Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 83

Chương 83

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 83: Lương - Đại lễ.

 

“Ở Lạc Dương ngươi sống không nổi sao?” Thanh Càn lại hỏi.

- “Ở Lạc Dương đã có người biết nội tình của ta rồi.”

“Ngươi có nội tình gì?”

Ta nhìn Tiểu Tuệ, nhất thời không biết nói sao; cũng không hiểu sao Thanh Càn lại để một đứa trẻ có mặt.

- “Biết rõ còn hỏi.” Yến không vui, đáp lại Thanh Càn một câu, nhưng Thanh Càn chỉ cười.

“Đều là người nhà cả rồi, phải tập nói thật đi.

Lương, ngươi cứ nói không sao.”

- “Nó không phải người nhà.” Ta ra hiệu cho Thanh Càn về phía Tiểu Tuệ đang ngồi trên ghế.

“Ồ? Ngươi không muốn nó thành người nhà ngươi sao?”

- “......”

“Vậy ta phải đưa nó đi mất.”

- “Đừng.”

“Vậy ngươi tiếp tục nói đi, trước đây ngươi đã làm những gì?”

- “Trước đây ta ở Hoa Châu làm nghề chặn đường, giết không ít người.

Sau đó có người nhờ ta đưa mấy con cừu nhỏ cho vương gia, ta đã thả hết chúng đi.”

“Tại sao ngươi lại thả chúng?”

- “Không nỡ.”

“Tốt, vậy là có kẻ tìm ngươi báo thù đã đến Lạc Dương phải không?”

- “Có người nói với ta hắn biết ta đến từ Hoa Châu.”

“Yến, ngươi thấy thế nào?”

- “Đây chẳng phải do người của ngươi lắm lời sao.” Yến đáp lại lời Thanh Càn.

“Ta cũng rất có thành ý, hôm nay tặng hắn một món đại lễ coi như xin lỗi.”

- “Đồ không ai thèm nhận cũng tính là đại lễ sao?” Yến vẫn không vui.

“Bản thân hắn thì thích mà.” Thanh Càn nói xong, liền đứng dậy cởi dây trói trên người ta.

“Lương, ngươi cũng đừng quá câu nệ, có gì muốn nói hôm nay chúng ta nói hết đi.”

- “Tạm thời ta cũng không có gì muốn nói.” Ta hơi khó chịu với cái giọng đại nhân nói chuyện trẻ con nghe của hai người họ.

Cứ như thể họ biết hết mọi chuyện vậy.

“Ngươi đương nhiên không có gì muốn nói, ta còn chưa nói những chuyện cần nói cho ngươi biết.” Thanh Càn bỏ cái giọng đùa cợt lúc nãy, trở nên nghiêm túc.

“Thực ra ta không ngờ lại gặp ngươi ở Lạc Dương, mà ngươi lại còn thả người của Doãn Tam đi nữa.

Lúc đầu ta tưởng ngươi chỉ là kẻ giúp Doãn Tam đưa người, nên định không cho ngươi sống sót ra khỏi Lạc Dương.

Nhưng ta kể tên ngươi cho Tiểu Muội, Tiểu Muội nói đứa con của bác chính tên này, mà nhìn tuổi tác cũng xấp xỉ.

Tiểu Muội không yên tâm, định đi xác nhận thân phận ngươi.

Xác nhận xong mới phát hiện đúng là ngươi thật, ta đương nhiên muốn kéo ngươi vào, cũng để ngươi yên lòng.

Nhưng Tiểu Muội không muốn kéo ngươi vào, nói ngươi không muốn giết người nữa.”

Trong lúc Thanh Càn nói, Yến đột nhiên đứng dậy, dẫn Tiểu Tuệ ra ngoài.

Thanh Càn không để ý, chỉ tiếp tục nói.

“Vậy nên Tiểu Muội để ngươi ở lại Lạc Dương trước, cho ngươi thời gian tự tính toán.

Nhưng không ngờ ngươi lại gặp Cố Hy, rồi tìm đến tiêu cục.

Ta tưởng ngươi muốn ở lại Lạc Dương, nên cũng sắp xếp cho ngươi một chân sai vặt.

Nhưng ta cũng biết làm vậy thì nỗi lo trong lòng ngươi vẫn còn, sớm muộn gì cũng đến nước này.

Hôm qua Tiểu Muội cũng đã bảo đảm với ta, bảo ta nói rõ mọi chuyện cho ngươi, có chuyện gì nàng chịu trách nhiệm.

