Chương 82: Lương - Trói buộc.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi đã bị trói lại, nhốt trong một căn nhà tồi tàn tối tăm.
Xung quanh không có ai, hành lý và đứa nhỏ đều biến mất.
Tôi suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra, chắc là cô gái đó đã đánh ngất tôi.
Tại sao?
Đứa nhỏ kia, "Tuệ", sao rồi?
......
Một lúc sau, mới có người bước vào, là cô gái đó.
"Anh tỉnh rồi." Cô ấy bưng đồ ăn vào.
- "Tại sao?"
"Ý anh là tại sao cái gì?"
- "Tại sao lại đối xử với tôi như thế?"
"Tại sao anh không trông cửa tử tế?" Giọng cô ấy bỗng the thé, rõ ràng là đang giận.
Trời đã tối lắm rồi, tôi cũng không dám nhìn thẳng vào cô ấy, chuyện tôi hứa với cô ấy không làm được, đúng là tôi có lỗi.
- "......"
"Anh nói đi? Tại sao anh lại ở đó? Ở không thoải mái sao? Hay là anh muốn làm lại nghề cũ?" Cô ấy chất vấn tôi, còn tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Tôi sợ bị truy sát, tôi còn tham tiền của Cố Hy, tham tiền của cô ấy rồi lại không nỡ lừa cô ấy, định đến Trường An một chuyến, để tự an ủi mình.
"Anh có khó khăn gì thì nói đi, sao không nói?"
- "......" Cô ấy càng hỏi, tôi càng thấy đầu óc trống rỗng.
"Tại sao từ nhỏ đến lớn anh vẫn luôn như vậy?"
......?
- "Từ nhỏ đến lớn là sao?"
"Không có gì! Ăn cơm đi!" Cô ấy lại tức giận mở hộp cơm, bày đồ ăn ra.
Có cơm có thức ăn, tôi không ngờ đến mức này rồi còn được ăn ngon như vậy.
Chỉ nghe nói có cơm đoạn đầu, chẳng lẽ mấy người này muốn lấy mạng tôi cũng có quy tắc như vậy?
Tôi đã thấy không ít cảnh đen ăn đen, cũng thấy người ta bắt về trả thù, nhưng chưa thấy ai cho ăn loại cơm này.
"Ăn nhanh đi!" Cô gái nhét vào miệng tôi một miếng bánh bao, lại nhét thêm một miếng rau, miệng tôi vì thế mà đầy ắp.
Không biết tôi đã ngất bao lâu mới tỉnh, chỉ biết vừa rồi đói quá, vì thế đồ ăn này ăn rất ngon.
Mạng tôi đến đây là hết rồi sao?
Nhưng cô gái này đối xử với tôi đến mức này cũng coi như quý nhân của tôi rồi, không ngờ tôi còn được đối đãi như vậy.
Nhưng cô ấy tốt với tôi như vậy, sao lại đánh ngất tôi?
"À, anh có chỗ nào không thoải mái không?" Cô ấy vừa đút cơm cho tôi vừa chợt hỏi, nhưng giọng vẫn lạnh tanh.
- "Không có." Tôi cố nuốt cơm xuống bụng, mới khó khăn rặn ra hai chữ.
"Vậy thì tốt." Cô ấy lại tiếp tục nhét phần cơm còn lại vào miệng tôi.
"Tôi ra tay hơi nặng, thật sự sợ đánh anh thành kẻ ngốc. Nhưng anh cao to như vậy, phải dùng chút lực mới an toàn." Cô ấy không vì nói chuyện với tôi mà chậm tay, thậm chí còn cố nhét bánh bao vào miệng tôi hơn.
Căn bản không định để tôi nói gì.
Chẳng bao lâu tôi đã ăn hết sạch, cô gái thu dọn một chút rồi định đi.
"Đứa nhỏ kia đâu?" Tôi vẫn không bỏ xuống được đứa nhỏ như con thú hoang kia, liền hỏi một câu.
- "Đi hưởng phúc rồi."
Nghe câu nói quen thuộc này, tôi nghĩ chắc nó xong đời rồi, đời này cũng đến hồi kết như tôi.
Trước đây tôi cũng từng tiễn cừu non, cũng biết "đi hưởng phúc" có nghĩa là gì, chẳng qua là một cách nói để người ta yên tâm.
Chắc nó đã bị đưa đến nơi sống không bằng chết.
Nghĩ đến đây tôi hơi khó chịu, lại nhớ đến dáng vẻ lúc đứa nhỏ rời đi, dường như tôi luôn gặp phải những chuyện như vậy.
Ông trời chẳng để lại cho tôi thứ gì.
Một lúc tôi buồn đến nỗi quên mất mình sắp chết.
"Anh cứ yên tĩnh ở đây một ngày đã." Nói xong cô gái ra ngoài.
Ở một ngày? Ngày mai chết, hay là không phải chết?
......
Gặp lại người khác thì đã là ngày hôm sau.
Vẫn là cô gái đó, cô ấy vào rồi cởi dây trói trên chân tôi ra.
"Đi thôi." Cởi xong cô ấy bảo tôi đứng dậy đi theo.
- "Chờ đã."
"Sao vậy?"
- "Chân tê quá."
