Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 78

Chương 78

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 78: Lương thiên - Cố Vân.

 

Cứ như thể tôi phá hỏng chuyện tốt của Doãn Tam, rồi tôi còn có thể xách đao đi giết sạch người của hắn à?

Chuyện này dù tôi có vài chục cái mạng cũng khó làm nổi.

 

Nói đến Doãn Tam, hắn hẳn là một trong số ít người biết tôi và Lưỡi đến Lạc Dương thành. Tên đầu bạc trước mặt này nói có người đã tiết lộ lai lịch của tôi, vậy thì nhiều khả năng là người của Doãn Tam.

Nếu còn muốn nói đến ai khác có thể biết lai lịch của tôi từ Doãn Tam, thì trong số những người tôi gặp ở Lạc Dương, ngoài hai kẻ từng phục kích tôi trong rừng, chỉ còn người đàn bà ở chỗ ở hiện tại của tôi.

......

Kẻ muốn truy sát tôi chắc chắn không thể nói nhẹ nhàng với tên đầu bạc này về chuyện của tôi, hẳn là chỉ muốn tìm được tôi càng sớm càng tốt để giết.

Suy đi tính lại, khả năng cao nhất là người đàn bà đó.

Đúng rồi, cô ta cũng nói mình làm trong tiêu cục, hộ tống mấy nữ quyến. Cái tiêu cục cô ta nói hẳn là tiêu cục trước mặt này rồi.

 

“Anh giỏi lắm.” Tên đầu bạc lại nói.

Tôi không biết phải hiểu thế nào, nhưng chắc là nói ngược.

Cái giỏi của tôi là trước đây đã hại không ít người, hẳn hắn nói là chuyện đó. Không ngờ hắn còn muốn nhắc lại.

Thôi, cứ hỏi cho ra cô ta đã tiết lộ những gì về tôi đã.

- “Cô ta còn nói gì với anh nữa không?”

“Cô ta?” Tên đầu bạc nghe tôi nói thì sững người.

Chẳng lẽ tôi đoán sai?

“Chỗ chúng tôi không có người đàn bà nào cả. Nhưng nếu anh em muốn kiếm phụ nữ, cứ đến tiêu cục chúng tôi, tôi sẽ giúp anh tìm.”

 

Tên đầu bạc này câu nào cũng không rời ý kéo tôi vào hội, nhất định có vấn đề.

Có khi ở Lạc Dương thành hắn không tiện ra tay, đợi kéo tôi vào tiêu cục rồi, sẽ tìm chỗ bắt nhốt hoặc giết tôi.

......

Trước đây tôi không hay nghĩ vậy, nhưng từ khi suýt bị Lưỡi hại chết, tôi buộc phải đề phòng.

Lúc đó tôi và Lưỡi bất đồng vì chuyện có nên giết thằng nhóc hay không. Ngoài miệng hắn nói thả chúng đi, nhưng thực ra đã tìm người thay thế tôi để giết tôi.

May nhờ thằng nhóc nhắc nhở, tôi mới giết Lưỡi trước.

Khiến tôi phải tin rằng, có những kẻ bề ngoài là anh em, nhưng thực chất một bên đã giấu dao sau lưng.

Không thể không đề phòng.

 

Hôm nay tên đầu bạc này nói năng rất đáng nghi.

Hơn nữa hắn vừa nói đến chuyện kéo bè kết đảng hắc đạo, chắc đã bắt liên lạc với Doãn Tam, rồi biết được chuyện của tôi.

Xem ra Lạc Dương thành không ở được nữa. Dù tôi có muốn làm người tốt, cũng phải tìm nơi không ai biết tôi.

Tôi không thể để những người biết quá khứ của tôi ở bên cạnh.

 

- “Tôi đi đây.” Tôi chào tên đầu bạc, đứng dậy định rời đi.

“Ê, anh em đừng vội, chúng ta bàn thêm chút nữa đi. Anh giúp tôi một tay...”

- “......”

Tôi nghe tiếng hắn nói phía sau, nhưng bước chân càng nhanh hơn.

Không ngờ trong lời cuối của tên đầu bạc lại có chút van nài.

Nhưng tôi biết, những kẻ này đều nhiều tâm cơ. Lời van nài ngoài miệng có khi chỉ để khỏi đánh rắn động cỏ.

Bọn họ nghĩ tôi đơn giản quá.

 

Nghĩ vậy, tôi không ngoảnh đầu lại, thẳng bước ra cửa, về thẳng chỗ ở.

Tôi thu dọn đồ đạc, gói cả đôi giày của thằng nhóc, định rời đi.

Nhưng lúc đi lại có chút do dự. Tuy trong người có chút bạc, nhưng đường xá chắc sẽ tốn kém không ít.

Tiền của tôi chưa chắc đủ, mà tôi cũng không muốn mang thêm mạng người trên vai nữa. Biết làm sao đây?

