Chương 90: Lương thiên - Thành thật.
Ta đã không giữ được lời hẹn với Cố Hy.
Vừa mới lên đường đã phải quay về vì vài chuyện của Thanh Càn và Yến.
Ta phải cầm số bạc Cố Hy đưa, đến tận nhà trả lại cho cô ấy.
Giờ mà xem, ta cũng chẳng còn cơ hội nào đi Trường An nữa. Giờ có Tiểu Tuệ, Yến lại có việc riêng, không thể chăm Tiểu Tuệ mãi được.
Ta cũng không thể dẫn Tiểu Tuệ theo cùng đi tìm người, càng không thể để một mình nó trông nhà.
......
Ta gõ cửa nhà Cố Hy, người ra mở cửa chính là Cố Hy.
“Sao lại là cô?” Ta hỏi Cố Hy.
Người mở cửa không giống như ta tưởng tượng, bình thường phải là người hầu trong nhà mới mở cửa chứ.
- “Sao lại không thể là tôi?”
“Trước đây hình như chưa thấy cô mở cửa.”
- “Ồ, hôm nay nhà nó có việc vui, tôi cho nó nghỉ rồi. Không phải anh đi Trường An rồi sao?”
“Tôi...” Ta vừa nói vừa đưa túi bạc Cố Hy đưa cho ta trả lại cô ấy.
Ta vừa định kể sơ qua chuyện mấy hôm nay cho Cố Hy thì sau lưng vọng đến giọng nói quen thuộc.
“Lương? Ngươi cũng ở đây à.”
Ta quay đầu lại, là Thanh Càn.
......
Nói thật, ta không dám nói chuyện với hắn. Cuộc nói chuyện hôm đó khiến ta biết hắn là một kẻ rất độc ác.
Tuy hắn nói hắn hại người giỏi đến mức nào, nhưng rốt cuộc là kẻ không có lương tâm.
......
Cố Hy nhìn thấy Thanh Càn, đầu tiên là vui mừng, sau đó lập tức nghiêm mặt lại, ra hiệu cho ta một cái.
Ta hiểu cô ấy không muốn Thanh Càn biết chuyện giao dịch giữa ta và cô ấy.
Nhưng Thanh Càn cũng không phải loại dễ lừa, thứ nặng trịch trong tay ta chắc hắn cũng đoán được đại khái.
Thanh Càn không hỏi.
“Sao anh lại về?” Cố Hy kéo chủ đề sang một bên.
- “Có rảnh thì đương nhiên phải về nhà xem sao.”
“Thúc phụ~” Đứa bé gái chắc nghe thấy giọng Thanh Càn, vội vàng chạy ra.
Lúc này nó cũng không còn sợ người lạ nữa.
“Bình Nhi về trước đi, thúc phụ có chút việc.” Thanh Càn dịu dàng nói với đứa bé.
...... Thì ra đứa bé này không phải con của Thanh Càn và Cố Hy.
Đứa bé cũng ngoan, lập tức quay về phòng.
“Anh mau vào nhà thay quần áo đi, tôi đi tìm đồ thay cho anh.” Cố Hy lại nói với Thanh Càn.
- “Không vội, ta đang định tìm Lương nói chút chuyện.”
“Vậy hai người cứ nói chuyện đi.” Cố Hy nói xong lại liếc ta một cái.
Ta liền khẽ kéo túi bạc đầy ắp trong tay vào người.
Nhìn Thanh Càn, trong lòng ta thực sự hơi sợ.
Tuy hắn chắc đã giúp ta giải quyết chuyện bên Doãn Tam, để ta yên tâm sống cuộc sống bình thường.
Nhưng ta vẫn không biết sau này sẽ đối xử với hắn với thân phận gì.
Coi hắn như huynh trưởng? Dù sao hắn cũng là anh ruột của Yến.
Hay coi hắn như chưởng quỹ tiêu cục, dù gì giờ ta cũng đang làm việc cho hắn.
......
“Đi thôi, tìm chỗ ngồi nói chuyện từ từ.”
- “Ngươi không bận à?” Ta nhớ lại lần trước ăn cơm với Thanh Càn, liền hỏi một câu.
Lúc đó đồ ăn vừa mới bưng lên, hắn đã lấy cớ có việc rồi trả tiền chuồn mất.
“Vốn dĩ cũng không bận.”
......
Thanh Càn dẫn ta vào một tiệm trà, đi thẳng vào một căn phòng không có người rồi ngồi xuống.
Dọc đường, Thanh Càn và ta nói chuyện qua loa về việc ta có hài lòng với cuộc sống hiện tại không, còn có tình hình của Tiểu Tuệ, lời nói nhiều hơn hẳn lần trước.
Có chút giống vẻ ngoài hiền lành của hắn.
Hắn lại gọi một ấm trà, cùng ta uống.
“Hôm đó tình hình hơi phức tạp, không thể nói rõ với ngươi.” Thanh Càn nâng chén trà trong tay, nối tiếp chuyện hôm qua.
- “......”
“Cố Hy nhờ ngươi làm gì à?”
- “......” Ta rất muốn nói không, nhưng ta luôn cảm thấy nếu nói không sẽ bị Thanh Càn vạch trần ngay tại chỗ.
“Hay là ta kể chuyện của ta trước nhé.”
- “Chuyện gì?”
“Ta sớm muộn cũng sẽ đuổi Cố Hy đi.”
- “Sao lại thế?”
Thanh Càn đột nhiên nhắc đến Cố Hy khiến ta hơi không hiểu hắn có ý gì.
“Không thích, cũng không hợp, cô ta với ta chẳng có kết quả gì tốt đẹp.”
- “Vậy cô ấy có thể cam tâm tình nguyện mà đi sao?”
“Không chịu thì hủy cô ta đi.”
- “......”
Ta không biết tại sao Thanh Càn có thể thản nhiên nói ra những lời súc sinh như vậy.
- “Ngươi nỡ sao?”
Cố Hy đẹp người, tính cách cũng tốt, lại trong mắt chỉ có Thanh Càn, là người phụ nữ mà hầu hết đàn ông đều thích.
Ta hơi không tin Thanh Càn có thể nhẫn tâm làm vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Cố Hy cũng từng nói Thanh Càn thường xuyên không ở nhà.
“Có gì mà nỡ hay không, ta còn cầu còn không được.”
Thanh Càn tuy nói những lời khó có thể đồng tình, nhưng giọng điệu của hắn cũng coi như thành thật, không giống mấy hôm trước cố tình nói ít.
Chỉ là tự nhiên kể với ta vài chuyện.
“Ngươi có thể thấy Cố Hy xinh đẹp, ăn mặc cũng đẹp, nhưng nếu chỉ cần phụ nữ, ta có quá nhiều lựa chọn.”
- “Vậy có ai lọt mắt ngươi không?”
“Có chứ.”
Thanh Càn ngừng một lát.
“Ta cũng nói cho ngươi biết ta sắp bỏ Cố Hy rồi, ngươi có ý kiến gì không?”
- “Liên quan gì đến ta.”
Tuy không liên quan, nhưng ta vẫn thấy không đáng cho Cố Hy.
“Ồ? Ngươi không tiếc à?”
- “Chỉ thấy cô ấy hơi đáng thương.”
“Lương, ta nói với ngươi thêm chuyện nữa.”
- “Chuyện gì.”
“Thực ra ta và Cố Hy nghiêm ngặt mà nói thì chưa từng động phòng.”
- “Ngươi kể ta nghe mấy chuyện này làm gì?”
“Tuy ta sắp bỏ cô ta, nhưng nếu ngươi không chê, ta có thể giúp ngươi cứu cô ta.”
- “Đợi đến khi cô ta hận ta, ngươi và cô ta đi thật xa, tìm chỗ tử tế mà sống. Để lại chút hương hỏa cho nhà ngươi.”
Thanh Càn nghiêm túc nói với ta những chuyện này, lại có chút tâm tình sâu nặng.
Hắn thực sự muốn nhường Cố Hy cho ta?
Ta nhớ lại những chuyện giữa ta và Cố Hy, lại nhìn bộ quần áo Cố Hy tặng, nghĩ kỹ lại khiến ta có chút hưng phấn.
Cố Hy tuy có lúc hơi đanh đá, nhưng phần lớn thời gian rất thông tình đạt lý, có được người vợ như vậy cũng coi như phúc ba đời.
Nhưng ta vẫn cảm thấy không ổn.
Yến và Thanh Càn đều quen Cố Hy đã lâu, nếu cưới Cố Hy mà Thanh Càn đã bỏ, thì ta với Yến và Thanh Càn e là chết già cũng không qua lại với nhau.
......
“Chuyện này không gấp, ngươi có thể từ từ suy nghĩ.”
- “......” Thanh Càn nói với ta chuyện vợ hắn như vậy khiến ta khó mà nói thêm gì.
“Nhưng ta vẫn khuyên ngươi nên chuẩn bị ngay từ bây giờ, để Cố Hy tin ngươi hơn. Nếu đến lúc đó ngươi ưng Cố Hy hoặc định cứu cô ta một mạng, cũng coi như dùng được.”
- “Cứu Cố Hy một mạng là có ý gì?”
“Cô ta không có nhà mẹ đẻ, ngươi biết không?”
- “Sao có thể?”
Cố Hy trông như con nhà đại hộ, chứng tỏ từ nhỏ cô ta đã được hầu hạ áo gấm cơm ngon.
“Đúng vậy, lúc ta gặp cô ta, cô ta chỉ có một mình. Nói cách khác, sau khi ta không cần Cố Hy nữa, cô ta cũng chỉ có một mình. Thêm nữa, ta không muốn người biết chuyện của ta ra ngoài nói lung tung, nên ta có thể sẽ ném cô ta vào núi, như vậy cũng bớt đi biến số.”
- “Sao ngươi có thể đối xử với cô ấy như vậy?”
“Bởi vì bản thân đây vốn là một cuộc giao dịch. Nói với ngươi cũng chẳng có ý nghĩa gì, tóm lại cô ta còn sống chỉ vì ta đã hứa với một người khác. Nếu không thì cô ta đã chết từ lâu rồi. Cho nên trước khi cô ta còn giá trị, ta sẽ không động đến cô ta.”
- “Nhưng ngươi cũng không thể làm vậy được, Cố Hy mỗi ngày ở nhà cũng có ảnh hưởng gì đến ngươi đâu? Tại sao nhất định phải để cô ta sống chết mặc bay?”