"......" Cô ấy đến kéo tôi một cái, tôi lại dựa vào tường ma sát đứng dậy.
Không ngờ cô gái này cũng có sức, ít nhất là lớn hơn tôi tưởng tượng một chút.
- "Đi đâu vậy?" Tôi nghĩ mạng mình đã nằm trong tay người khác, muốn hỏi gì thì hỏi.
"Đi gặp bạn cũ."
Bạn cũ? Chẳng lẽ có người định cứu tôi?
Có thể là ai?
Yến dẫn tôi vào căn nhà bên cạnh, trong đó bày vài cái ghế, hai người đang ngồi đúng là bạn cũ thật.
Một người là Thanh Càn, một người là đứa nhỏ tôi cứu, hay nói là "Tiểu Tuệ".
Đây là điều tôi không ngờ nhất, Tiểu Tuệ không bị đưa đi, mà đang yên lặng ôm mái tóc trắng của nó trên ghế.
"Sao lại là anh?" Tôi nhìn Thanh Càn hỏi ra thắc mắc của mình.
- "Ngồi trước đã, Lương." Thanh Càn thong thả bảo tôi ngồi xuống trước.
Yến dẫn tôi đến chỗ ngồi đối diện cửa chính, ngồi xong, cuộc đối thoại mới tiếp tục.
"Lương, hôm nay cậu là quý khách, Tiểu Muội trước giờ không cho tôi mời cậu đấy."
- "Tiểu Muội?"
Tôi nhìn cô gái kia, thì ra là em gái của Thanh Càn?
Nhưng tôi cũng đáng lẽ phải nghĩ ra, dù sao Yến mưu sinh ở tiêu cục, Thanh Càn cũng mở tiêu cục.
Cô gái kia thì nghiêng mặt né tránh ánh mắt tôi, dường như không muốn gặp tôi.
"Yến, mau giới thiệu cho cậu ấy đi."
Yến? Vậy chẳng phải là Tiểu Muội của tôi sao?
Tôi nhìn Yến, quả thật mắt cô ấy rất giống mắt của Tiểu Muội trong ký ức, chỉ là Tiểu Muội lúc đó chưa lớn, mắt trông to hơn.
Lại nữa, bây giờ Yến phơi nắng phơi gió nhiều, da đen đi, trước đây cô ấy vẫn còn trắng trẻo.
- "Anh đã nói hết rồi, như vậy em giới thiệu thế nào?" Yến nghe Thanh Càn nói, có chút không vui.
"Chẳng phải còn anh sao?"
- "Đây là anh trai em, chính là người đã đón em khỏi nhà anh ấy hồi đó." Yến nghe Thanh Càn nói xong, như bị thúc ép mà giới thiệu một câu về Thanh Càn.
Chuyện này tôi có ấn tượng, nhưng tôi cũng chỉ gặp anh ta một lần, không có ấn tượng gì.
Huống hồ lúc đó tôi còn làm Yến bị thương, cũng không mặt mũi nào gặp anh trai của Yến.
Nhưng dù là gặp lại người quen cũ, vẫn có sự ngượng ngùng khó tả.
Lúc rời đi không chào hỏi tử tế, mấy ngày nay quan hệ của tôi với họ cũng như người xa lạ.
Tôi sớm đã nên là người ngoài cuộc.
"Lương, hồi đó nhà tôi sa sút, bác vẫn liều mình bảo vệ Tiểu Muội, ơn này tôi không quên. Tiểu Muội cũng thân với cậu, tôi đương nhiên phải đối đãi tử tế với cậu..."
- "Anh đừng nói bậy." Yến càng không vui, cắt lời Thanh Càn.
"Nhà bác chỉ còn mỗi cậu thôi đúng không?" Thanh Càn hỏi tôi.
- "Phải, chỉ còn mình tôi."
"Nếu cậu không chê, tôi sẽ coi cậu như em trai, sau này chuyện thành gia lập thất tôi cũng lo cho."
- "......"
Vai trò của Thanh Càn với tôi thay đổi cũng nhanh quá, những lời anh ta nói cũng thật sự không coi tôi là người ngoài.
Nghe anh ta nói cha tôi đã giúp Tiểu Muội rất nhiều, nhưng tôi lại không thể chấp nhận việc anh ta vì chuyện này mà cho tôi ân huệ.
"Không nói gì thì coi như cậu đồng ý rồi." Yến lúc này chen vào một câu.
"Thấy chưa, Tiểu Muội không những thân với cậu, mà còn hiểu cậu nữa." Thanh Càn lại quên không trêu chọc một phen.
"Anh bớt nói mấy lời vô dụng đi." Yến vẫn là dáng vẻ không vui.
- "Vậy chúng ta nói chuyện có ích."
"Lương, cậu đã hứa với Tiểu Muội trông cửa rồi lại bỏ trốn; cũng đã hẹn với tôi chăm sóc Cố Hy, kết quả đột nhiên biến mất. Cậu định giải thích thế nào?"
- "Tôi chỉ muốn sống thôi." Do dự mãi, cuối cùng tôi vẫn muốn nói ra suy nghĩ trong lòng.
Dù sao trước mặt tôi đều là Tiểu Muội và anh trai của Tiểu Muội, trên người họ đều mang ơn của cha tôi.
