Chương 27: Nội quy phòng bệnh
“Con là một bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng và rối loạn cảm xúc lưỡng cực, năm nay mười bảy tuổi, vào trại điều dưỡng này đã được ba năm.” Trong đầu, một giọng nữ hơi mơ hồ vang lên: “Hôm nay là một ngày bình thường, cũng giống như mọi ngày con vẫn ở trong trại điều dưỡng, không có gì khác biệt.”
Số 3 mở mắt, phòng bệnh này chỉ có mình cô ở. Ngoài cửa sổ trắng xóa một màu, một y tá có thân hình vạm vỡ đang cuốn rèm lại, ánh nắng chiếu vào, hơi chói mắt.
Số 3 ngồi dậy, chăn trượt khỏi người. Người y tá vừa chỉnh xong rèm quay lại, đó là một cái đầu cú mèo trắng muốt, cái mỏ chim mở ra ngậm vào, phát ra giọng khàn khàn khó nghe: “Số 3, sao cô lại tự ý thay đồng phục bệnh nhân thế?”
Số 3 cúi đầu, phát hiện mình đang mặc không phải bộ đồng phục bệnh nhân rộng thùng thình sọc xanh trắng, mà là một chiếc váy cotton trắng, bên ngoài buộc một chiếc tạp dề có túi to, trong túi còn đựng vài dụng cụ.
Cô theo bản năng che túi tạp dề lại, những dụng cụ đó trong trại điều dưỡng đều là đồ cấm, nếu bị phát hiện sẽ bị tịch thu.
Số 3 theo bản năng cảm thấy, đồ của mình tuyệt đối không thể bị tịch thu.
Y tá cú có lẽ không định nghe câu trả lời. Trên phiếu bệnh án của bệnh nhân phòng Số 3 có ghi, cô là bệnh nhân hoang tưởng kèm rối loạn cảm xúc lưỡng cực, nếu phủ nhận thân phận của cô, có thể sẽ khiến bệnh rối loạn cảm xúc lưỡng cực bùng phát –
Đừng nhìn Số 3 trắng trẻo mũm mĩm, trông ngoan ngoãn yếu ớt là thế, chứ khi lên cơn thì ba y tá cũng không giữ nổi cô, cuối cùng phải dùng súng gây mê bắn một phát mới xong.
Y tá cú không muốn tự chuốc lấy phiền phức vào buổi sáng sớm. Năm phòng bệnh đầu tiên, bệnh nhân nào cũng như ông tổ vậy, khác hẳn những người ở phòng bệnh tập thể. Dù sao cũng không ảnh hưởng đến người khác, thích mặc gì thì mặc.
Nhan Thu nhìn khuôn mặt y tá cú, người bị cô nhìn đến mức hơi sợ hãi, lại chợt nghĩ ra điều gì đó, nở nụ cười há miệng: “Số 3, cô thấy gì à? Sao thế? Có gì không ổn à?”
Một lúc lâu sau, Số 3 từ từ dời ánh mắt, lắc đầu.
Thật ra cô cảm thấy có gì đó hơi không ổn, nhưng nhận thức trong đầu bảo cô rằng điều này chẳng có gì lạ, ba năm qua cô đều sống như vậy.
Bên ngoài vang lên tiếng chuông, giọng nữ điện tử phát ra từ loa phát thanh: “Bây giờ là năm giờ bốn mươi phút sáng, đến giờ dậy rồi.”
Y tá cú không biết từ đâu lôi ra một cái bơm tiêm khổng lồ vác lên vai vạm vỡ, thong thả nhìn Số 3: “Đi rửa mặt đi, rửa mặt xong thì đến giờ tiêm.”
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Số 3 nhìn chằm chằm y tá, rồi ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh trong phòng. Nhà vệ sinh không có gương, chỗ đáng lẽ phải treo gương thì dán một tờ “Nội quy phòng bệnh trại điều dưỡng Thánh An” và một tờ “Thời gian biểu sinh hoạt hằng ngày”, ngẩng đầu là thấy.
Rửa mặt xong cô không ra ngay mà nghiêm túc đọc lại hai tờ giấy mà lẽ ra ngày nào cũng thấy này, vì cô phát hiện trong đầu mình dường như hoàn toàn không có những ký ức này.
Thời gian biểu sinh hoạt hằng ngày như sau:
Từ 05:00 – 06:30 sáng: thức dậy, rửa mặt. 06:30 – 07:00: hoạt động ở sảnh. 07:00 – 07:30: uống thuốc. 08:00 – 08:30: ăn sáng. 08:30 – 09:00: y tá kiểm tra phòng. Sau đó đến 10:30 là thời gian hoạt động giải trí. 10:30 – 11:00: ăn trưa.
Thời gian biểu buổi sáng đại khái là như vậy, còn bây giờ chắc là thời gian rửa mặt. Điều thứ hai trong nội quy phòng bệnh là “Hãy nghiêm túc tuân thủ thời gian biểu sinh hoạt hằng ngày”, điều thứ nhất là “Hãy giữ yên lặng”.
Số 3 nghiêm túc ở trong nhà vệ sinh suốt nửa tiếng. Đến sáu giờ mười phút, y tá điên cuồng đập cửa phòng vệ sinh, giận dữ hét lên: “Mở cửa, đồ bệnh nhân không nghe lời này! Đến giờ tiêm rồi!”
Số 3 làm ngơ. Bóng dáng khổng lồ ngoài cửa dường như biến từ hình người thành một thứ gì đó khác, Số 3 bình tĩnh nhìn.
Đèn trong nhà vệ sinh hình như bị hỏng, chập chờn lúc sáng lúc tối. Giọng nữ phát thanh vừa nãy lại vang lên, biến thành giọng khàn khàn giống hệt y tá cú, máy móc lặp lại: “Bây giờ là sáu giờ hai mươi phút, đến giờ tiêm rồi, đến giờ tiêm rồi, đến giờ tiêm rồi......!”
Tiếng loa hỗn loạn, ánh đèn nhà vệ sinh lúc tỏ lúc mờ. Số 3 lại gần tường, cố gắng nhìn rõ chữ trên nội quy phòng bệnh. Trong điều kiện tồi tệ, cô thấy được vài điều khác:
【3. Trong phòng bệnh không có đồng hồ, tất cả thời gian đều do loa phát thanh thông báo. Cứ nửa tiếng loa sẽ vang lên một lần. Thỉnh thoảng, loa sẽ bị trục trặc.】
【5. Y tá chỉ xuất hiện khi đến giờ. Nếu xuất hiện ngoài giờ, đừng nhìn họ, đừng nói chuyện với họ...... Hãy giữ yên lặng.】
【8. Vào giờ hoạt động, hãy hoạt động ở tầng ba, đừng đi sang các tầng khác. Trại điều dưỡng này chỉ có năm tầng, không có tầng sáu.】
【10. Đừng đánh bệnh nhân khác. Đánh bệnh nhân sẽ bị nhốt vào phòng biệt lập.】
【12. Ngoài lúc rửa mặt buổi sáng, mỗi ngày chỉ được vào nhà vệ sinh năm lần. Nhà vệ sinh không hoàn toàn an toàn.】
Số 3 cố gắng ghi nhớ vài điều. Giống như nội quy an toàn đã nói, bây giờ cô đang ở trong nhà vệ sinh, dù bên ngoài có động tĩnh lớn đến đâu cũng không ảnh hưởng đến bên trong, nhiều nhất chỉ coi như quấy rầy.
Người y tá vác bơm tiêm khổng lồ bên ngoài tức giận gầm lên một lúc, phát hiện không thể gọi được người ra, đến sáu giờ ba mươi phút thì không cam lòng bỏ đi.
Tiếng loa nhanh chóng khôi phục lại giọng nữ điện tử đều đều: “Bây giờ là sáu giờ ba mươi phút, mời các bệnh nhân đến sảnh hoạt động, nghỉ ngơi, chờ ăn sáng.”
Số 3 cẩn thận mở cửa, thò đầu ra xem trước. Trong phòng bệnh không còn ai, y tá cú biến mất. Ngoài cửa sổ vừa nãy còn sáng rực, giờ chỉ mới tờ mờ sáng.
Lúc nãy y tá cú ở trong phòng giám sát cô, Số 3 không dám hành động thiếu suy nghĩ, trực tiếp đi vào nhà vệ sinh. Giờ nghĩ lại, may mà cô không nghe lời y tá, bị kéo đi tiêm.
Hai tờ nội quy dán trong nhà vệ sinh là gốc rễ của nơi này, nhất định phải tuân thủ.
Trong đầu đột nhiên hiện lên một đoạn như vậy.
Nửa tiếng hoạt động tiếp theo là ở sảnh bên ngoài. Cánh cửa sắt trước phòng bệnh không biết đã mở từ lúc nào. Số 3 đút tay vào túi tạp dề trước bụng, chậm rãi bước ra ngoài.
Hành lang bật đèn rất sáng. Đây là một hành lang dài, phòng cô ở cuối cùng, phía trước chỉ có phòng Số 1 và phòng Số 2.
Khi Số 3 bước ra, người ở hai phòng kia cũng ra. Từ phòng Số 1 bước ra một thanh niên đẹp trai tóc vàng mắt xanh, làn da tái nhợt. Anh ta mặc trang phục như quý tộc phương Tây thời trung cổ, bộ vest đuôi tôm hoa lệ tinh xảo tôn lên vẻ tao nhã đến tuyệt đối. Cây gậy chống nạm đá quý lớn khiến anh ta trông không giống đang ở trong bệnh viện tâm thần, mà giống như đang ở nhà hát opera hay một nơi nào đó khác.
Còn phòng Số 2 là một thiếu niên có ngoại hình kỳ lạ, làn da màu lúa mì, đồng tử vàng, trên mặt có những đường vân màu vàng sẫm, trên đầu còn đội một cặp sừng dê như cosplay. Điều đáng chú ý nhất là anh ta mặc một chiếc váy hầu gái dài có viền ren, nhưng trông chẳng hề lệch pha chút nào.
Số 3 nhìn chiếc tạp dề da của mình, thầm cảm thán trong lòng: “Không ngờ bệnh viện tâm thần cũng có tự do ăn mặc.”
So với hai phòng trước, bộ đồ mình mặc đã rất kín đáo rồi!
