắc tội với phu nhân rồi à?
Bình thường anh muốn chửi ai thì cứ chửi tôi, anh chọc giận phu nhân thì không có quả ngon đâu!”
“Anh không biết đâu, chưởng quỹ của chúng ta không dễ nói chuyện như vẻ ngoài đâu. Anh chọc phu nhân giận, chưởng quỹ cũng sẽ không tha cho anh đâu.”
- “Vì vậy tôi mới đến hỏi anh nên làm thế nào, chứ không phải để anh nói mấy cái lợi hại này sau đó.”
“Đương nhiên tôi phải nói cho anh biết mấy cái lợi hại này, tôi còn phải nhìn mặt chưởng quỹ mà ăn cơm đấy.
Anh đến tìm tôi, tôi cũng chỉ có thể nói vài câu đối phó thôi, chuyện này phát triển thế nào đâu phải tôi quyết định.”
- “......”
“Được được được, vậy anh đừng có đứng đấy không nói gì nữa, mau kể tôi nghe, anh và phu nhân có bất đồng gì?”
Tôi liền kể cho gã nghe chuyện xảy ra lúc trước.
“Mẹ kiếp, có chuyện tốt như vậy sao anh không đi? Tôi thấy anh cũng từng lăn lộn bên ngoài mấy năm rồi, đi tìm người thì sao nào?
Dù không đến Thiểm Địa, đi du sơn ngoạn thủy một phen, tiền này chẳng phải vẫn kiếm được sao?”
- “Tôi vốn đã hứa với Thanh Càn là bảo vệ phu nhân, bây giờ lại bảo tôi ra ngoài tìm người, lỡ phu nhân xảy ra chuyện thì sao?”
“Chuyện chưởng quỹ bảo anh bảo vệ phu nhân ai cũng biết, anh biết, tôi biết, phu nhân cũng biết.
Vậy tại sao phu nhân lại đặc biệt bảo anh đừng ở bên cạnh bà ấy, mà bảo anh đi tìm người?”
- “Có gì mà tại sao, chẳng phải bà ấy yêu cầu sao?”
“Anh có bao giờ nghĩ, hay hỏi, tại sao phu nhân lại tìm anh không?
Anh cũng nói rồi, phu nhân cũng có tiền, sao trước đây không tìm người, mà lại tìm anh?”
...... Cái này tôi thực sự chưa nghĩ tới.
- “Không biết.”
“Vậy chắc chắn là phu nhân tin tưởng anh, thấy anh đáng tin cậy, có trách nhiệm!”
...... Tôi cứ tưởng hắn sắp nói gì cao thâm, ai ngờ đột nhiên lại tâng bốc.
- “Nhưng tôi không muốn đi.”
“Trời ơi, sao anh cứng đầu thế, tôi đã nói rồi còn gì?” Hắn kéo mặt lại gần, giọng cũng hạ thấp hơn.
“Anh cứ đi đâu đó chơi, nói không tìm thấy người là xong chứ gì?”
- “Lỡ phải mang theo thứ gì thì sao?”
“Đây là anh không hiểu rồi. Thiểm Địa không có thứ gì mà tiêu cục chúng tôi không mang đi hoặc mang về được.
Phu nhân nói tìm người chắc là tìm người không biết ở đâu.
Loại việc tìm người này khó nói lắm, tìm một năm rưỡi hoặc lâu hơn cũng có thể.
Vậy nên tôi nghĩ, phu nhân muốn tìm một người chuyên đi tìm giúp bà ấy.”
- “Vậy cũng không được, tôi đâu có thời gian tìm một năm rưỡi?”
Tôi còn phải đi tìm thằng nhóc kia nữa.
“Lương, trước đây anh làm gì thế? Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong.
Phu nhân tại sao lại bảo anh đi tìm người, tìm ai, chúng ta đều không biết.
Anh phải đi mới biết được.
......
Lương, tôi nói thẳng nhé, tôi nghĩ anh nên nói với phu nhân là anh đã nghĩ thông suốt, như vậy mới có cơ hội hòa giải.
Anh có khó khăn gì cũng có thể nói, phu nhân cũng không phải người không biết điều. Tôi thấy phu nhân biết đọc biết viết, có khi tầm nhìn còn cao hơn chúng ta. Anh đi chưa chắc đã là chuyện xấu.