 

Lúc này tôi chợt nhớ lời Cố Hy nói, cô ấy có thể bỏ tiền thuê tôi đi tìm người.

Đường đến Trường An còn khá xa, hẳn sẽ có kha khá tiền, đủ để tôi đi về phương Nam.

.......

Ngoài ra cũng không còn cách nào khác.

Cứ đi tìm Cố Hy trước, rồi xem sau.

 

......

“Sao anh lại quay lại?” Cố Hy thấy tôi thì hơi ngạc nhiên.

- “Tôi... tôi thấy giúp cô đi tìm người cũng không tệ, định đi luôn.”

“Đi đâu?”

- “Đến Trường An giúp cô tìm người chứ đâu?”

“Đi Trường An thì anh căng thẳng gì?” Cố Hy lại quan sát tôi một lượt.

- “Có đâu, tôi chẳng phải lúc nào cũng thế này sao?”

“Bây giờ anh nói nhiều hơn cả tôi rồi.” Cố Hy liếc tôi một cái, không nói thêm.

Nghe cô ấy nói vậy, hình như tôi có vẻ hơi sốt sắng thật.

- “......”

“Anh nói thật đi, anh định làm gì?” Cố Hy vẫn điềm tĩnh, thong thả hỏi tôi.

- “Tôi chỉ muốn giúp cô đi tìm người thôi.”

Cô ấy hỏi tôi trông giống ai đó, nhưng tôi không nhớ ra.

“Vậy thì tốt quá.” Cố Hy bỏ vẻ phòng bị, quay người vào phòng.

“Anh đợi tôi một lát.” Cô vừa đi vừa nói với tôi.

 

Tuy ngoài miệng cứng, nhưng trong lòng tôi khó tả khó chịu.

Cô ấy chắc đã phát hiện tôi giấu giếm, nhưng vẫn tin tôi.

 

Cố Hy bước ra với nụ cười, hai tay ôm một túi gấm tinh xảo, đưa cho tôi.

“Cô ấy tên là Cố Vân, tuổi tác nhìn qua có thể bằng tôi, hoặc lớn hơn một chút. Trước đây mọi người đều nói mắt và mũi cô ấy khá giống tôi.

Anh hãy đến mấy chốn phong trần tìm thử, xem có tìm được không. Nếu tìm được, đừng nói anh quen tôi, chỉ hỏi cô ấy có biết Cố Di không.”

“Nếu cô ấy biết, anh hỏi Cố Di ở đâu. Chắc chắn cô ấy sẽ hỏi anh chuyện của Cố Di, anh cứ nói không biết, anh cũng đang tìm, còn lại nhất nhất không biết gì hết.

Xong thì anh về, kể cho tôi nghe cô ấy bây giờ ra sao.”

 

Trước đây Cố Hy nói chuyện thường có vẻ hấp tấp, nhưng khi nói chuyện này lại rất nghiêm túc.

Nghe xong, tôi nhận lấy túi gấm. Trong túi đựng bạc nặng trịch, chỉ nhấc lên đã biết ít nhất năm mươi lượng.

- “Tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cô tìm.”

“Ừm, tôi tin anh.”

 

Tôi nhìn Cố Hy, trong lòng càng trăm mối ngổn ngang, nhất thời không biết thế nào.

Tôi chưa từng được ai tin tưởng như vậy. Tôi không muốn phụ lòng tin của Cố Hy.

Tôi không dám nhìn vào mắt Cố Hy nữa, vội quay người đi.

- “Tôi đi đây.” Vừa định bước, Cố Hy lại lên tiếng.

“Khoan đã.”

- “Sao thế?” Tôi lại quay đầu nhìn Cố Hy.

“Anh nhớ mặt tôi chưa?”

 

Lúc này tôi mới nhớ ra Cố Hy nói người cô ấy cần tìm có mắt và mũi rất giống cô.

Tôi bèn ngắm kỹ dung nhan Cố Hy một hồi. Tuy hôm nay cô không trang điểm kỹ, trông gần gũi hơn ngày thường, nhưng chẳng hề làm giảm đi sức hút tỏa ra từ cô.

Trong khoảnh khắc tôi ngẩn người, đến khi nhận ra mới thấy hơi thất lễ, bầu không khí có chút ngượng ngùng.

“Được rồi, nhớ rồi thì đi nhanh đi.”

 

Tôi không chào từ biệt nữa, chỉ muốn thoát khỏi bầu không khí ngượng ngập này, ba bước hai bước ra khỏi cửa.

“Lương, anh cũng dễ thương đấy chứ.”

Câu cuối cùng Cố Hy nói thêm khiến tôi lại rảo bước nhanh hơn.

 

Ra khỏi cửa một đoạn tôi mới dám nghĩ lại chuyện vừa rồi. Quả nhiên khi đối diện với Cố Hy, tôi vẫn không nỡ lừa cô ấy.

Có nên đánh cược một lần, đến Trường An xem sao?

Hay vẫn theo ý định ban đầu, đi về phía Nam?

......

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích