Chương 28: Chủ nhân, cuối cùng cũng gặp được ngài
Hai người ở phòng trước bước ra, không hẹn mà cùng nhìn về phía Số 3, rồi mắt lập tức sáng lên.
Số 1 ung dung bước tới, nhẹ nhàng nâng tay thiếu nữ lên hôn, hàng mi dài màu vàng rũ xuống trông vừa khiêm nhường vừa say đắm, vừa mở miệng đã nói: “Chủ nhân, cuối cùng cũng gặp được ngài, tôi rất vui.”
Số 2 hành động trực tiếp hơn nhiều. Cậu ta nôn nóng chạy tới, vòng quanh Số 3 một vòng, thấy cô an toàn mới quỳ một gối xuống, khẽ cọ đầu vào bàn tay còn lại của cô, đôi mắt màu vàng ngước lên tràn đầy vui mừng và lo lắng.
Số 1 chán ghét đá Số 2 một cái, khó chịu nói: “Cừu non từ đâu tới đây? Đây là chủ nhân của tôi.”
Số 3 vẫn còn đang ngơ ngác, không hiểu sao mấy người bệnh ở hai phòng trước trông như quen biết mình... mà họ thật sự mang lại cho cô cảm giác quen thuộc.
Thế là cô nghiêm trang gật đầu, tách hai đứa nhóc sắp đánh nhau ra, lắc đầu nghiêm khắc, ý bảo không được đánh nhau.
Số 2 ngoan ngoãn đứng ra sau lưng cô, còn Số 1 thì miễn cưỡng nói: “Được rồi, chủ nhân đã nói vậy, tôi nghe lời là được.”
Số 3 lúc này mới hài lòng vỗ vai hai đứa – bọn họ đều cao quá, Số 1 trông ít nhất cũng phải mét tám tám, dù khi làm nũng trông như một thiếu niên chưa lớn, nhưng khi đứng thẳng hoàn toàn, cô thậm chí phải ngước nhìn.
Số 2 tuy không cao bằng Số 1, nhưng cũng phải mét tám, mà cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ, một đứa trẻ đang trong giai đoạn phát triển thực sự, còn phải cao thêm nữa.
Số 1 và Số 2 đều bám sát theo thiếu nữ. Số 2 thì đỡ hơn, còn ánh mắt Số 1 nóng rực như muốn ăn tươi nuốt sống, nhìn đến mức Số 3 cảm giác sau lưng mình sắp bị đốt thủng một lỗ. Cô không nhịn được quay đầu lại, chàng trai trẻ lập tức tươi cười nhìn vào mặt thiếu nữ, hỏi: “Sao vậy, chủ nhân?”
Số 3: “...” Ngươi nói xem sao?
Cô móc từ trong túi tạp dề ra một tờ giấy nhớ và một cây bút, viết ba chữ: “Không được nhìn.” Rồi xé ra, dán ngược lên lưng mình.
Số 1 bật cười, giơ tay lên làm động tác đầu hàng: “Được được, tôi không nhìn nữa. Làm kỷ niệm, chủ nhân tặng tờ giấy này cho tôi nhé?”
Số 3 hào phóng gật đầu, ý bảo nếu ngươi thích thì cứ lấy.
Vị công tử thanh lịch xé tờ giấy xuống, gấp lại cẩn thận rồi đặt vào túi áo trước ngực, giải thích: “Chỉ là lần đầu gặp chủ nhân nên tôi hơi kích động, ngài đừng để ý... Tin rằng ngoài tôi ra, ba người họ gặp ngài cũng sẽ mất bình tĩnh thôi.”
Số 3 không hiểu cậu ta đang nói gì, bèn giả vờ như không nghe thấy.
Sảnh hoạt động của bệnh nhân nằm ở cuối hành lang dài. Đến đó Số 3 mới biết, thì ra chỉ có bọn họ là được mặc tự do, còn những người khác đều mặc đồng phục bệnh nhân sọc xanh trắng giống nhau.
Tất cả bệnh nhân trông đều phấn chấn. Khu hoạt động có một số dụng cụ tập luyện. Ông lão bảy mươi tuổi trên xà kép làm liền năm mươi lần chống đẩy, cơ bắp tay trông có vẻ đánh chết được cả một con bò.
Số 3 nhìn mà thán phục. Số 2 nhận ra tâm trạng cô, không phục, liền lên trổ tài một màn hít xà đơn kết hợp với bước đi không trọng lực, chuẩn bị nhào lộn xuống thì Số 3 không nhịn được kêu lên “Ơi” để ngăn lại.
Đứa nhóc này, còn mặc váy, lát nữa lộ hàng mất.
Các bệnh nhân không biết từ lúc nào đã vây lại, hứng thú xem náo nhiệt. Số 3 kéo Số 2 đi, ông lão bảy mươi tuổi vẫn còn đang khoe tài trên xà kép. Cô nghi ngờ trước khi vào đây ông ta chắc là vận động viên.