Lỡ tìm được quan to quyền quý nào đó, anh cũng có thêm một mối quan hệ! Chỉ có điều phu nhân có thể cho rằng chuyện này không tiện nói ra, nên anh đừng kể cho ai khác nữa.
Đặc biệt đừng nói với chưởng quỹ. Phu nhân tự mình nói với anh, chắc chắn là không muốn chưởng quỹ biết.”
......
Điều này nhắc tôi, Cố Hy đáng lẽ nên nói chuyện này với Thanh Càn, dù sao Thanh Càn có mối quan hệ tốt hơn tôi nhiều.
Hơn nữa, nghe gã nhân viên nói, Thanh Càn là chưởng quỹ tiêu cục, chắc chắn quen thuộc Thiểm Địa hơn tôi.
Tuy tôi đã ở Thiểm Địa nhiều năm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là hạng tầm thường, bình thường không có nhiều giao thiệp với người khác hay việc khác.
......
Vấn đề bây giờ nằm ở quá khứ của tôi. Nếu tôi không phá vỡ quy tắc của giang hồ, thì đi Thiểm Địa giúp Cố Hy tìm người cũng không phải không được, mà còn là đi sau lưng Thanh Càn. Chỉ cần Cố Hy không nói tôi đến Thiểm Địa, tôi vẫn có thể lấy tiền của Thanh Càn.
Như vậy tương đương với lấy tiền của cả Cố Hy và Thanh Càn, mà việc làm thì chỉ là tìm người không bắt buộc.
Dù sao người cần tìm sống, chết hay đi nơi khác đều khó nói, không tìm được cũng không trách tôi được.
Tuy nói vậy, nhưng lúc đầu tôi đã hứa với Thanh Càn là bảo vệ Cố Hy.
“Tiểu Tứ~!” Đột nhiên từ cửa vọng vào giọng một người phụ nữ.
- “Là phu nhân!” Gã nhân viên lập tức xác nhận người đến.
- “Anh vào trong một chút, đừng để phu nhân thấy. Tôi ra cửa xem phu nhân có chuyện gì.” Nói xong hắn đi ra ngoài tiêu cục.
......
Một lúc lâu sau, gã nhân viên mới xách một bộ quần áo bước vào.
“Lương ơi Lương, tôi ghen tị với anh quá.” Hắn vừa nói vừa nhét bộ quần áo trong tay vào tay tôi.
- “Cái này là?” Tôi nhìn bộ quần áo trong tay.
“Phu nhân nói là may cho anh, anh không biết à?” Vừa lúc tôi nhớ ra đó là bộ quần áo đã đặt hôm qua, gã nhân viên đã lên tiếng.
- “Biết, chỉ không ngờ nhanh như vậy.”
“Người như chúng ta thiếu tiền thì chắc chắn không nghĩ tới.”
“Than ôi.” Gã nhân viên lại thở dài một tiếng.
“Nếu có một mỹ nhân giống phu nhân tự tay may cho tôi một bộ quần áo, thì đời này tôi cũng coi như đáng sống.”
- “Sao anh lại đánh chủ ý lên phu nhân thế?”
“Phu nhân gì chứ, tôi nói người khác đẹp như phu nhân, chứ có nói phu nhân đâu.”
“Này, Lương, anh không thấy phu nhân……”
- “Bà ấy sao?”
“Người đẹp, lại dễ nói chuyện…… Anh ở với phu nhân, không thể không nghĩ lung tung sao?”
Gã nhân viên ngoài miệng nói không có ý với phu nhân, nhưng trong lời nói chẳng buông tha phu nhân.
Hắn nói cũng đúng, lúc tôi đi trên phố với Cố Hy, tôi luôn cảm thấy có chút bồn chồn kỳ lạ, nhưng chuyện này thôi đừng nói nữa.
- “Có một chút.”
“Một chút? Vẻ mặt của anh không giống chỉ một chút đâu.
Tuy chưởng quỹ cũng không quá để tâm đến phu nhân, nhưng tôi khuyên anh đừng đánh chủ ý lên phu nhân.”
......
Nói thế nào thì cũng không giống khuyên can, mà giống như xúi giục vậy.
