Chương 85: Mãn Tuệ - Xui xẻo? May mắn?
Lại không biết bao lâu nữa, chắc là đến ngày hôm sau, mới có người vào.
Không ngờ, trong đó có cả cô bé hôm qua bị dẫn đi.
Cửa do Thanh Càn mở, ngoài cửa hình như còn vài người nữa, bên cạnh Thanh Càn đứng chính là cô bé ấy.
“Vào đi.” Thanh Càn bảo người đàn ông hôm qua bị Lương hạ gục vào nói chuyện.
Cùng với tiếng cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn Thanh Càn và người đàn ông đó.
“Ngươi mới đến phải không?” Thanh Càn mở miệng hỏi trước.
- “Dạ.”
“Ngươi còn có một người em trai.”
- “Đúng vậy.” Người đàn ông do dự một chút mới thốt ra một chữ.
“Tại sao ngươi lại làm hỏng việc này?”
- “Tiểu nhân mới đến, không rõ quy củ, lão gia. Lần sau, lần sau nhất định không dám nữa.” Người đàn ông vội vàng run rẩy xin lỗi Thanh Càn.
“Ngươi không rõ quy củ, cũng biết mấy lão gia đó cần người bình thường chứ? Kết quả ngươi lại mang đến một đứa câm.”
- “Tiểu nhân thấy đứa bé này trông khá ưa nhìn, không nghĩ nhiều, nghĩ lão gia chắc thích.”
“Thế ngươi thấy người là rút đao lại vì sao? Bọn họ cũng nói quy củ với ngươi rồi chứ? Thà không cần đứa bé đó, còn hơn mất mạng.”
- “Tiểu nhân không có, lão gia.”
“Ngươi đừng giả vờ với ta, có người thấy rõ ràng… Ngươi cũng may mắn, gặp phải kẻ đã rửa tay gác kiếm.”
- “Oan cho tiểu nhân, lão gia, ta thấy hắn đến không có ý tốt, nên mới…”
“Ta từng nghe chuyện của ngươi, ngươi thông minh hơn em trai ngươi nhiều. Ngươi có biết tại sao ta giữ mạng ngươi và em trai ngươi không? Tại sao phải tốn công bắt các ngươi lại?”
- “Không biết.”
“Vì ngươi thông minh. Đến bây giờ ta vẫn thấy ngươi thông minh.”
- “…” Người đàn ông không nói gì.
“Ngươi tính toán hay lắm, tưởng rằng làm hỏng việc, rồi chết đi, em trai ngươi sẽ nhận được tiền phúng viếng mà sống tốt, còn cho con bé này một đường sống.”
“Thân thủ của ngươi ta biết, thân thủ của Tiểu Muội ta cũng biết. Ngươi có thể ám được Tiểu Muội, ta không tin ngươi không qua nổi một hiệp dưới tay hắn hôm qua.”
Người đàn ông này lợi hại vậy sao? Lại có thể đánh thắng Yến? “Hắn” mà Thanh Càn nói chắc là Lương nhỉ.
- “Con mụ đó đúng là phiền phức.” Người đàn ông dường như không định diễn nữa, “con mụ” trong miệng hắn chất chứa không biết bao nhiêu oán khí. Có thể nói là nghiến răng nghiến lợi với Yến.
- “Rốt cuộc ngươi muốn gì?”
“Muốn ngươi hết lòng vì em trai ngươi, và vì ta mà bán mạng.”
- “Làm những việc súc sinh không bằng cho ngươi, thà chết còn hơn.”
“Thế ngươi có thể làm được việc gì?”
Thanh Càn hỏi vậy, khiến bầu không khí vốn căng như dây đàn trở nên vi diệu hơn.
- “Ý gì?”
“Ngươi cũng phải làm gì đó để đổi lấy mạng ngươi và em trai ngươi chứ.” Giọng Thanh Càn bắt đầu khinh miệt.
- “Vậy thì làm cái này đi.”
Nói rồi người đàn ông rút con dao giấu trong tay áo – hắn muốn giết Thanh Càn.
Không ngờ, Thanh Càn đứng dậy dễ dàng hóa giải thế công của hắn.
Nhưng người đàn ông không hề dừng lại, tiếp tục vung dao về chỗ Thanh Càn né tránh.
“Mạng em trai ngươi đã có người đi thu rồi.” Một câu trầm thấp của Thanh Càn khiến cả ta và người đàn ông đều khựng lại.