Vậy ngươi có gì không hiểu, không hài lòng, đều có thể nói với ta, ta sẽ cố giải đáp, cũng giúp ngươi giải quyết.

Sau này có chuyện gì ngươi có thể bàn với Tiểu Muội.”

Thanh Càn nói một hồi nhiều chuyện quá, ta nhất thời không kịp phản ứng nên bắt đầu hỏi từ đâu.

- “Ngươi phát hiện ra ta là người của Doãn Tam từ khi nào?”

“Lúc đầu chỉ là nghi ngờ, lúc đó ta vừa biết người Doãn Tam định gửi bị thất lạc, lại vừa gặp ngươi, một kẻ có vẻ làm nghề chặn đường.

Lại đúng lúc ngươi cũng tìm trẻ con, ta liền nghi ngờ là ngươi làm thất lạc.

Hơn nữa lúc ở bờ sông ngươi nói với ta tên thật, ta sai người tra một hồi, xác nhận đúng là một kẻ tên Lương đã dẫn lũ trẻ đi.”

Thì ra là vì trước đây ta đã nói tên thật với Thanh Càn, mới để hắn biết được thân phận ta... Xem ra sau này ta không thể tùy tiện nói tên mình với người khác được.

Không đúng, còn một chuyện quan trọng hơn.

“Vậy các ngươi đã làm gì Mãn Tuệ?” Khi ta hỏi vậy, Yến lại vào ngồi xuống.

Chắc Yến cho rằng có vài lời không nên để Tiểu Tuệ nghe, nên đã đưa nó ra ngoài.

- “Mãn Tuệ là ai?”

“Chính là đứa bé gái vùng Thiểm Địa đi giày xanh mà ngươi nói trước đây, lúc đó ngươi còn mua mấy đôi giày xanh giống vậy cho ta xem.

Nó trông giống hệt đứa vừa ngồi đây.”

- “Ta chưa từng thấy.”

“Ngươi nói ngươi đã thấy mà.”

- “Là Bình Nhi nhặt được một đôi giày ở bờ sông, rồi mang về nhà.

Nói là đứa bé vùng Thiểm Địa, là để thử thân phận ngươi thôi, dù sao ở Lạc Dương mà mất một đứa bé vùng Thiểm Địa cũng không bình thường, đứa bé đó phần lớn là do người của Doãn Tam làm thất lạc.

Lúc đó ta còn chỉ một hướng, chỉ để tiện khống chế hành tung của ngươi thôi.

Bên đó người thưa thớt.”

Thanh Càn không nói thêm, nhưng ta biết cảnh đó, loại chỗ đó mà bị giết thì xác cũng khó tìm.

Mà lúc đó quả thật có hai người phục kích ta.

Ta cứ nghĩ sao chúng lại thất thủ, rõ ràng chúng đã chiếm tiên cơ, nhưng chỉ đánh bị thương hai cánh tay ta.

Thì ra là chúng vốn không định lấy mạng ta, rồi Yến ra ngoài giả vờ cứu ta.

Ta cứ nghĩ sao Yến và Thanh Càn đối xử tốt với ta vậy, thì ra là nhờ ơn cha ta.

“Vậy ra các ngươi chưa từng thấy Mãn Tuệ?”

- “Phải, chỉ thấy một đôi giày.”

...... Thì ra chúng chỉ lừa ta rằng Mãn Tuệ còn sống.

- “Ngoài ra, phía Doãn Tam sẽ không kiếm chuyện với ngươi nữa, ngươi không cần phải lo lắng.

Chuyện cũ coi như bỏ qua.”

......

“Ngươi quen Doãn Tam?”

- “Chuyện này vốn là ta nhờ Doãn Tam làm.” Thanh Càn nói vậy, sắc mặt Yến lại khó coi.

.......?

Thanh Càn nhờ Doãn Tam? Vậy chẳng phải là...

“Là ngươi đưa chúng cho heo yêu?”

- “Heo yêu là gì?”

“Chính là vương gia đó.”

- “Vậy ngươi nói không sai, dùng heo yêu để hình dung cũng coi như thích hợp.”

“Không nói chuyện này có được không?” Yến vẫn ngắt lời ta và Thanh Càn.

- “Ta thấy rất cần nói cho Lương.” Thanh Càn vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

- “Lương biết rồi sẽ giúp hắn hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại của mình hơn, và những chuyện đã xảy ra.” Thanh Càn nói với Yến.

“Thì ra là ngươi muốn đưa chúng đi giết.” Ta nhớ lại Mãn Tuệ và Quỳnh Hoa, bỗng nhiên thấy bực mình.

