Chương 76: Tuệ thiên - Rối rắm.
“Nhưng khi ta sờ vào cái vòng tay con giấu, mới thấy mình ngây thơ quá, cứ như năm đó ta vậy, một mình ảo tưởng không nghĩ đến những cảnh tượng tồi tệ kia.
Đám người đó lại có ý đồ xấu với Tuệ Nhi, ta tức lắm, nên đánh Tuệ Nhi.”
- “Vân tỷ giận sao lại đánh con?” Con thấy Vân tỷ nói là tỷ sai, nên cũng có chút can đảm để than phiền.
Vân tỷ né tránh ánh mắt con nhìn về phía tỷ.
“Con còn nhớ cái lòng vòng lòng vòng ta vừa nói với con không?”
- “Nhớ ạ.”
“Ta biết Tuệ Nhi lúc đó đang ở trong lòng vòng của người khác, ta muốn cho Tuệ Nhi biết còn có thể lòng vòng hơn nữa.
Ta muốn cho Tuệ Nhi thấy ấm ức, cho Tuệ Nhi thấy khó chịu, cho Tuệ Nhi nghi ngờ chính mình.
Rồi nói với Tuệ Nhi rằng những chuyện này đều bình thường, con có bao nhiêu khó chịu trong lòng, nhưng vẫn phải hoàn thành mục đích của mình.
Trên đường có thể gặp trắc trở, có phản bội, nhưng không được quên chuyện mình muốn làm, dù cho có nghĩ Vân tỷ là người xấu, con cũng phải lợi dụng Vân tỷ để làm việc của mình.
Đừng nghĩ rằng chuyện gì cũng ngay thẳng bày ra trên mặt bàn, để đạt được mục đích rất nhiều khi phải nói dối.
Ít nhất báo thù là phải vậy.”
Nghe đến đây con vẫn chưa hiểu lắm.
“Đương nhiên đánh con chắc chắn không chỉ vì đánh con, mà còn để con thấy bộ mặt thật của chúng nó.”
- “......”
“Con kể rõ cho ta nghe, lúc đó thái độ của ả nói với con thế nào?”
- “Thái độ rất tốt ạ, chỉ là ba người họ vây quanh con, con hơi khó chịu.”
“Còn người khác?”
- “Dạ, còn hai vị tỷ tỷ nữa.”
“Đúng là chuyện bọn chúng làm được.
......
Có phải chúng nó tỏ vẻ vì tốt cho con rồi nói chuyện với con không?”
- “Vâng, nói như kiểu muốn giúp con tìm cha vậy, còn rất quan tâm con.”
“Sau khi con bị ta đánh thì sao? Chúng nó có đến tìm con không?”
- “Có ạ, còn đích thân bôi thuốc cho con.”
Vân tỷ nghe xong nhíu mày, nhưng rồi nhanh chóng dãn ra.
“Đúng là mặt dày.” Vân tỷ mắng một câu.
“Nhưng cũng tốt.”
- “Tốt gì ạ?”
“Để Tuệ Nhi thấy, cũng để Tuệ Nhi học.”
- “Vân tỷ, con vẫn chưa hiểu lắm.”
“Không sao, từ từ ta nói cho con nghe.”
- “Con và người trong Yên Nguyệt Lâu trước giờ vẫn không hòa thuận lắm, trước đây ban ngày con còn miễn cưỡng nói chuyện với họ, đối phó qua loa.
Từ khi con đến, con chẳng còn tâm trạng nào để nhìn họ thêm vài lần nữa.
Trước đây họ bảo con khó gần, bảo con nên giao lưu tình cảm nhiều hơn, còn nói gì mà đều là tỷ muội.
Con càng nghe càng phiền, từ lúc con đến cũng chẳng cho họ sắc mặt tốt, mà mỗi ngày tâm trạng con đều tốt hơn nhiều.”
“Có Tuệ Nhi ở đây, cảm thấy thoải mái không nói nên lời.” Vân tỷ vừa nói vừa véo má con.
Con cũng thích Vân tỷ, cảm thấy Vân tỷ như mẹ vậy, nhưng cũng có chút giống cha.
Cũng từng nghĩ có nên làm nũng với Vân tỷ không, con nghĩ Vân tỷ nhất định sẽ ôm con hay gì đó, nhất định rất hạnh phúc.
Nhưng con không dám, con sợ quên mất chuyện phải báo thù.
