Chương 77: Lương - Ngứa tay.
Tôi đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi lại đi tìm Cố Hy.
Đúng thật, lần nào cũng quên hỏi cô ấy khi nào thì đến tìm, lại sợ lỡ giờ, nên đành phải đến sớm.
Đến chỗ ở của Cố Hy, cửa đã mở sẵn, tôi gõ cửa rồi bước vào.
“Lương?” Cố Hy trong sân thấy tôi, bên cạnh còn có một đứa nhỏ.
Trông tuổi cũng chẳng chênh lệch mấy so với thằng nhóc kia, tất nhiên thằng nhóc trông già hơn tuổi thật, còn đứa này chắc chắn nhỏ tuổi hơn nó.
Đứa nhỏ bên cạnh Cố Hy thấy tôi liền chạy vào nhà.
“Thằng bé hơi nhát.” Cố Hy quay đầu nhìn đứa nhỏ chạy vào nhà, giải thích với tôi.
Cha mẹ nó trông chẳng giống người nhát gan, sao con lại nhát thế nhỉ?
Phải nói, Cố Hy trông mới ngoài hai mươi, sinh con cũng sớm thật, nhưng chẳng có vẻ gì là đã có con, vẫn còn tươi tắn xinh đẹp.
“Anh tìm tôi có việc à?” Cố Hy hỏi tôi.
Một lúc tôi bị hỏi đến ngẩn người, không biết nên nói thế nào.
- “Thanh Càn bảo tôi đợi cô ra ngoài rồi đi theo cô.” Tôi định nói “đi cùng” nhưng thấy hơi mập mờ, nên dùng “đi theo” vẫn hơn.
“Không phải đến tiêu cục tìm anh à?”
- “Bình thường tôi có ở tiêu cục đâu.”
“Anh không ở tiêu cục? Tôi cứ tưởng anh ở đó, hôm qua Tiểu Tứ còn nói anh đến tiêu cục mà.”
- “Trùng hợp thôi.”
“Hay anh cho tôi biết anh ở đâu, lúc nào tôi ra ngoài thì đến tìm anh.”
Cố Hy cũng thật chẳng coi tôi là người ngoài, sao có thể để cô ấy đến tìm tôi được, thật chẳng sợ hỏng danh tiếng, quan trọng hơn là chỗ tôi ở bây giờ căn bản không phải nhà tôi.
Nếu Cố Hy đến tìm tôi mà bị chủ nhà thấy thì còn ra thể thống gì?
- “Hay là tôi đến tìm cô vậy.”
“Tôi có biết lúc nào ra ngoài đâu, anh tìm tôi thế nào? Tôi đến tìm anh là được. Lát nữa anh dẫn tôi đi nhận đường.”
“Không sao, tôi có thể chờ.”
- “Anh không tiện à?”
“Cũng coi như vậy.”
- “Không tiện chỗ nào?”
“...”
- “Thôi thôi, không tiện thì thôi. Sau này sáng nào anh cũng đến một lần, tôi nói cho anh biết đại khái tôi ra ngoài lúc nào.”
Cố Hy vẫn dễ nói chuyện như mọi khi, chỉ là tôi thấy cô ấy còn giống đàn ông hơn tôi, phong thái chẳng câu nệ tiểu tiết.
“Được.”
- “Hôm nay tôi không ra ngoài, anh về đi.” Cố Hy nói dứt khoát, mở miệng bảo tôi không có việc gì nữa.
Tuy nhẹ cả người, nhưng tôi chẳng thấy đó là chuyện tốt.
Ai lại chẳng muốn ngắm thêm vài lần mỹ nhân chứ?
Huống chi tôi cũng chẳng có việc gì khác, về nhà cũng buồn chán khó chịu.
...
Thèm được đánh nhau quá.
Mấy hôm nay ở trong thành, tôi hoàn toàn không thể đánh đấm giết chóc như trước, cảm giác cả người mất hết tinh thần, tối còn gặp ác mộng.
