Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 71

Chương 71

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 71: Lương thiên - Ủy thác.

 

Thanh Càn không để tâm đến Cố Hy, chẳng phải dễ ra tay sao?

 

Nhưng chuyện này cũng chỉ nói vậy thôi, bây giờ Cố Hy rất để tâm đến Thanh Càn, căn bản không dễ ra tay.

 

Không đúng, sao ta lại nghiên cứu thật thế này.

 

......

 

“À đúng rồi.” Tên nhân viên tiêu cục mà chắc gọi là Tiểu Tứ lại nói thêm.

 

“Lần này cậu không thiếu được rượu của tôi đâu.”

 

- “Sao?”

 

“Tôi vừa nãy à, đã giúp cậu nói đỡ với phu nhân một hồi đấy, chuyện này chắc qua rồi.” Hắn vừa nói vừa rót một chén nước uống cạn.

 

- “Cậu nói thế nào?”

 

“Tôi nói với phu nhân thế này:

 

Tôi bảo Lương trước đó không lâu mới đến tìm tôi, hỏi tôi làm phu nhân không vui thì phải làm sao.

 

Tôi vừa nghe Lương nói thế liền mắng hắn một trận, dám làm phu nhân không vui à. Sau đó hắn mới nói, hắn sợ không bảo vệ được phu nhân, lo lắng cho sự an nguy của phu nhân, cuối cùng phụ lòng dặn dò của chưởng quỹ.

 

Tôi liền bảo Lương, chẳng phải cậu nghĩ thế là tốt sao? Sao không nói với phu nhân?

 

Rồi hắn mới nói ra là vì hắn chưa từng thấy người đẹp như phu nhân, hễ nhìn thấy là không biết nói gì, rồi hoảng hốt đẩy việc ra mà chạy.

 

Rốt cuộc Lương vẫn là lo lắng cho sự an nguy của phu nhân!”

 

Không ngờ tên nhân viên này cũng biết nói dối, vẽ ra một hình ảnh ta kiên trì tốt bụng, còn không quên khen vẻ đẹp của Cố Hy.

 

“Nghe những lời này, phu nhân trông tâm trạng tốt hơn hẳn, bảo lần sau thấy cậu thì đưa quần áo cho cậu.

 

Phu nhân nói hôm nay bà ấy cũng vì tư tâm, làm khó cậu rồi.” Tiểu Tứ lại nói.

 

“Mà tôi nói với cậu, tôi đúng là đoán trước như thần.

 

Vừa nãy tôi bảo cậu phu nhân nhất định là giấu chưởng quỹ bàn chuyện này với cậu, quả nhiên một khắc sau phu nhân đã bảo tôi đừng nói với chưởng quỹ những chuyện này, giữ bí mật cho bà ấy.”

 

Nói xong, Tiểu Tứ lại rót một chén nước uống cạn.

 

Xem ra hắn thực sự khát rồi.

 

Nhưng chuyện đến mức này ta cũng hài lòng, Cố Hy đúng là đẹp người lại dễ nói chuyện.

 

Chỉ là tính hơi nóng, hễ trái ý là đột nhiên nổi cáu với ta.

 

Ta lại cân nhắc quần áo trên tay, chợt bớt ác cảm với Cố Hy vài phần.

 

Nói cho cùng bây giờ ta vẫn nợ Cố Hy một ân tình, đã nhiều năm không có ai tặng ta quần áo mới mặc.

 

Cảm giác này khiến ta nghĩ đến thằng nhỏ, khó trách lúc ta tặng giày nó trông vui vẻ thế, chắc cũng giống như ta lúc này.

 

Thằng nhỏ có lẽ vui hơn một chút, dù sao con gái thích mấy đôi giày hoa hòe, còn quần áo của ta chỉ để chống rét, phần lớn thời gian mặc được là được.

 

Nhưng quần áo Cố Hy cho ta dù sao cũng khác, rõ ràng tốt hơn mấy bộ ta từng mặc trước đây.

 

“Khi nào cậu rảnh thì nói tôi, tôi mời cậu một chén.”

 

Hôm nay chuyện này vẫn nhờ Tiểu Tứ, phải đền đáp một chút.

 

- “Lương, hiếm khi cậu thoải mái thế.

 

Than ôi, gần đây khá bận, để sau đi, ban ngày tranh thủ uống còn dễ lỡ việc.”

 

- “Đợi mấy hôm nữa lĩnh bạc, chúng ta hãy uống thỏa thích.”

 

“Bao nhiêu tiền vậy?”

 

- “Chưởng quỹ không nói với cậu à?”

 

“Không.”

 

- “Sáu đồng.”

 

“Sáu đồng?” Ta nghe thấy hơi ít, nhưng nhớ ra đó là tiền công mười ngày.

 

Thế thì không ít thật, một năm được hai mươi lượng.

 

Chỉ là ta nghi ngờ công việc này có làm lâu được không, biết đâu một ngày nào đó Cố Hy thực sự không ra ngoài nhiều nữa, không cần ta.

 

Hay là nhận lời Cố Hy đi Thiểm Địa xem sao? Dù sao cũng có thể là việc làm một năm rưỡi.

 

Đường xa thế chắc Cố Hy cũng cho ta kha khá tiền lộ phí.

