Chương 89: Tuệ - Ai đến trước, ai đến sau.
“Ta có thể gọi nàng là Tuệ không?”
Câu nói của Lương suýt làm ta tức chết.
Sao lại gọi nó bằng tên của ta chứ, chỉ vì ta và nó giống nhau sao?
Cố tình tìm một đứa đến để thay thế ta à?
Bây giờ ta thực sự phải nghi ngờ tình cảm của Lương dành cho ta là gì, có phải chỉ nhìn trúng khuôn mặt của ta không?
Còn nữa, sao lại đem đôi giày tặng ta cho nó? Lại còn tự tay thay cho nó.
Người ta có yêu cầu ngươi làm vậy đâu, ngươi chủ động đòi thay giày cho người khác không biết xấu hổ sao?
Đúng là người trước trồng cây, người sau hóng mát.
...
Giờ thì hay rồi, ta không cần nghĩ đến chuyện báo thù Lương nữa.
Trước đây Bình Nhi dễ bị cảm xúc của ta ảnh hưởng, thì đứa này cũng vậy thôi.
Than ôi...
Biết làm sao đây.
...
Nhìn chúng nó ngủ ta cũng khó chịu.
Trước đây lúc tắm, Lương chỗ này không vừa lòng, chỗ kia lại đòi ta tắm cùng, đến khi gặp con bé mới này, lại bắt đầu chiều chuộng nó đủ điều.
Bảo ngươi đi cùng là đi cùng à?
Nằm không thoải mái hơn dựa sao?
...
Cả đêm ta đều nghĩ chuyện sau này phải làm sao, nhưng nghĩ mãi không ra.
Vốn tưởng có thể khiến Lương mỗi ngày sống trong đau khổ.
Giờ thì hay rồi, ngày ngày nhìn Lương ân cần với con bé giống ta.
Nhìn mà thấy như có kiến bò trên người.
...
Nếu lúc đó ta đi theo Lương, liệu Lương có đối xử với ta như vậy không?
...
Ta đang nghĩ gì vậy?
Chuyện đó, sao có thể.
Sao có thể...
...
Không biết con bé này vốn tên gì, cứ gọi nó là Tiểu Tuệ đi.
Nhìn là biết nhỏ hơn ta.
Tiểu Tuệ dậy khá sớm, dậy rồi cũng không xuống giường, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lương.
Đợi đến lúc Lương tỉnh, nó lại nhắm mắt.
Nó định làm gì vậy?
Đến khi Lương xuống giường, Tiểu Tuệ mới giả vờ tỉnh dậy.
“Em tỉnh rồi à?”
Lương còn hỏi Tiểu Tuệ, Tiểu Tuệ tỉnh sớm hơn Lương nhiều, chỉ là chưa dậy thôi.
Tiểu Tuệ gật đầu, mới bắt đầu mặc áo ngoài, rồi xuống giường.
Sau đó xỏ vào đôi giày Lương tặng ta!
...
Tuy trong lòng không thoải mái, nhưng được Tiểu Tuệ mang đi dạo khắp nơi còn hơn trước nhiều, không phải cứ bị đặt trong phòng nữa.
Đợi Lương múc ít nước rửa mặt, Tiểu Tuệ dậy ra sân, Yến đã hâm nóng bánh bao thịt và bánh bao rau hôm qua, bày lên bàn đá ngoài sân.
Tiểu Tuệ đi theo sau Lương, đứng đợi sau chậu nước.
“Mau rửa mặt đi, để lâu sẽ nguội.”
- “Muội rửa xong rồi, để huynh múc thêm nước cho Tuệ.”
Lương giỏi thật, người ta chỉ không nói được, chứ không phải không có tay, thật sự muốn làm thay hết mọi việc sao?
Tiểu Tuệ cứ đứng yên tại chỗ, chờ Lương múc nước cho nó.
Lương bưng nước đến, rồi nhìn Tiểu Tuệ rửa mặt, đợi Tiểu Tuệ rửa xong, lại bưng chậu đi đổ nước.
“Cũng không thấy anh đối xử tốt với em như vậy trước đây.” Yến nói với Lương vừa đổ nước xong.
- “Cũng có mà.”
Lương lại cứng miệng.
Ta không tin Lương có thể chủ động như vậy, rõ ràng bình thường như một khúc gỗ.
Tiểu Tuệ cứ đứng ngây ra đó, vân vê tóc, cũng hơi giống khúc gỗ.
Yến đã hâm cơm xong đợi chúng nó ăn, hai người này vẫn còn chậm chạp.
“Thôi thôi, mau đến ăn đi.”
Yến lại gọi, Lương và Tiểu Tuệ mới ngồi xuống, cầm bánh bao lên ăn.
Tiểu Tuệ ăn bánh bao từ tốn, Lương thì nhồm nhoàm nhét đầy miệng, Yến ăn cũng không nhanh không chậm, trông tự nhiên nhất.
“Anh biết em là ai rồi à?” Yến đột nhiên hỏi Lương một câu.
- “Ừm, bbiết.” Lương nhét bánh bao đầy miệng, nói không rõ lời.
“Nhìn anh đối xử với em như người xa lạ không khác gì.
Lúc mới gặp còn khen muội thế này muội thế kia, biết rồi cũng không đến tìm em nói chuyện.” Yến liếc Lương một cái.
Tiểu Tuệ cũng liếc Yến một cái.
- “Anh...”
“Thôi, ăn trước đi.” Giọng Yến dịu lại, không quấy rầy Lương ăn uống nữa.
Lương có lẽ cũng thấy mình không đúng, không nên chỉ chăm chăm vào con bé câm mới đến, có chút hổ thẹn.
Câu hỏi của Yến làm hai khúc gỗ này đều trở nên gượng gạo, còn Yến thì không bị ảnh hưởng gì, vẫn tự nhiên như trước.
Ta vẫn thích Yến, làm gì cũng thoải mái.
Chỉ có điều đôi khi có vẻ vô tình.
...
Sau bữa ăn, Lương ra ngoài, Yến và Tiểu Tuệ ở nhà.
Tiểu Tuệ cầm cây chổi ở góc tường quét sân.
Động tác của nó rất chậm, tỉ mỉ quét từng chút, từng bước từng bước di chuyển, hồi lâu cũng không quét được một nắm đất.
Yến ở trong bếp không biết làm gì.
Nếu không có gì bất ngờ, những ngày thế này sẽ lặp đi lặp lại hết ngày này qua ngày khác.
Chúng nó có ăn có uống có chỗ ở, ta cũng sẽ bị giày vò đến chết ở đây.
...
Tiểu Tuệ luôn mang đến cho ta cảm giác rất kỳ lạ.
Nó giống như một tên trộm, nhưng ta không biết nó muốn ăn cắp gì.
Lần đầu tiên ta phát giác ra điều này là hôm qua lúc Lương quét nhà.
Thực ra trước khi Lương cầm chổi, Tiểu Tuệ đã liếc nhìn cây chổi không biết bao nhiêu lần.
Lúc đầu ta tưởng Tiểu Tuệ chỉ thấy ở đó có thứ gì đó hấp dẫn nó, nhưng khi Lương cầm chổi lên, Tiểu Tuệ không chút do dự đứng dậy, khiến ta xác định Tiểu Tuệ thực ra ngay từ đầu đã nhìn cây chổi đó.
Chắc nó để ý đến việc quét nhà.
Lúc đó nó rất ngoan ngoãn nói với Lương muốn quét nhà, sau khi bị từ chối, nó lại ngồi xuống.
Chuyện này vốn không có vấn đề gì lớn, chỉ là lúc nó nói với Lương thì mắt sáng lấp lánh, nhưng lúc không ai nhìn thì lại là một vẻ mệt mỏi và trống rỗng.
Khiến ta thấy Tiểu Tuệ rất kỳ lạ, nó dường như đang lên kế hoạch điều gì đó mà ta không biết.
Hơn nữa, Tiểu Tuệ ở trước mặt người khác luôn cười, là nụ cười rất lịch sự, Tiểu Tuệ cười trông rất đẹp, nhưng kỳ dị ở chỗ mỗi lần cười, biểu cảm của nó không khác nhau mấy.
Giống như tay nghề dao của đầu bếp không ngừng mài giũa, tinh xảo và ổn định.
Rồi tối hôm qua, Tiểu Tuệ kéo rèm xuống xong không ngừng nghỉ, trở đi trở lại cái chăn, lại dùng tay đo kích thước gối và giường, bận rộn hồi lâu rồi cuộn chăn lên người.
Sau đó nó vẽ vời với Lương rằng nó sợ tối, bảo Lương ngủ cùng nó.
Ta nghĩ nó căn bản không sợ.
Chưa nói đến tối qua lúc đầu nó đã nói với Lương muốn ngủ dưới đất, ra vẻ quan tâm Lương, trông nó còn giống người chăm sóc Lương hơn.
Chỉ riêng các động tác của Tiểu Tuệ sau khi kéo rèm, có vẻ nó vẫn luôn tính toán điều gì đó, hoàn toàn không có vẻ sợ hãi.
Ta đã từng sợ, lúc sợ ta chắc chắn muốn trốn trước, hoặc là rời khỏi nơi ta sợ.
Nó không hề tỏ ra sợ hãi như vậy, chỉ tìm cớ để Lương ngủ cùng nó, rồi cách ngủ cũng đã tính sẵn.
Hai người cuộn chăn, Lương ngủ một bên, nó ngủ một bên.
...
Không hiểu nó định làm gì, dù sao ta cũng không thích.