“Qua đây tiếp tục đấu với ta!” Ông lão hét lớn: “Đến đọ với ta xem nào, mày sợ à? Đồ nhát cáy!”
Số 2 không phản ứng gì, vì ánh mắt Số 3 lúc này đã dồn hết vào cậu ta, nên người khác thế nào cũng không liên quan. Ngược lại, Số 1 chống quyền trượng cười khẩy một tiếng, khiêu khích một cách ác ý: “Gà.”
Ông lão tức giận nhảy xuống định đánh người, nhưng bị bệnh nhân cùng phòng vội vàng kéo lại: “Không được đánh nhau giữa các bệnh nhân, ông muốn bị biệt lập à?”
Nghe đến hai chữ “biệt lập”, ông lão rụt cổ lại, ánh mắt âm trầm nhìn ba người bên này, nguyền rủa: “Đêm nay ta sẽ mơ thấy các người chết.”
Số 1 vẫn luôn tươi cười bỗng nhiên mặt lạnh đi, giơ quyền trượng đập lên đầu hói của ông lão: “Ông cứ thử xem ông mơ nhanh hay tay tôi nhanh.”
Ông lão tức giận giãy khỏi đám bệnh nhân xông lên, đang lúc muốn động thủ thì bỗng có người hét lớn: “Giám thị đến!”
Nghe thấy từ “giám thị”, đám đông ồn ào bỗng nhiên im bặt. Ông lão có chút sợ hãi rụt cổ lại, ngay cả cái đầu hói bóng loáng cũng như lu mờ đi.
“Ồn ào gì thế? Ai đang gây sự?!”
Số 3 ngẩn người nhìn giám thị đầu chim ưng thân hình vạm vỡ đang bước tới, thầm nghĩ cô cứ tưởng giám thị y tá bình thường sẽ trông giống người thường... chẳng phải cũng là dạng đầu chim mình người sao?
Vậy mà cái bảng nội quy còn ghi rõ ràng rành mạch.
Giám thị chim ưng vừa tới, ông lão lập tức ngoan ngoãn, không ai nói gì. Ánh mắt như diều hâu của hắn quét qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người bọn họ, quát: “Số 1, Số 2, Số 3! Các người lại không mặc đồng phục bệnh nhân! Ăn mặc kỳ quái như thế thành ra cái gì! Bác sĩ phụ trách của các người đâu? Ta sẽ phạt họ thật nặng!”
Số 1 làm như không nghe thấy tiếng quát, Số 2 thì ân cần bịt tai Số 3 lại, nhíu mày nhìn về phía hắn.
Giám thị dưới ánh mắt đó, giọng nói dần nhỏ lại, cuối cùng không cam lòng chỉ vào ông lão, nói: “Còn ông! Tụ tập gây rối, tối nay biệt lập, không được ngủ, mất tư cách mơ!”
Ông lão mặt ỉu xìu, không thèm chơi xà kép nữa, ôm gối ngồi xổm vào góc tối.
Các bệnh nhân khác dè chừng nhìn nhóm ba người ác bá bên này, tụ lại thì thầm: “Đúng là dám không mặc đồng phục bệnh nhân, ngay cả giám thị cũng phải sợ họ.”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, bọn phòng đơn đều là một lũ điên, đừng chọc vào.”
“Nói vậy chứ, nếu chúng ta tâm thần bình thường thì cũng không ở đây rồi.”
“Cũng đúng... Nhìn kìa, 1183 lại biến thành nấm mọc ở góc rồi.”
“Lần nào cũng vậy, lát nữa bác sĩ đi ngang qua sẽ hái cậu ta về phòng thôi, không cần để ý.”
Nửa tiếng hoạt động trôi qua, lại đến giờ về phòng. Số 1 và Số 2 lưu luyến nhìn theo Số 3 vào phòng, hai gương mặt đẹp đẽ dán sát vào song sắt, ánh mắt đầy khao khát.
Số 1 dùng quyền trượng gõ lên cánh cửa sắt đã tự động khóa, nói: “Ước gì được ở cùng phòng với chủ nhân.”
Số 2 không chút do dự gật đầu.
Còn Số 3 đã ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên giường bệnh chờ cơm, đối với sự lưu luyến của hai đứa nhóc thì vô cùng sắt đá, không hề động lòng.
“Đáng ghét.” Số 1 cúi mắt lẩm bẩm một tiếng, không cam lòng trở về phòng mình.
Bọn họ vừa đi chưa được bao lâu, y tá cú đẩy xe đồ ăn bước vào.
Bữa sáng là cháo trắng và bánh bao rau, món phụ là giá đỗ và rau chân vịt, vị rất thanh đạm, Số 3 ăn hết sạch sẽ.