Đợi đến khi ta hồi thần, thì ngực người đàn ông đã cắm một nhát dao.
Người đàn ông như mất hết sức lực, từ từ ngã xuống.
Thanh Càn đã giết hắn.
Chẳng bao lâu, người đàn ông nằm trên đất bất động, chỉ có khóe mắt chảy ra một dòng nước mắt dài.
“Tiếc thật.” Thanh Càn lẩm bẩm một câu rồi ra khỏi cửa.
Một hồn phách từ từ hiện ra từ xác người đàn ông, đôi mắt dữ tợn như ác quỷ, nhìn chằm chằm về hướng Thanh Càn rời đi.
Ta không dám lên tiếng, chỉ trốn trong giày nhìn.
Nhưng sau đó, hồn phách ấy dường như bị hút vào con dao hắn vừa vung về phía Thanh Càn.
Lúc này cửa mở, hai ba người đàn ông bước vào bắt đầu dọn dẹp xác chết vừa rồi, còn Thanh Càn thì nhặt lên con dao trong tay người đó.
“Lát nữa dùng con dao này, để anh em chúng nó đoàn tụ.” Thanh Càn sai một người đàn ông bên cạnh cất con dao, rồi người đó mang dao ra cửa.
Chắc là đi đòi mạng rồi.
“Dọn sạch sẽ vào, lát còn có khách.”
…
Lúc này ta chẳng nghĩ được gì, cũng không biết nên nghĩ thế nào. Đầu óc quay cuồng.
Thanh Càn hắn… hắn đã làm gì?
Có người muốn giết hắn, rồi hắn dùng lời nói về cái chết của người thân để giết người đó, rồi lại dùng dao của anh để giết em?
Chấn động, một sự chấn động không thể tả, tại sao hắn có thể tàn nhẫn đến vậy?
Đó là anh em ruột thịt cơ mà!
Ta cố gắng nghĩ ra những từ ngữ thân thiết, nhưng Thanh Càn trong lòng ta cứ từng cái từng cái chém nát chúng. Cuối cùng chẳng nghĩ ra nổi một từ.
Không phải vì những từ đó không còn, mà vì cảm giác bị chém nát quá đau đớn. Ta không dám nghĩ.
Em trai…
…
Ta hơi sợ rồi, ta sợ Thanh Càn lại làm ra chuyện gì trước mặt ta nữa.
…
Một lúc sau, Thanh Càn dẫn cô bé rất giống ta vào, bảo nó ngồi lên ghế, Yến cũng vào phòng.
Cô bé rất yên lặng, một vẻ ngoan ngoãn, tay luôn nắm chặt mái tóc trắng của mình, có vẻ nó không biết chuyện vừa xảy ra. Chắc là Yến dẫn nó.
“Thằng nhóc Lương vận khí tốt thật, muốn gì được nấy.” Thanh Càn nhìn cô bé, nói với Yến.
- “Chẳng phải còn phải xem chàng có cho không?”
“Ta không cho cũng không được, người đó nói lão gia nhà hắn không thích tóc bạc, không may mắn.”
- “Thế nên nó có câm hay không cũng không quan trọng?”
“Yến, nàng càng ngày càng nhạy cảm.”
- “Vậy tại sao chàng lại đối xử với anh em chúng nó như vậy?”
“Ta sợ chúng nó vội vàng làm chuyện ngu xuẩn, hại Bình Nhi, hại nàng, hại Lương.”
- “Chàng càng ngày càng thuần thục.”
“Đâu thể để cơ hội cho chúng nó oan oan tương báo. Chuyện của hắn nàng cũng biết, nếu không phải coi trọng hắn có chút năng lực, thì mới cho chúng nó cơ hội này. Bằng không, chỉ riêng việc hắn suýt hại nàng, cũng đủ để ta băm vằm hắn.”
Khi Thanh Càn và Yến nói chuyện, cô bé chỉ yên lặng nghe bên cạnh, vân vê mái tóc. Tóc trắng vui thế sao?
…
Sau đó Yến trói Lương lại dẫn vào, Thanh Càn lại nói với Lương không biết bao nhiêu lời mất hết nhân tính. May mà Lương dường như không để vào tai, còn mắng Thanh Càn một câu. Cuối cùng Lương cũng nói mấy câu có lương tâm.
Thanh Càn cũng không giận, lại nói với Lương đủ thứ linh tinh. Ta cũng không muốn nghe nữa, xem Thanh Càn giết người làm ta hơi mệt. Mệt trong lòng.
