Chương 81: Lương thiên - Tuệ?
“Thế sao ngươi lại trói tay nó?”
- “Thằng nhỏ này nghịch quá.” Người đàn ông nhìn đứa bé gái.
Rõ ràng đứa bé này chẳng hề nghịch ngợm chút nào.
“......”
Đứa bé gái chỉ mở to mắt nhìn ta, rất im lặng.
- “Ta tốt bụng khuyên ngươi đừng nhúng tay vào chuyện này, đứa bé này không phải thứ ngươi động vào được đâu.”
“......” Nghe hắn nói thẳng thế, ta chẳng biết nói gì.
Hay là cứ ra tay luôn? Khi giấc mơ đêm ấy càng ngày càng rõ trong lòng.
Ta nhất định phải cứu nó.
......
Cứ đánh ngất hắn trước đã.
Nghĩ vậy, ta đặt tay lên đao.
- “Ta biết sớm có ngày này mà.”
“Gì?” Chưa kịp hiểu chuyện gì, hắn đã rút đao chém tới.
Nhưng cũng vừa ý ta, hắn ra tay trước thì đừng trách ta.
Kiểu ra tay như hắn ta đã thấy nhiều, cũng kỳ quặc như lời hắn vừa nói.
Hắn dùng hết sức, nhưng chẳng biết làm gì sau khi bị né.
Gần Lạc Dương thành thế này, ta cũng không muốn lấy mạng hắn, nhưng một ý nghĩ chẳng lành nổi lên trong lòng.
Dù ta tốn chút sức chế phục hắn cũng không khó, nhưng ta vẫn muốn dùng cách đơn giản nhất – nhân lúc hắn sơ hở mà đá thẳng vào hạ bộ.
Làm đạo tặc lâu như ta chẳng có nhiều quy tắc, nếu trước kia thì hắn đã nằm dưới đao rồi.
Lúc thực sự đá vào mới thấy mình hơi lạ tay, may mà ta nhận ra sớm, dùng lực bù cho cú đá hơi lệch.
Người đàn ông trước mặt cũng rất phối hợp mà ngã xuống, với lực vừa rồi thì hắn nhất thời không dậy nổi. Ta không nán lại, cắt dây trói tay đứa bé gái, mới thấy cổ tay nó đã bị dây cọ đến trầy da, đỏ ửng cả lên.
Lúc này ta mới phát hiện nó hơi khác con nhỏ kia, hình như nó mũm mĩm hơn một chút, cũng trắng hơn.
Rõ ràng cuộc sống trước đây của nó tốt hơn con nhỏ kia nhiều.
Ta kéo nó đứng dậy rồi lên đường, nó chẳng hề kháng cự, thậm chí chạy còn khá nhanh, nhưng nói thế nào thì cũng như bị ta lôi đi.
Kéo giãn khoảng cách rồi ta mới bắt đầu nghĩ đến chuyện sau đó, nhưng phần nhiều là nghĩ về việc cứu được đứa nhỏ giống con nhỏ kia.
“Tên con là gì?”
- “A~” Nó không nói, chỉ ‘a’ một tiếng, rồi chỉ vào miệng, lắc tay.
Thế là gặp phải đứa câm thật rồi? Cũng thấy hơi thân quen.
Ta lại nhìn mái tóc trắng sau đầu nó, cũng giống với mái tóc của người con gái tên “Tuệ” trong mộng.
Chỉ có điều tóc của đứa nhỏ này không thể phát sáng như trong mộng.
Tuy không tìm được con nhỏ thật, nhưng ta vẫn rất vui vì cứu được người con gái trong mộng.
Nói lại, con người thật sự có thể mơ thấy người sau này mới quen sao?
“Tóc con đẹp thật.” Ta nhìn đứa nhỏ đang nghiêng đầu nhìn ta, bày tỏ sự yêu thích với mái tóc của nó.
Tóc trắng của nó không lốm đốm như người già, mà là một lọn trắng muốt, tương phản rõ rệt với màu đen đậm bên cạnh, ranh giới rạch ròi.
“Mộng có thành hiện thực không?” Ta nghĩ thầm.
Nhưng chỉ trong chốc lát, ta đã có câu trả lời, nó còn quá nhỏ, hoàn toàn có thể làm con gái ta.
Nó không thể như trong mộng, cùng tuổi với ta.
Nhưng không sao, chỉ cần nó ở bên cạnh, ta vẫn tìm được cảm giác trong mộng, một sự an tâm kỳ lạ.
Nó nghe ta khen thì sững người, rồi nắm lọn tóc trắng sau đầu, ôm vào lòng.
Nó nắm tóc rất chuẩn, tóc cũng đủ dài để nó ôm vào ngực, có thể thấy không phải lần đầu nó làm chuyện ôm tóc này.
Rồi nó cười một cái, nhìn ta.
Dù ngoài đời chỉ mới thấy nó cười lần đầu, ta lại cảm thấy quen thuộc không thể quen hơn.
Giống hệt nụ cười của Tuệ trong mộng, lớn lên cũng chẳng thay đổi chút nào.
Ta không nán lại, tiếp tục lên đường, dù sao ta cũng không giết người vừa rồi, dùng sự an tâm vì không giết người để đổi lấy một mối họa khiến ta bất an.
Biết đâu chẳng bao lâu nữa lại có một đám người mới tới tìm ta.
Ta phải đi ngay, tìm một chỗ an toàn giấu đứa nhỏ này trước, tóc nó dễ bị nhận ra quá.
- “Ta cõng con nhé.” Ta chẳng có cảm giác ngăn cách nam nữ gì với đứa nhỏ, cũng sẵn lòng cõng đứa đáng yêu này, với lại chân nó so với ta thực sự quá ngắn, đi không nhanh.
Ta treo bọc hành lý ra trước ngực, ngồi xổm xuống, ra hiệu muốn cõng nó.
Nó cũng rất phối hợp, buông lọn tóc trắng trong lòng, vòng tay ôm lấy cổ ta, ta thuận thế đứng dậy cõng nó lên đường.
Dù cõng một đứa nhỏ không phải chuyện quen thuộc, nhưng ta chẳng có tâm trạng cảm nhận sự mới lạ trong đó.
Vấn đề bây giờ là, đi đâu? Và đi thế nào?
Một khi bị người đuổi kịp, ta căn bản không giữ nổi nó, còn phải mất mạng.
Nhất thời ta cũng nghĩ không ra câu trả lời, đem tất cả băn khoăn dồn vào đôi chân đang chạy, cùng tiếng bước chân hỗn loạn mà tiến nhanh.
Còn phải liên tục quay đầu nhìn xem phía sau có ai đuổi theo không.
Thời gian càng lâu ta càng thấy bực bội, lại không cảm thấy mệt mỏi, chỉ hơi hối hận vì sao không giết chết người vừa rồi.
Thôi, loại ngu ngốc như hắn chắc cũng chẳng làm gì được ta.
Đợi hắn gọi được người tới, ta cũng đi xa rồi.
......
Đang lúc ta lơi lỏng, trước mặt bỗng xuất hiện một bóng người, không khỏi khiến ta lại thấy phiền.
Nhưng bóng người đó cho ta cảm giác xa lạ, hình như là một người phụ nữ.
Sao phụ nữ lại đi đường nhỏ?
Ta còn chưa kịp nghĩ về chuyện này thì đã có câu trả lời.
Là người phụ nữ đó, người đã cứu ta trước kia, còn cho ta mượn nhà ở.
Nàng thấy ta dường như cũng sững người, không biết là vì thấy ta, hay vì thấy ta cõng một đứa nhỏ.
“Sao ngươi lại ở đây?” Người phụ nữ đánh giá ta, lại nhìn đứa nhỏ trên lưng ta.
- “Chuyện dài lắm, chuyện trước mắt mới quan trọng.”
Sự xuất hiện của người phụ nữ này hoàn toàn giống như cứu tinh từ trên trời rơi xuống, trước kia nàng có thể cứu con nhỏ, chứng tỏ nàng có bối cảnh.
Có lẽ có thể giúp ta.
“Sao thế?”
- “Ta vừa cứu được một đứa nhỏ, nó chắc bị bọn buôn người bắt cóc.”
“Nó bị bọn buôn người bắt cóc à?” Người phụ nữ vừa nói vừa chỉ đứa nhỏ trên lưng ta.
- “Phải.”
“Ta ghét nhất bọn buôn người.” Nàng nói rồi tìm một tảng đá lớn bên cạnh, cầm lên.
Ta không hiểu sao nàng lại tìm đá, rõ ràng bên hông có đeo hai thanh đao.
Đao chẳng phải tiện hơn đá sao?
- “Ta đã đánh ngã tên buôn người, cô quen thuộc Lạc Dương thành, bây giờ phải làm sao?”
“Bọn buôn người đó tàn độc, chắc sẽ không bỏ qua cho ta.”
“Làm sao được? Đương nhiên là giết sạch mới hả dạ.”
Không ngờ người phụ nữ này cũng tàn độc, định lấy mạng hắn luôn, nhưng cũng vừa ý ta.
- “Vậy đi thôi.” Đạt được đồng thuận, ta cũng không định kéo dài thêm nữa, mau giết người đó cho xong.
“Khoan đã.”
- “Sao thế?”
“Nó còn nhỏ.”
Nghe lời người phụ nữ, ta mới nhớ tới đứa nhỏ trên lưng.
Giết người kiểu này vẫn nên đừng để nó thấy thì hơn.
Quả nhiên phụ nữ vẫn là tinh tế hơn.
“Ta dẫn nó, ngươi đi.”
- “Được.”
Nói rồi ta ngồi xổm xuống, định đặt đứa nhỏ xuống.
“Ngươi chậm một chút.” Người phụ nữ nhắc ta một câu, rồi đi ra sau lưng ta, như muốn che chở cho đứa nhỏ, ta cũng hơi chậm lại động tác.
Chỉ là vừa đặt đứa nhỏ xuống, ta liền cảm thấy gáy bị vật cứng đánh trúng, theo sau là một cơn choáng váng, không biết chuyện gì xảy ra phía sau.
