Chương 86: Lương thiên - Tiểu Tuệ.
Yến đang đứng ở cửa đùa với Tiểu Tuệ, tay cầm một quả hồng đỏ phe phẩy trước mặt nó.
Tiểu Tuệ hình như vừa phát hiện ra tôi ra ngoài, liền nhìn về phía tôi.
Yến thấy Tiểu Tuệ nhìn tôi, cũng nhìn theo, nhưng sắc mặt không còn vui nữa, vừa như giận, vừa như chỉ đơn thuần là không vui.
“Anh đến rồi.”
- “Ừm.”
“Về trước đi.” Yến nhét quả hồng đỏ vào tay Tiểu Tuệ, đứng dậy đi ra ngoài.
Tiểu Tuệ nhìn Yến, rồi lại nhìn tôi, sau đó lẽo đẽo theo sau Yến.
Có phải tôi trông quá dữ tợn không?
......
Suốt dọc đường, Yến nắm tay Tiểu Tuệ, chẳng nói với tôi câu nào.
Tôi hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra, gượng gạo sắp xếp lại đầu đuôi.
Chắc là Thanh Càn và Yến định bán Tiểu Tuệ, rồi trên đường tôi thấy nó, bèn cứu nó ra.
Sau đó Yến thấy tôi cứu Tiểu Tuệ, liền nhặt ngay một hòn đá vừa tay đập tôi ngất rồi mang về.
Cuối cùng Thanh Càn sau khi tôi tỉnh dậy đã giải thích vài điều.
Nhưng sao Tiểu Tuệ lại không sao? Nếu nó bị đem đi bán, thì lẽ ra khi tôi tỉnh dậy nó đã biến mất rồi.
Nếu Tiểu Tuệ vốn là để tặng tôi, thì sao lại phải đập tôi ngất?
Còn nữa, nếu Tiểu Tuệ là hàng của Thanh Càn, thì lúc đó tôi xử lý tên đàn ông dẫn nó đi có hơi quá đáng không nhỉ?
Biết đâu sau này còn gặp mặt nhau.
......
Chẳng mấy chốc tôi và Yến đã về tới chỗ ở của cô ấy.
Mấy hôm trước lúc đi tôi còn nghĩ chắc lâu lắm mới quay lại.
Ai ngờ chỉ ngủ hai giấc đã về, thậm chí còn mang thêm một người.
“Em tên gì? Em có thể viết ra được không?” Yến hỏi Tiểu Tuệ trong sân.
Tiểu Tuệ nghe Yến nói thì bắt đầu rơi nước mắt, tay vẫn không quên bấu chặt tóc mình.
Nhưng ngoài rơi nước mắt, Tiểu Tuệ chẳng phát ra âm thanh nào, vẻ mặt cũng chỉ hơi căng thẳng.
“Nhớ nhà à?” Yến vội kéo Tiểu Tuệ ngồi xuống ghế đá bên cạnh.
Tiểu Tuệ gật đầu trước, rồi lại lắc đầu.
Yến chẳng hiểu ý Tiểu Tuệ, đành bất lực nhìn tôi.
“Hay là trả nó về?” Yến hỏi tôi.
- “Còn có thể trả về được à?”
Đúng lúc tôi nói, Tiểu Tuệ bỗng nhiên không khóc nữa.
Xem ra Tiểu Tuệ thực sự muốn về nhà.
“Muốn trả là trả được.” Yến thản nhiên nói.
Tôi nhất thời cũng không có chủ ý, tôi khá muốn giữ Tiểu Tuệ ở bên cạnh, cảm thấy nó đáng yêu hơn cái thằng nhóc kia nhiều.
Còn nhỏ như vậy đã có tóc bạc, lại là một đứa câm, còn bị gia đình vứt bỏ.
- “Thôi đi, trả về rồi biết đâu lại bị bán đi đâu đó.”
Cứ kiếm một cái cớ, một cái cớ để không trả Tiểu Tuệ về.
“Vậy nó ở đâu?” Yến lại hỏi.
- “Ở cùng cô?”
“Anh đúng là…” Yến nói rồi lại thôi.
Yến hình như đang cân nhắc lời muốn nói, sau đó một tràng giận dữ liền ập tới.
“Sao anh cứ thích gây sự với trẻ con thế?
Hồi nhỏ gây sự với tôi, rồi gây sự với con dê anh thả đi, bây giờ lại xen vào chuyện của nó.
Anh nói xem, khi anh trai thực sự đưa nó cho anh, anh lại đẩy cho tôi.
Anh chỉ biết cứu, chứ không biết nuôi à?
......”
Yến nổi cáu với tôi một trận, nhưng tôi không hiểu sao cô ấy lại nói tôi như vậy.
Tôi trông giống người thích trẻ con gái lắm sao? Sao Yến nói tôi cứ như nói một tên khốn vậy?
“Chuyện này không liên quan đến anh.” Yến lại quay người nở nụ cười với Tiểu Tuệ, dỗ dành nó.
Sao nhìn thế nào cũng thấy Yến hợp chăm Tiểu Tuệ hơn.
Biết trước chăm trẻ con phiền phức thế này, đã không nói với Mãn Tuệ chuyện muốn dẫn nó đi rồi. Lúc đó không nói mấy câu đó với thằng nhóc, biết đâu nó cũng không biến mất.
Bây giờ làm Yến cũng không vui.
- “Vậy để nó ở chỗ tôi.”
......
Câu này nói ra nghe kỳ quá, mà bây giờ tôi cũng chẳng biết mình nên ở đâu nữa.
“Tôi đi lấy thêm một cái chăn cho anh.”
- “Gì?” Câu này của Yến làm tôi không hiểu.
“Tôi đi lấy thêm một cái chăn, phòng tối nay anh tranh chăn với nó.”
??
- “Cô nói gì?” Tôi nghe rõ rồi, nhưng cảm giác vẫn chưa hiểu.
“Tai anh có vấn đề à?” Yến bực mình nói.
- “Sao tôi lại phải tranh chăn với nó chứ?”
“Không phải anh muốn nó ngủ cùng anh sao?”
- “Cô nói nhảm gì thế, nó bé vậy sao tôi có thể để nó ngủ cùng tôi được?”
“Tôi…” Yến hình như hiểu ra điều gì.
Xem ra Yến đã hiểu lầm, cô ấy thực sự nghĩ tôi thích trẻ con gái.
Cách nhìn của Yến về tôi làm tôi hơi suy sụp, vốn dĩ nói chuyện với Cố Hy đã khó khăn lắm rồi, huống chi là có cái nhu cầu không biết xấu hổ này.
Không thể nói là không biết xấu hổ, mà căn bản không phải người bình thường!
“Thế anh cứu nó làm gì?”
- “Chỉ là thấy nó đáng thương thôi?”
“Thế lần trước anh tìm một đứa khác là vì gì?”
- “Đứa đó và đứa này giống nhau.”
Tôi rối loạn, trả lời không đúng câu hỏi, trong lòng tôi nghĩ là vì Tiểu Tuệ và Mãn Tuệ giống nhau nên tôi mới cứu nó.
Lúc Yến hỏi về Mãn Tuệ, đúng lúc tôi nghĩ tới hai đứa rất giống nhau, liền buột miệng nói ra.
“Anh nói chúng nó giống nhau?”
- “...... Đúng.”
“Rồi anh nói với tôi, anh cứu nó vì nó đáng thương?”
- “Tôi không biết nói thế nào với cô chuyện này.”
Chuyện tôi tìm thằng nhóc kia, là muốn nói rõ với nó về việc giết cha nó.
Chuyện tôi cứu Tiểu Tuệ, không chỉ vì nó và Mãn Tuệ giống nhau, mà tôi còn thấy nó trong mơ.
- “Mấy cái lý do này tôi nói ra cô cũng không tin.”
“Anh cứ nói đi.”
- “Tôi từng thấy nó trong mơ.” Tôi chỉ vào Tiểu Tuệ.
Tiểu Tuệ nghe tôi nói cũng ngơ ngác.
“Anh mơ thấy nó?” Yến cũng tỏ vẻ khó tin.
- “Đúng, trong mơ có một người rất tốt với tôi, cũng có một lọn tóc trắng rất đẹp.”
“Thế nên anh cứu nó?”
- “Ừ, chỉ là mơ thấy thôi.”
“Ra vậy, hai người cũng có duyên nhỉ.
Tôi còn tưởng anh cứu trẻ con gái là để…
ngủ cùng anh.”
Yến ấp úng hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra.
- “Tôi trông giống loại người đó sao?”
“Giống chứ.
Ngày nào anh cũng nhắc đến con gái, con bé, rồi anh trai cũng nói anh không gần nữ sắc.
Tôi còn tưởng anh có sở thích đó.”
Những lời Yến nói suýt làm tôi tức cười.
Hóa ra tôi bị ép làm súc vật lâu vậy, đến hôm nay mới biết.
“Cũng không thể trách tôi được, người xung quanh tôi nhiều kẻ không bình thường, tôi cũng thấy nhiều chuyện không bình thường rồi.” Yến tiếp tục biện minh.
Nhưng Yến nói cũng có lý.
Làm nghề chặn đường thì làm gì có ranh giới đạo đức, tôi bị coi là súc vật cũng đúng thôi.
Hơn nữa, theo những gì tôi nghe Thanh Càn nói, Yến thường ngày chắc cũng thấy không ít chuyện bẩn thỉu.
Hai điều này gộp lại, tôi đương nhiên bị Yến coi là kẻ có tật xấu.
“Thế anh nói làm sao bây giờ, anh không ở cùng nó à?
Dù sao nó cũng không thể ở phòng tôi được.”
- “Gì mà tôi làm sao? Đây là nhà cô, mọi chuyện xảy ra ở đây chẳng phải đều nghe theo cô sao?”
“Vậy hai người ở cùng nhau đi, tôi đi tìm người làm cái giường ngay đây.”
Yến rất nhanh nhẹn, nói xong liền ra khỏi cửa, trong sân chỉ còn lại tôi và Tiểu Tuệ.