Con không thể không báo thù, con không biết nếu không báo thù thì phải làm sao.
“Chắc họ thấy con không được tốt, nên tìm chuyện với con.
Đương nhiên họ không có gan tìm chuyện với ta, có thể muốn khuyên con đi, để ta trở lại cuộc sống trước đây không thoải mái như vậy.”
......
“Cho nên, sau đó đánh con cũng có tư tâm của ta.
Ta muốn cho họ thấy, Tuệ Nhi sẽ không dễ dàng rời đi.
Cũng muốn tra xét lương tâm của ả.”
“Họ không biết chuyện trên người Tuệ Nhi, không biết vì sao con ở lại đây.
Chỉ nghĩ đến việc làm cho ta không vui, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện của con.
Sau này con cũng thấy rồi đấy, lúc nói chuyện cái vòng tay, ả không phủ nhận là ả cho con cái vòng, chỉ giả vờ hiền lành giúp con cầu xin.
Căn bản không dám nói là ả lén cho con chuyện này.
Ta đoán sau đó ả còn phải đặc biệt nói với con, rằng Vân tỷ vốn không phải người tốt gì.
Như vậy, mục đích muốn làm ta khó chịu của ả cũng đạt được, ả cũng thấy con vì chuyện vớ vẩn của ả mà bị đánh nặng như vậy, cũng không dám xúi giục con làm gì nữa.”
Vân tỷ nói đúng, con nhớ lúc vị tỷ tỷ kia bôi thuốc cho con, đã nói Vân tỷ không tốt, không nói lý lẽ.
Không ngờ chuyện nhỏ như vậy mà phức tạp thế.
- “Nhưng sao ấy lại muốn Vân tỷ không vui? Có lợi gì cho ấy đâu?”
“Ai biết được?”
“Nhưng nói đến đây, người ta khi có cơm ăn áo mặc rồi thì luôn hy vọng sống vui vẻ hơn một chút.
Tiền họ kiếm được không nhiều bằng ta, có thể nghĩ rằng ta sống không thoải mái sẽ khiến họ tâm trạng tốt hơn.
Ai cũng hy vọng mình sống tốt hơn người khác, không muốn thua kém người ta.”
Con lại nhớ họ nói Vân tỷ có năm nghìn lượng bạc, có nhiều tiền như vậy thật khiến người ta ghen tị, năm nghìn lượng đủ cho nhà con tiêu mấy đời.
......Suýt quên, con đã không còn nhà nữa rồi.
......
“Cho nên nói, thỉnh thoảng sẽ có người kéo con vào chuyện vặt vãnh.
Tuệ Nhi phải sáng mắt ra, đừng mắc phải mấy cái lòng vòng này.”
- “Tuệ Nhi hiểu rồi.” Nói đến cuối, con mới bắt đầu hiểu một chút.
“Hiểu gì rồi?”
- “Ơ...... hiểu là phải làm tốt việc của mình.” Đến lúc con nói, con mới phát hiện hình như con cũng chưa hiểu gì mấy.
Nhưng Vân tỷ cười ra tiếng.
“Không sao, con từ từ suy nghĩ, lúc nào nghĩ ra chỗ không hiểu thì ghi lại hỏi.”
- “Dạ.”
“Còn nữa, mỗi ngày con nhớ xem người trong Yên Nguyệt Lâu làm những việc gì, để làm gì.
Mỗi ngày nói với ta, con biết bao nhiêu thì nói bấy nhiêu.”
- “Con biết rồi, Vân tỷ.”
......
Hôm đó con thấy được Vân tỷ mà con yêu quý nhất, cũng như biết được một vài chuyện không hay ho.
Không ngờ người có ăn có uống, cũng có lúc không như ý, còn phải vì thế mà làm tổn thương người khác.
Sau này mỗi ngày con đều kể với Vân tỷ những chuyện con thấy không hiểu, cùng Vân tỷ thảo luận động cơ làm việc của mỗi người.
Vân tỷ cũng đứng ở góc nhìn của con mà nghe con nói, hết lần này đến lần khác giảng cho con những thứ có thể nhìn ra được, cái nào dùng được, dùng thế nào, lúc nào nên lợi dụng người khác, lúc nào nên tìm đường lui cho mình.
Lương hình như rất dễ lừa, sau khi gặp hắn con cũng không dùng nhiều những thứ Vân tỷ dạy, nhưng những điều học được này quả thực đã cứu con một mạng.