 

Nếu thực sự như Tiểu Tứ nói không cần chịu trách nhiệm, ta thậm chí có thể cầm tiền đi tìm thằng nhỏ, cuối cùng quay về nói với Cố Hy tìm một vòng cũng không thấy.

 

......

 

Thôi, vẫn nên tìm cơ hội xác nhận với Cố Hy, xem thử người cần tìm có phải là người không biết ở đâu không.

 

......

 

Thế là ta vẫn về chỗ ở trước, thử xem quần áo Cố Hy tặng thế nào.

 

Ta mặc vào bộ quần áo Cố Hy tặng, lại ngắm mình trong bộ đồ mới, quả thực bây giờ ta sạch sẽ gọn gàng hơn trước nhiều.

 

Vải của bộ đồ mới này cũng rất dày, khó nhăn.

 

Cảm giác mình như trở thành người thường, thậm chí còn mặc tốt hơn người thường.

 

Những thứ này cũng nhờ Thanh Càn và Cố Hy.

 

Nhân cơ hội này gội đầu đi, hiếm khi thay được bộ đồ mới.

 

......

 

Đợi gội đầu xong, mặc đồ mới, ăn sáng xong lại đến chỗ ở của Cố Hy.

 

Ta gõ cửa, người phụ nữ được Cố Hy gọi là Liễu di ra mở cửa.

 

“Ồ, là anh à, phu nhân đang nghỉ, tôi hỏi giúp anh xem bà ấy có rảnh không.”

 

- “Không cần đâu, tôi lát nữa......”

 

“Là Lương à?” Bên trong lại vọng ra tiếng, nghe là giọng Cố Hy.

 

Liễu di nghe Cố Hy ra, liền mở cửa cho ta vào.

 

Ta vượt qua Liễu di nhìn thấy Cố Hy, Cố Hy đã bắt đầu khoanh tay đánh giá ta.

 

“Không tệ, trông tinh thần hơn trước nhiều, quả nhiên người đẹp nhờ lụa, trông càng giống đại hiệp rồi.” Cố Hy nhìn ta cười, nói đùa.

 

- “Đừng gọi tôi là đại hiệp nữa.”

 

“Sao không gọi? Thanh Càn nói anh giết mấy chục tên sơn tặc thổ phỉ đấy!”

 

- “......” Câu nói của Cố Hy khiến ta run lên.

 

Ta thực sự đã giết không ít người, trong đó cũng có nhiều kẻ chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng có phải thứ tốt hay không vẫn là nhìn từ góc nhà thường dân, kẻ tay chân không sạch, kẻ trên tay có mạng người, quá nhiều quá nhiều.

 

Tương ứng, loại người này có nhiều dầu mỡ, không như cha của Mãn Tuệ......

 

Nhưng sao Thanh Càn biết được?

 

......

 

Có thể hắn nói bừa thôi.

 

“Sao thế?” Cố Hy quan tâm hỏi ta một câu, mới khiến ta hồi thần.

 

- “Ồ, không sao.”

 

Cố Hy lại nhìn ta một lần.

 

“Tiểu Tứ kể chuyện cho tôi rồi, đúng là có làm khó anh.”

 

- “Không sao, tôi cũng hơi nóng vội.”

 

“Nhưng mà khi nào anh muốn đi, hoặc anh muốn đi Thiểm Địa, anh có thể nói với tôi, tôi có thể trả lộ phí cho anh.”

 

- “Hay là chị nói trước cho tôi đi?”

 

“Cũng được, anh vào đi.”

 

Cố Hy lại đưa ta vào phòng khách ngồi, nói về chuyện tìm người, nhưng mở đầu cuộc nói chuyện này không như ta nghĩ.

 

“Anh đã từng đến chốn phong nguyệt nào chưa?”

 

- “Gì?” Ta không phải thực sự không nghe rõ, chỉ là hơi sốc vì sao Cố Hy lại nói với ta chuyện này.

 

“Trời ơi, ý tôi là mấy chỗ đàn ông bỏ tiền tìm phụ nữ vui vẻ ấy.” Cố Hy hơi ngượng ngùng, nhưng cũng coi như thẳng thắn nói ra ý của mình.

 

Ta nghe Cố Hy nói thế, cũng phục bà ấy dám nói thế, lại đi nói chuyện này với người ngoài.

 

- “Không, chị hỏi làm gì?”

 

“Người tôi muốn anh tìm có thể ở trong đó, muốn hỏi anh trong đó thế nào?”

 

Cái này đúng là Lưỡi quen, ta còn không rành.

 

- “Cái này... tôi thực sự chưa từng đi.” Ta cũng không phải chưa từng đi, lúc Lưỡi đưa ta đi phần lớn ta tìm chỗ uống rượu một mình, không tiếp xúc nhiều với mấy cô gái đó.

 

Ta không thích mấy người phụ nữ không đứng đắn, suốt ngày ôm ấp, biết đâu trên người có bệnh hoa liễu.

 

“Ồ, vậy anh có ngại vào xem thử không?”

 

- “Vậy chị cũng không biết muốn tôi đi đâu tìm, tìm ai?”

 

“Phải, nếu tôi biết muốn tìm ở đâu thì tôi tự đi rồi.”

 

Cách nói của Cố Hy xác nhận suy đoán của Tiểu Tứ, Cố Hy cũng không chắc có tìm được người này không.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích