Chương 88: Lương - An ổn.
Nhưng thằng nhóc không nhắc tới chuyện giày và quần áo không hợp.
“Vậy tìm cơ hội mua cho nó một bộ quần áo mới đi.”
- “Được.”
“Mày bỏ tiền.”
- “...Được.”
Tôi lại nhìn Tiểu Tuệ.
Tiểu Tuệ chỉ lịch sự mỉm cười nhìn tôi, không vui mừng như thằng nhóc hồi đó.
Đều tại Yến, cứ soi mói chuyện đôi giày.
“Chuyện giường đã lo xong rồi, chắc mai sẽ gửi tới.”
- “Nhanh vậy?”
“Chẳng phải thấy anh sốt sắng muốn thoát quan hệ với con bé à.”
- “...”
Lời Yến hơi khó đỡ, nhưng may là lại có dáng vẻ như trước.
Không ngờ mười mấy năm trôi qua, Yến vẫn còn nhiều thứ không đổi.
“Tối nay ăn bánh mặn và bánh ngọt nhé, em mua ở ngoài.” Yến nói rồi chỉ vào giỏ cô mang về.
“Hôm nay không có thời gian tự làm.”
Tôi lại nhìn phần lương khô cho Tiểu Tuệ đã sắp hết, chắc con bé cũng đói thật.
Chỉ là tôi lòng tốt làm hỏng việc, cho Tiểu Tuệ ăn trước khi Yến mua đồ ngon về, không biết nó còn bụng ăn bánh không.
Khi tôi nhìn lại Tiểu Tuệ, nó đã ăn hết lương khô tôi đưa.
Miếng lương khô tôi đưa nói thật cũng không nhỏ.
“Lại đây, ăn bánh mặn đi.” Yến lấy từ giỏ ra một cái bánh mặn đưa cho Tiểu Tuệ.
Tiểu Tuệ xua tay với Yến.
“Không ăn à? Ngon lắm. Chị ăn bánh mặn của tiệm này nhiều lần rồi.”
- “Tôi vừa cho nó ăn rồi.”
“Ồ, vẫn là anh nhanh tay, em lúc về mới nhớ ra chưa ăn sáng.”
Yến nói rồi đưa cái bánh mặn cho tôi.
Tôi cũng hơi đói, nhận lấy bánh mặn ăn luôn.
Thơm quá.
Tôi lại nhìn Tiểu Tuệ, Tiểu Tuệ cũng nhìn tôi, không biết có phải đang trách tôi đã làm nó no bụng không.
Tiểu Tuệ chỉ vào miệng mình.
“Cháu muốn ăn à?” Tôi hỏi Tiểu Tuệ.
Tiểu Tuệ lắc đầu, rồi đưa tay lên miệng.
“Nó khát nước rồi.” Yến nói.
Tiểu Tuệ vội gật đầu.
Tôi một phát nhét nốt bánh mặn còn lại vào miệng, đi rót nước cho Tiểu Tuệ.
Lúc đưa cho Tiểu Tuệ tôi mới cảm thấy mình bây giờ khác thật.
Trước kia thằng nhóc còn ở đây, toàn để nó rót nước cho tôi.
...
Thôi, ai bảo Tiểu Tuệ dễ thương hơn thằng nhóc.
Đợi tôi và Yến ăn no xong, thì tới lúc quyết định tối nay ngủ thế nào.
“Tối nay anh tính sao?” Yến ôm một cái chăn tới, hỏi tôi.
- “Cô có chiếu gì không? Hay tôi ngủ dưới đất.”
“Không có, nhưng có thể đi mượn cho anh.”
- “Vậy cô giúp tôi mượn một cái.”
“Được, anh đi quét sạch nền nhà đi, đừng để bẩn chăn.”
“Còn nữa...”
- “Gì?”
“Anh ngủ dưới đất thật à?”
- “Ừ.”
Tôi ngủ đất cũng không phải một hai ngày, có khi còn thấy ngủ đất an ổn hơn, chỉ là mùa này hơi lạnh.
“Lạnh lắm, anh tạm ngủ cùng nó một đêm đi, em biết anh không làm chuyện xấu, em không cười anh đâu.”
- “Tôi ngủ không yên, sợ đè vào nó.”
“Được.”
Yến gật đầu rồi ra ngoài, một lát sau ôm về một cái chiếu.
Tôi ôm vào phòng trải chiếu dưới đất, tiện thể dẫn Tiểu Tuệ vào phòng luôn.
Nó nhìn quanh một lượt.
“Tuệ.” Tôi gọi nó một tiếng.
Nó làm quen tên mới rất nhanh, lập tức nhìn tôi.
“Tối nay cháu ngủ trên giường, giường có rèm, ngủ có thể kéo lại.”
Tiểu Tuệ nghe vậy vội xua tay, chỉ vào mình rồi chỉ vào chiếu dưới đất.
“Ý cháu là muốn ngủ dưới đất à?”
Tiểu Tuệ gật đầu.
“Không được, cháu còn nhỏ, dễ bị lạnh.”
Tiểu Tuệ lại gật đầu, rồi đứng im không động.
Trời lúc này cũng tối dần, tôi đang trải chăn thì phát hiện dưới đất có mấy chấm đen.
Ngẩng đầu lên thấy Tiểu Tuệ lại bắt đầu rơi nước mắt.
“Được được được, cho cháu ngủ dưới đất.” Tôi vội an ủi Tiểu Tuệ.
Tiểu Tuệ sững người, gượng cười với tôi, rồi lại kéo sợi tóc trắng của mình chỉ vào tôi, rồi ép tóc vào ngực.
“Cháu muốn ôm tôi ngủ?”
Tiểu Tuệ lại sững người, rồi xua tay.
Làm tôi biết mình vừa đa tình thế nào, lời nói cũng không bình thường.
Quả nhiên giao tiếp với Tiểu Tuệ không biết nói khó thật.
“Vậy cháu ngủ dưới đất không?”
Tiểu Tuệ không phản ứng.
“Thế cháu ngủ trên giường không?”
Tiểu Tuệ vẫn không phản ứng, chỉ mím môi cười khổ lịch sự.
“Cháu ngủ trên giường.” Tôi cũng lười hiểu thêm thằng câm này, dứt khoát ra lệnh nó ngủ giường.
Nó mới gật đầu, lên giường, kéo rèm.
Sắp xếp xong cho nó, chỗ nằm dưới đất của tôi cũng trải xong.
Không biết có phải bị đánh ngất một thời gian, rồi ngủ tiếp một đêm, bây giờ tôi chẳng buồn ngủ tí nào.
Ngủ dưới đất trong nhà khác hẳn ngủ ngoài trời, cảm giác chung quanh toàn đồ đạc.
Trong rèm giường truyền ra tiếng sột soạt, không biết Tiểu Tuệ làm gì trong đó.
Chắc nó cũng không buồn ngủ lắm.
Đang nghĩ thế, rèm được mở ra một khe, Tiểu Tuệ thò đầu ra nhìn về phía tôi.
“Sao thế?”
Thấy Tiểu Tuệ như có chuyện, tôi liền bò dậy hỏi nó.
Nó dường như cũng nhận ra tôi đang nhìn, vội rụt lại.
“Có chuyện gì à?”
Tiểu Tuệ nghe tôi hỏi, lại thò đầu ra, lắc đầu với tôi.
“Không sao, có chuyện thì cháu nói.”
Khi nói ra tôi mới thấy câu hỏi này không đúng, bảo thằng câm nói kiểu gì.
Nhưng Tiểu Tuệ chắc hiểu ý tôi, lại làm động tác.
Nó trỏ vào mình, rồi ôm lấy mình vẻ buồn bã, rồi che mắt.
Ý gì nhỉ?
Nó lại chỉ ra cửa sổ, rồi che mắt.
Thực sự không hiểu, xem ra sau này phải dạy nó viết chữ.
Giờ biết làm sao?
Đang định ra ngoài tìm Yến, thì Tiểu Tuệ lại chỉ tôi, chỉ giường, rồi chỉ nó, lại chỉ giường.
“Ý cháu là tôi và cháu cùng ngủ trên giường?”
Tiểu Tuệ gật đầu, rồi kéo rèm ra.
Tôi mới thấy Tiểu Tuệ quấn chăn, gối để sang một bên.
Nó mở rèm xong, dựa vào một góc giường, rồi chỉ vào góc kia.
Lúc này tôi mới hiểu đại ý nó.
“Vừa nãy cháu nói cháu sợ tối à?”
Tiểu Tuệ gật đầu.
Tôi bèn mang chăn chiếu dưới đất lên giường, cũng như Tiểu Tuệ quấn chăn, dựa vào góc giường bên kia.
Tiểu Tuệ lúc này mới nhắm mắt.
Trước đây tôi với thằng nhóc ngủ ngoài trời, mỗi tối chỉ ngủ được hai canh giờ, chẳng có tâm trạng để ý người bên cạnh.
Bây giờ mới cảm thấy có người bên cạnh cho cảm giác rất an ổn, dù chỉ là Tiểu Tuệ.
Mà tôi cũng khá hài lòng vì Tiểu Tuệ không chê tôi.