Nghĩ vậy, tôi liền ra khỏi nhà Cố Hy, định đi tìm Tiểu Tứ hỏi tiêu cục có cần người đấu tập không.
Dù sao tiêu cục và tôi đều làm việc cho Thanh Càn, tôi không lấy tiền mà đến luyện cùng họ cũng chẳng thiệt.
Nghĩ vậy, tôi ra cửa, đến tiêu cục của Thanh Càn.
Tiểu Tứ vẫn như mọi khi rảnh rỗi trong tiêu cục, tôi vừa đến ngoài cửa đã bị hắn thấy.
“Lương? Sao mày lại đến?”
- “Tao đến xem chỗ tụi mày có cần đấu tập không.”
“Đã bảo không rồi, sao còn hỏi?”
- “Lần này khác.”
“Khác?” Tiểu Tứ nhìn tôi từ trên xuống dưới, bày ra vẻ mặt muốn tìm xem tôi khác chỗ nào.
“Khác chỗ nào? Mặc bộ đồ phu nhân tặng rồi tưởng mình là chưởng quỹ à?”
- “...”
“Được rồi được rồi, mày nói nhanh đi, đừng có nghe tao đùa một câu là nghiêm túc.”
- “Tao không cần tiền, chỉ muốn tìm người luyện tay.”
“Ồ? Cũng được, nhưng mà...” Tiểu Tứ như nghĩ ra điều gì, dừng lại một chút.
- “Nhưng mà sao?”
“Nhưng tiêu cục tụi tao toàn là tay già, họ chưa chắc đã coi trọng mày, huống chi tao còn không thể nói với họ mày vào bằng cách nào, lỡ xảy ra chuyện gì, tao chịu không nổi.”
“Hay mày đi chỗ khác xem? Tao nghe nói ở thành Lạc Dương này còn một tiêu cục nữa.”
- “Cái đó tao biết.”
“Cái này mày cũng biết?”
- “Lúc trước tao tìm tiêu cục đó trước.”
“Được đấy Lương, hóa ra là mày bị tiêu cục khác chê nên mới đến tiêu cục tụi tao. Mày đợi tao đi tìm chưởng quỹ nói, người ta không coi trọng, tụi tao cũng không coi trọng!” Tiểu Tứ nghe tôi nói lại lên tinh thần, muốn châm chọc tôi.
Tôi cũng quen rồi, hắn giỏi tạo không khí.
- “Họ muốn tao, nhưng tao không đi.”
“Không ngờ đấy, hóa ra mày có mắt nhìn, biết tiêu cục tụi tao là tốt nhất thành Lạc Dương.”
Tiểu Tứ nhanh chóng đổi giọng, vừa nãy còn chê tôi, giờ lại khen tôi có mắt.
“Chỉ có điều, mắt chưởng quỹ cao lắm, không muốn cho mày vào.”
... Được rồi, hóa ra lại muốn đè tao xuống đây.
- “Vậy tao qua tiêu cục đó xem.”
“Ơ, này, Lương, mày đi luôn à?”
- “Tao ở lại làm gì? Tụi mày lại không cần tao.”
“Ở lại tán gẫu đi, tao cũng rảnh rỗi, mày vừa đúng lúc không có việc.”
- “Tao ngứa tay, mày đánh với tao một trận, tao sẽ ở lại tán gẫu với mày. Nếu mày thắng được tao, sau này tao rảnh sẽ đến tán gẫu với mày.”
“Thôi mày đi nhanh đi, không nói chuyện thì thôi, còn đòi đánh tao. Thân hình nhỏ bé này của tao đâu có vạm vỡ như mày.”
Tiểu Tứ đành bỏ ý định giữ tôi lại nói chuyện, tôi chào hắn một tiếng rồi đi.
Chẳng mấy chốc tôi đã đến cửa tiêu cục mà ngày trước chật vật chạy trốn, nhìn bốn chữ lớn trên bức hoành “Đồng Hưng Tiêu Cục”, lại nhớ ra tiêu cục này còn nhận cả người hắc đạo, chắc quan hệ với quan phủ cũng chẳng bình thường.
Nhìn lại cái tên tiêu cục, có chút mỉa mai, đen trắng cùng “đồng hưng” sao?
“Đến rồi à, anh bạn.” Thật trùng hợp, vừa lúc tôi rời mắt khỏi bức hoành, thì thấy đầu bạc hôm trước đang ở trong sân gần cửa.
Hắn thấy tôi liền đón lại.
“Đúng lúc tôi cũng muốn đi tìm anh.”
- “Tìm tôi?”
“Phải, anh bạn, chính là tìm anh.”
- “Tìm tôi làm gì?”
“Anh bạn nói gì vậy, anh xem anh võ công cao cường, chủ nhân tiêu cục chúng tôi lại khao khát nhân tài. Nhất định phải cố gắng hết sức lôi kéo anh bạn về tiêu cục chúng tôi.”
Đầu bạc nói nghe thì hay, nhưng tôi cứ thấy sai sai chỗ nào.
Tôi là kẻ chặn đường có thể đánh, nhưng chặn đường chỉ cần là người chịu hạ sát thủ không sợ chết là làm được.
Tôi chắc chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa của những kẻ đánh nhau giỏi nhất.
Huống chi, đi tiêu không phải chuyện một mình.
Chặn đường một chọi nhiều tôi từng làm, nhưng trước đó phải để Lưỡi tính toán, ra tay lúc con mồi không phòng bị.
Nếu tôi đi tiêu, chắc chắn sẽ bị tính kế, không biết trình độ này sẽ giảm đi bao nhiêu.
- “Tiêu cục anh có thiếu người đấu tập không? Tôi thấy anh có nhiều người mới.” Thấy đầu bạc cũng có ý với tôi, tôi vào thẳng vấn đề.
“Không phải tôi nói, anh bạn, với năng lực của anh làm mấy việc này thì uổng phí tài năng rồi. Chúng ta ra ngoài, là để kiếm nhiều tiền nhất, sống cuộc sống tốt đẹp, làm đấu tập có gì là tương lai?”
- “...”
Đầu bạc thấy tôi không động lòng, liền thần bí nói tiếp.
“Anh bạn, nói ở đây không tiện, chúng ta vào trong nói chi tiết.” Hắn nói xong liền dẫn tôi vào trong nhà.
Ngồi xuống rồi hắn mới thần bí nói tiếp.
“Anh bạn, tôi nghe nói anh không đơn giản.”
- “Không đơn giản thế nào?”
Đầu bạc này nghe từ đâu nói tôi không đơn giản? Ở thành Lạc Dương còn có người khác sao?
“Nghe nói anh bạn quan hệ rộng lắm. Anh đến từ Hoa Châu phải không?”
Nghe hai chữ Hoa Châu, tôi sợ toát mồ hôi lạnh.
Sao hắn biết tôi đến từ Hoa Châu? Chẳng lẽ chuyện tôi và Lưỡi vận chuyển con mồi hắn cũng biết?
...
Phần lớn là biết, vậy thì chuyện này không ổn rồi.
Tôi vì chuyện chặn đường trước kia mà còn dính vài vụ treo thưởng của quan phủ, tuy không biết bao nhiêu tiền, nhưng lỡ có người vì tiền mà tố giác tôi, thì mạng tôi mất.
Càng nghĩ càng sợ.
- “Sao anh biết?”
“Cái này à, anh đến tiêu cục chúng tôi thì tôi nói cho anh.” Đầu bạc cười.
Hắn phần lớn cũng đang uy hiếp tôi; dùng nội tình bị truy nã của tôi để uy hiếp, làm tôi có chút bất ngờ.
Tuy có chút muốn biết sự thật để xua lo lắng, nhưng bị người uy hiếp khó tránh nổi lửa giận.
- “Anh nói trước đi.”
“Cái này tôi nào dám nói, anh đi kiếm chuyện với người ta, thì tôi cũng gặp rắc rối.”
- “Tôi có bản lĩnh đó đâu.”
Người biết nội tình của tôi, tôi còn tránh không kịp.