- “Là ta.”

“Các người thích nói thì nói, ta mặc kệ.” Yến hùng hổ đập cửa bỏ đi.

“Sao ngươi lại tàn nhẫn vậy?” Ta hỏi Thanh Càn, nhưng trong lòng biết mình chẳng có tư cách nói.

Ta cũng đã giết không biết bao nhiêu người, cha của đứa bé kia cũng do ta hại chết.

- “Câu hỏi của ngươi làm ta không biết trả lời thế nào.

Ta nghĩ ngươi có thể hỏi cụ thể hơn, ngươi không hiểu phần tàn nhẫn nào của ta?”

- “Hay nói cách khác, chỗ tàn nhẫn của hai ta khác nhau ở điểm nào?”

“Chúng vẫn còn là trẻ con mà.”

- “Ngươi nghĩ ta giết người vì thích sao?”

“Cũng không.”

- “Vậy điều ngươi nói hẳn là ưu điểm, cừu non bán được nhiều bạc.

Mà mua vào cũng rẻ, lại dễ khống chế.

Chúng rất đáng thương, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương cảm, vì thế giá còn có thể cao hơn.

Đó là cục cưng, tốn thêm chút tiền cũng đáng thôi...”

Ta càng nghe Thanh Càn nói, càng thấy hắn xa lạ, toàn là lời khốn nạn gì vậy.

“Súc sinh.”

- “Ta lại không hiểu rồi, Lương.”

“Mạng của chúng trong mắt ngươi chỉ là mua bán thôi sao?”

- “Có thể coi là vậy, có trao đổi là mua bán.

Ta còn tưởng ngươi hiểu được.”

“Ta hiểu gì?”

- “Đương nhiên là hiểu ta.

Hiểu cái lợi khi ta làm vậy.”

“Cái lợi?”

- “Trước đây ngươi cũng giết không ít cừu nhỉ.

Nghe ý ngươi thì ngươi không giết cừu non.

Nhưng ngươi giết trụ cột một nhà, những người khác cũng khó sống nổi, nhất là vùng Thiểm Địa đã chịu thiên tai lâu ngày.”

Không ngờ lời hắn nói lại gần như y hệt lời Lưỡi.

“Liên quan gì đến cái lợi?”

- “Đương nhiên có liên quan, ngươi hại mười mấy hay mấy chục nhà, vét sạch tiền của họ, chưa chắc bằng ta bán một con cừu non.

Mà những nhà bán cừu non cho ta để sống sót còn có thể sinh con đẻ cái, có tương lai.

Còn những nhà bị ngươi hại, e rằng tuyệt tử tuyệt tôn.”

- “Ta cũng biết để những nhà đó tuyệt tử tuyệt tôn không phải ý ngươi, dù sao con người ít nhiều vẫn có lương tâm.

Ngươi chẳng qua chỉ là không muốn ngày ngày lo cơm áo, lại muốn giữ lương tâm, nên mới không trực tiếp hại cừu non.

Ta thấy thế cũng tốt, chỉ là ngươi biết quá ít chuyện khác, nên có chút phí sức mà không được lợi.”

“......” Nghe xong những lời Thanh Càn nói, ta hoàn toàn không biết nói gì nữa.

Hắn nói quả thật không sai, mà những điều hắn nói trước đây ta chưa từng nghĩ tới.

Ngày trước, Lưỡi bảo có việc, ta liền cùng Lưỡi đi giết người.

Lấy tiền chặn đường được đi ăn đi uống, rồi về ngủ, cứ thế ngày lại ngày.

Thì ra trong chuyện chặn đường này, ta cũng chưa từng tiến bộ, bình thường chỉ dựa vào thân thủ duy nhất có thể khoe ra để tự an ủi.

Ta chẳng biết gì cả.

“Về với Yến suy nghĩ kỹ đi, nghỉ ngơi thật tốt.

Trong thành chắc chắn không thể sống như trên núi được, hãy từ từ tiếp nhận vài thứ rồi tiếp tục tìm cách.” Thanh Càn thấy ta lâu không nói, liền nói với ta như vậy.

“Đứa bé đó cho ngươi đấy, nếu bây giờ ngươi không có gì muốn nói, thì về trước đi.”

Hắn nói là Tiểu Tuệ nhỉ.

Ta không nghĩ nhiều, đứng dậy định đi ra.

“Nhớ mang theo bọc hành lý của ngươi.” Thanh Càn nhắc ta cái bọc trên bàn cạnh đó vẫn chưa lấy.

......

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích