Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80: Lương thiên - Mãn Tuệ?

 

Vừa ra khỏi thành Lạc Dương thì một ngày đã trôi qua, ta lại trở về với vùng hoang dã quen thuộc.

 

Không có người khác, ngược lại còn có cảm giác yên tâm.

 

Nhưng mà, ta vẫn thích có một con nhóc ở bên cạnh hơn.

 

Ta nhìn ngọn lửa trước mặt, nhớ lại đủ thứ chuyện trước kia, nếu ta tìm được con nhóc, thì phải đối mặt với nó thế đây?

 

Nghĩ mãi cũng chẳng ra cách gì hay, nhưng đầu lại càng lúc càng nặng.

 

......

 

“Hu hu hu......”

 

Ai đang khóc vậy?

 

Ta mở mắt ra, thấy con nhóc.

 

Không ngờ ngủ một giấc dậy, nó đã xuất hiện, trước khi ngủ ta còn đang nghĩ nếu gặp con nhóc thì phải làm sao.

 

Bây giờ thì đành phải xử lý thôi.

 

“Mãn Tuệ?” Lâu lắm không gặp, ta gọi tên con nhóc trước.

 

Không biết là ta gọi nhỏ quá, hay nó khóc to quá, nó chẳng thèm để ý đến ta, chỉ ngồi bên cạnh cái bọc, vùi đầu vào hai tay mà khóc.

 

Thấy nó đau lòng như vậy, ta cũng không nỡ quấy rầy, chỉ lại ngồi xuống.

 

Sau khi ngồi xuống, nó lại nghiêng mặt, dùng một con mắt khóc đỏ hoe liếc nhìn ta một cái.

 

Rồi lại vùi đầu xuống.

 

Đang lúc ta nghĩ nó sẽ khóc tiếp, thì nó lại lên tiếng.

 

“Ngươi... sao ngươi không đến an ủi ta một chút...” Nó nói bằng giọng khàn đặc vì khóc.

 

Ta có thể cảm nhận được cảm xúc ẩn chứa trong đó, nhưng không biết an ủi nó thế nào.

 

- “......” Ta cố nghĩ lời an ủi, nhất thời cũng chẳng nghĩ ra.

 

- “Đều tại ta cả.”

 

- “Ta có thể dẫn ngươi đi, ta có thể nuôi ngươi, cho ngươi ăn uống đầy đủ, cho ngươi vui vẻ.”

 

“Giống như phụ thân sao?” Nghe ta nói đến cuối, nó mới ngẩng đầu sang phía bên kia, nhỏ giọng hỏi ta.

 

- “Phải, ta sẽ cố gắng giống như phụ thân bù đắp quá khứ cho ngươi, tuy có thể không hoàn toàn giống, nhưng ta sẽ cố hết sức.”

 

“Không được, không được.”

 

- “Sao lại không được?”

 

“Tuệ Nhi không xứng được vui vẻ, không xứng được sống.

 

Ta không thể để đệ đệ và nương chết uổng.

 

Không thể......”

 

- “Ta không biết ngươi đã trải qua chuyện gì, nhưng ngươi đã sống sót, thì nên tiếp tục bước tiếp.

 

Nếu ngươi chết, chẳng phải tất cả đều uổng phí sao?”

 

“Không phải như vậy.”

 

- “Vậy ngươi nói cho ta biết là thế nào?”

 

“Ta... ta không biết.”

 

Nghe con nhóc nói vậy làm ta hơi sốt ruột, cái này không được cái kia cũng không xong.

 

Nhưng bây giờ coi như là gặp lại, với lại nó còn đau lòng như vậy, ta cũng không nói ra sự nóng vội trong lòng.

 

- “Vậy ngươi muốn gì?”

 

“Muốn phụ thân.”

 

- “Nhưng phụ thân ngươi đã chết rồi.”

 

Con nhóc như chợt ngộ ra, nhìn về phía ta.

 

“Phải rồi, phụ thân đã chết.” Rồi lại vùi đầu xuống.

 

“Trong lòng ta khó chịu.” Con nhóc lại nói.

 

Lúc này ta mới phát hiện con nhóc căn bản không phải đang nói chuyện với ta, mà nó đang tự nói với mình.

 

Trong lời nói của nó chỉ có đau buồn, không còn hận thù với ta.

 

- “Hay là ngươi hận ta đi.”

 

“Ta hận lắm.”

 

- “Phụ thân ngươi là do ta hại chết, muốn giết muốn chém gì cũng tùy ngươi!”

 

“Không được.”

 

- “Sao lại không được.” Nghe con nhóc cứ nói không được, ta cũng không kìm được sự bực bội trong lòng, lớn tiếng chất vấn nó.

 

“Giết ngươi, ta sẽ không còn ai để hận.”

 

- “......?”

 

Câu nói của Mãn Tuệ làm ta hơi ngơ ngác.

 

Nếu coi ta là kẻ thủ ác hại chết người nhà nó, thì nó nói không sai.

 

Kẻ thù của nó dường như chỉ có một mình ta, nếu giết ta, nó sẽ không còn kẻ thù nữa.

 

Nhưng mà......

 

“Không có kẻ thù chẳng phải tốt hơn sao?”

 

- “Không có kẻ thù, ta......”

 

“Ngươi sao vậy?”

 

- “Không có kẻ thù, ta sống để làm gì.”

 

“......”

 

Ta nhìn ra rồi, con nhóc đã phát điên, toàn nói năng hồ đồ.

 

Ta chẳng nói nhiều, trực tiếp kéo con nhóc định đi.

 

Trạng thái này của nó ta hiểu, lúc mới làm nghề chặn đường ta cũng cảm thấy mình sắp điên, cảm thấy mình không phải người, không xứng sống.

 

Nhưng quen rồi thì tốt.

 

Con nhóc còn nhỏ, có chuyện lâu dần sẽ hiểu, việc cấp bách là phải để nó sống tiếp.

 

Lúc ta kéo con nhóc, nó không kháng cự, chỉ đứng dậy, nhưng nó bắt đầu trở nên vô cảm, không tiếng động, ngay cả dung mạo cũng trở nên mơ hồ.

 

Cho đến khi biến mất.

 

......

 

Tỉnh mộng, mọi thứ như thường lệ.

 

Rõ ràng là cuộc trùng phùng mong chờ, nhưng chẳng cảm nhận được chút vui mừng hay hạnh phúc nào.

 

Ta dường như đã biết bộ dạng thật sự của con nhóc, không phải như trước đây nó tỏ ra quan tâm ta, tò mò về ta, còn có tâm trạng dạy ta làm trò chơi bóng tối.

 

Càng không có lý do để nắm tay ta.

 

Giải thích thế này mới đúng, ngay từ đầu nó đã hận ta, ta là kẻ thù lớn nhất của nó trên thế gian này.

 

Nhưng càng như vậy, ta càng muốn thử, ta muốn con nhóc khá lên, để nó thoát khỏi những cái “không được” chó má đó. Dù nó có hận ta, ta cũng muốn nó hận ta một cách đường hoàng.

 

Mẹ kiếp, ta thật không chịu nổi bộ dạng đó của nó.

 

Hơn nữa thời tiết càng ngày càng lạnh, mấy hôm nữa vẫn phải lên xe ngựa mới đến được thành Trường An.

 

Ta vội vàng đứng dậy tiếp tục lên đường, tiện thể sưởi ấm người.

 

Chưa đi được mấy bước, đằng xa đã có hai người đi tới, một người lớn một đứa trẻ.

 

Nhưng khi hai người này đến gần, ta bắt đầu nghi ngờ trạng thái của mình.

 

“Mãn Tuệ?” Ta nhìn đứa bé gái đang tới gần, lại là con nhóc.

 

Lúc này trong đầu ta nghĩ nhiều nhất là liệu cảnh trước mắt có phải là một giấc mơ không.

 

Mấy hôm nay ta mơ thấy con nhóc quá nhiều lần, lần nào cũng vừa mở mắt là biến mất.

 

Ta lại nhìn kỹ dung mạo đứa bé gái, có chút khác với Mãn Tuệ trong ấn tượng.

 

Tuy dung nhan gần như giống hệt, nhưng đứa bé này hình như cao hơn một chút, lại xõa tóc dài, có vẻ không phải Mãn Tuệ.

 

Cho đến khi lướt qua nhau, ta mới nhớ ra bên cạnh đứa bé gái giống con nhóc này còn có một người lớn.

 

Khi ta quay đầu nhìn người lớn đó, lại cảm thấy mọi chuyện phức tạp hơn nhiều.

 

Người lớn đó thì tầm thường, điều làm ta kinh ngạc là, sau đầu đứa bé gái có một lọn tóc bạc!

 

Nếu còn có chuyện tốt hơn, thì đó là đứa bé gái này còn bị trói hai tay.

 

Ta đã chẳng kịp hồi tưởng lại giấc mơ lúc đó, chỉ trước hết phát khó với người đàn ông bên cạnh nó.

 

“Ngươi là người gì của nó?”

 

Người đàn ông đó chẳng thèm để ý ta, nhưng đứa bé gái quay đầu nhìn về phía ta.

 

“Hỏi ngươi đấy!” Ta lại lớn giọng hơn, chất vấn người đàn ông.

 

Người đàn ông đó không tránh né câu hỏi của ta nữa, xoay người lại.

 

- “Không biết các hạ có chuyện gì?”

 

“Ngươi là người gì của nó?”

 

Người đàn ông nghe ta nói thì ngẩn ra một lúc, rồi dùng bàn tay to rộng nắm lấy vai đứa bé gái xoay lại, để ta lại thấy một gương mặt như Mãn Tuệ.

 

Nhưng lần này có chút khác lạ, đôi mắt nó trống rỗng như con nhóc trong giấc mơ đêm qua.

 

- “Ồ, đây là con gái nhà họ hàng của ta, nhờ ta đưa đến thành Lạc Dương.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích