Chương 62: Thành phố Vụ Trạch
Nhan Thu nghe họ lại bắt đầu tranh cãi: “Cái gì mà bạch cốt với chả hồn ma, cậu chơi terminal nhiều quá nên tin mấy lời đồn thổi à? Tôi quen một anh đại ca từng đến đó rồi, đúng là một nơi nghỉ dưỡng tốt thôi, đâu có kinh khủng như trên diễn đàn nói.”
“Hầy, kinh khủng hay không thì đời này chúng ta chắc cũng chẳng có cơ hội đến đó.”
“Mà nói chứ, địa điểm làm nhiệm vụ lần này cách Tinh Linh Sơn Trang không xa, đứng gần đó không biết có hưởng được chút linh khí trời đất gì không?”
“Mơ đẹp vừa thôi, còn linh khí trời đất, cậu tưởng đang tu tiên chắc? Phải vào trong đó mới có hiệu quả.”
Đám người tiếc nuối tặc lưỡi, nhanh chóng bỏ qua chủ đề này để nói chuyện khác.
Nhan Thu và đám Búp bê vải đều chăm chú nghe lén, vừa nghe vừa thì thầm trong ý thức: “Họ nói trong sơn trang có suối nước nóng, đồ bơi của Tiểu Tứ dùng được rồi!”
“Suối nước nóng trong sơn trang lợi hại lắm à? Vậy thì mẹ ơi, chúng ta phải đi ngâm cho thật nhiều.”
“Chúng ta không có đồ bơi, mẹ ơi, chúng ta cũng muốn có đồ bơi...”
“Muốn đồ bơi, mẹ ơi!”
Chủ đề tự dưng bị dẫn dắt sang đồ bơi, đường còn xa, Nhan Thu bất lực lục lọi trong túi lớn, bên trong có mấy mảnh vải vụn cô mang theo bên người, còn có kim chỉ bút chì giấy v.v. Mười hai con Búp bê vải, không thiếu một con nào, đều phải có đồ bơi nho nhỏ của riêng mình.
Thôi thì, mở mắt ra là làm, làm thì hăng say, quên hết mọi thứ... Sau thì quên mất.
Tóm lại, Nhan Thu vốn định ngắm phong cảnh dọc đường ray cao tốc cho đã, kết quả là cả một chặng đường đều có việc để làm.
May xong quần áo nhỏ cho đám Búp bê vải rồi, cũng không thể thiên vị ai, Nhan Thu công bằng may cho cả Mặc và Tự mỗi người một chiếc quần đùi đi bơi.
May xong tất cả thì cũng gần đến nơi, robot Tiểu Dị đang giúp hành khách sắp xuống tàu lấy hành lý từng người một, đám Búp bê vải ngồi trên cái đầu tròn vo của nó, cười khúc khích: “Mông lạnh quá.”
Khu nội thành quả thực khác biệt một trời một vực so với khu ngoại thành. Thành phố Vụ Trạch tuy mang tên như vậy, nhưng cả thành phố chỉ bao phủ một lớp sương mù mỏng manh, không khí rất ẩm ướt, không phải loại sương ô nhiễm bao phủ quanh năm ở khu ngoại thành.
Đã đến chiều, nhưng ga đường ray cao tốc vẫn đông đúc người qua lại, người đi đường cũng chẳng có vẻ gì là muốn về nhà sớm để tránh ô nhiễm, các cửa hàng ven đường rõ ràng phồn hoa hơn thành phố Thịnh An rất nhiều.
Nhan Thu và đám Búp bê vải đều nhìn không chớp mắt.
Ở khu nội thành hầu như ai cũng có tinh thần thể, họ không hề kiêng dè mà thả tinh thần thể ra ngoài, đủ loại tinh thần thể kỳ quái đi lại oai vệ trên đường phố.
Viện Nghiên Cứu từ lâu đã ra thông báo, thời gian bình thường tinh thần thể ở bên ngoài cơ thể càng lâu càng tốt, tương tác với chủ nhân càng nhiều thì càng có lợi cho việc chiến đấu sau này. Nhưng cảnh tượng phổ biến như ở khu nội thành thì ở khu ngoại thành chỉ có Cục Quản Lý, quân đội, và phòng vệ sĩ là thường thấy.
Trên đường phố ngoài kia đừng nói là tinh thần thể, ngay cả người dám đi lại oai vệ cũng chẳng có mấy người.
Nhan Thu đã đặt khách sạn từ trên tàu, theo hướng dẫn của bản đồ trên terminal mà tìm đến nơi thì trời đã tối. Đèn đường sáng rực, người đi lại thoải mái không chút lo lắng khiến Nhan Thu có chút hoài nghi không biết bây giờ rốt cuộc có còn là tận thế nữa không.
“Đây chính là lý do ai ai cũng muốn chen chúc vào khu nội thành,” Trong đầu vang lên giọng nói ấm áp của người đàn ông: “Nơi này đủ an toàn và phồn hoa, không phải sống trong lo lắng, cũng không phải dựa vào trợ cấp của Liên bang mà sống, mỗi người đều có công việc tử tế để nuôi sống bản thân.”
“Giáo sư Lê?” Nhan Thu vô cùng kinh ngạc: “Sao thầy lại... Em đâu có làm nhiệm vụ đâu.”
Lần trước Lê Dư Bạch không nói lời nào đã bỏ đi, cô buồn bực mấy ngày liền, sau đó nghĩ lại chỉ thấy do mình quá đường đột làm người ta sợ chạy mất.
Giờ nghe thấy giọng nói quen thuộc, dù biết con thỏ trắng to lớn có thể đang ở một góc nào đó trong lĩnh vực tinh thần của mình, Nhan Thu cũng không tiện tùy tiện ôm người ta nữa.
Giọng Lê Dư Bạch vẫn khiến người ta yên tâm như mọi khi, giọng anh mang theo ý cười ấm áp: “Không có việc công, anh chỉ muốn đến xem em thôi... Đây là chút tư tâm của anh, được không?”
Nhan Thu cũng khẽ cong khóe môi: “Tất nhiên là được rồi!”
“Thành phố Vụ Trạch trong khu nội thành cũng không được xếp hạng cao, trung tâm thành phố phồn hoa thực sự và Hoàng Cung Trắng mới là trung tâm của Liên bang nhân loại, cho dù là tà thần đến, cũng đừng hòng toàn thân trở ra.” Lê Dư Bạch nói: “Mau trưởng thành đi Nhan Thu, hy vọng có một ngày chúng ta có thể gặp nhau ở hoàng cung.”
Nhan Thu nhạy cảm nhận ra hôm nay trạng thái của anh có gì đó không ổn — mặc dù giọng nói của Lê Dư Bạch nghe vẫn bình thường như mọi khi, nhưng lời anh nói dường như mang theo một cảm xúc phức tạp khó tả.
“Giáo sư, hôm nay thầy không vui à?” Nhan Thu hỏi anh.
Lê Dư Bạch sững người, không ngờ cô lại đột nhiên hỏi mình một câu như vậy.
Cách đó hàng ngàn dặm, trong phòng thí nghiệm trung tâm của Viện Nghiên Cứu, người đàn ông trong bồn dinh dưỡng toàn thân được nối với đủ loại ống, đặc biệt là trên đầu có rất nhiều. Nếu có ai đột nhiên xông vào, nhất định sẽ bị đám ống chằng chịt này dọa cho giật mình.
Bên cạnh là một màn hình điện tử lớn, trên đó có hình chiếu màu xanh lam bằng người thật của người đàn ông, dù chỉ là một hình chiếu điện tử cũng có thể thấy được anh ta sở hữu một khuôn mặt đẹp trai thư sinh, điềm tĩnh, mặc áo blouse trắng chỉnh tề không một nếp nhăn, trên ngực đeo thẻ tên ghi “Viện trưởng Viện Nghiên Cứu Lê Dư Bạch”.
Hình chiếu điện tử im lặng nhìn cơ thể mình ngày càng bị nhiều ống nối vào, anh dần không còn cảm nhận được sự liên kết với cơ thể, đại não sắp hoàn toàn được tải lên dòng dữ liệu điện tử cuồn cuộn bao la.
Thần thức của anh cuối cùng sẽ bao phủ vô biên toàn bộ xã hội loài người, chỉ cần anh động một ý niệm, mọi bí mật dưới mí mắt anh đều không thể nào che giấu.
Thần thức của anh trong lúc chỉ đạo các dự án nghiên cứu trọng đại của trung tâm chỉ huy, vẫn đang cung cấp phương hướng thăm dò tốt nhất cho quân đội trong Mê Vụ, các thành viên Cục Quản Lý ở một số khu ô nhiễm cấp A+ đang dựa theo kế hoạch tác chiến của anh để đột phá tìm kiếm...
Đôi mắt của anh bao phủ khắp xã hội loài người, xử lý luồng dữ liệu khổng lồ phức tạp đối với anh cũng dễ dàng như hít thở, còn đạo thần thức lén lút chạy vào thức hải của Nhan Thu, không mấy vô tư, chỉ là một trong vô số lực lượng của anh.
Nhưng sự chú ý của Lê Dư Bạch lại không thể rời khỏi cô dù chỉ một chút.
“Viện trưởng, bước cuối cùng của ‘Kế hoạch Thần Khải’ sẽ hoàn thành sau sáu tháng nữa, nếu bây giờ hối hận thì vẫn còn cơ hội dừng lại.” Một nhà nghiên cứu râu trắng ngước nhìn người đàn ông trẻ tuổi trong bồn dinh dưỡng, trầm giọng nói: “Tình hình rốt cuộc vẫn chưa đến mức cần phải hy sinh ngài, Nguyên Soái Thẩm đã dẫn người vào Mê Vụ thanh trừng giáo hội và cột trụ, sao ngài không chờ thêm chút nữa?”
Lê Dư Bạch lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện sự luyến tiếc rồi biến mất: “Căn cứ nhân loại cần một thần thức có thể chống lại bọn chúng, ngoài tôi ra không ai có thể đảm nhận vai trò này mà không bị ô nhiễm.”
Ánh mắt nhà nghiên cứu râu trắng đầy cảm động, môi run run hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng: “Viện trưởng đại nghĩa.”
Nhan Thu không hề biết chuyện đang xảy ra ở trung tâm Viện Nghiên Cứu lúc này, Lê Dư Bạch nghe cô hỏi thì sững người một lúc, rồi mỉm cười đáp: “Sao em lại hỏi vậy?”
Nhan Thu cau mày: “Lời thầy nói cứ như đang lập cái flag không thể thực hiện được ấy.”
Lê Dư Bạch thở dài, chủ động nhảy ra từ góc lĩnh vực tinh thần của cô, khẽ nói: “Anh chỉ là... hơi mệt.”
“Ôm anh một cái được không?” Con thỏ trắng to lớn mềm mại chủ động giơ chân trước về phía cô, giọng có chút khàn khàn: “Hôm nay, trung tâm nghiên cứu có tiến triển thí nghiệm rất quan trọng, ôm anh một cái đi, coi như là phần thưởng.”
Nhan Thu đương nhiên sẽ không từ chối yêu cầu của anh, mặc dù con thỏ này toàn thân tỏa ra nỗi buồn và sự thương cảm nồng đậm, giống như... sắp mất đi thứ gì đó.
Ôm xong, cả hai đều được chữa lành.
Lê Dư Bạch lấy lại tinh thần, khôi phục dáng vẻ trầm ổn trưởng thành thường ngày: “Cửa vào Tinh Linh Sơn Trang sớm nhất là ngày kia mới mở, hai ngày nay em có thể đi dạo quanh thành phố Vụ Trạch, nơi này có không ít thứ tốt đáng để khám phá.”
Nhan Thu đang lê vali đi về phía khách sạn đã đặt. Thành phố Thịnh An chưa bao giờ có dịch vụ khách sạn, ở khu ngoại thành có rất nhiều nhà trống, khu chung cư bỏ hoang, một số bị ô nhiễm, một số thì không, chỉ cần gan to thì tìm đại một tòa nhà vào ngủ qua đêm cũng chẳng sao.
So với đó, khu nội thành quả thực cầu kỳ hơn nhiều.
Lễ tân khách sạn là một chàng trai có gương mặt thanh tú, trên vai anh ta đậu một cây cúc vạn thọ, vui vẻ chạy tới nhận hành lý: “Chào mừng quý khách, thưa quý cô, xin hỏi cô đã đặt phòng qua terminal chưa ạ?”
Nhan Thu lôi ra hồ sơ đặt phòng và giấy tờ tùy thân của mình để làm thủ tục nhận phòng với nhân viên lễ tân, đám Búp bê vải thì rất tự nhiên đi quấy rầy tinh thần thể của người ta.
Ở Cục Quản Lý và Đội Chấp Pháp, những người đàn ông cô gặp đa số đều có tinh thần thể là dã thú, loại thực vật như thế này quả là lần đầu tiên thấy, đám Búp bê vải tò mò nghịch cánh hoa và thân cây của người ta. Một lúc sau, Nhan Thu phát hiện mặt chàng trai ngày càng đỏ.
Cô hiểu ra điều gì đó, nghiêm khắc ra lệnh cho đám Búp bê vải: “Không được nghịch nữa, quay lại đây.”
Trong cuốn sổ tay dành cho người mới do Cục Quản Lý phát ra hình như có nói, khoảng cách xã giao của tinh thần thể còn nghiêm ngặt hơn người thường một chút, nếu không quen biết thì tốt nhất đừng đến gần hay chạm vào, nếu không sẽ bị coi là khiêu khích, hoặc là... hành vi tán tỉnh quá đà.
Đám Búp bê vải không phải tinh thần thể của Nhan Thu, đương nhiên không thể cảm nhận được cảm xúc của cô, nhưng chàng trai lễ tân trẻ tuổi kia thì bị vị khách gan to này hành hạ không nhẹ — mà còn không dám lên tiếng.
Nhận ra cảm xúc của mẹ, Tiểu Nhất quay trở lại thân búp bê thỏ tai dài, nhảy ra từ túi của Nhan Thu, lần lượt nhét những người bạn quá hiếu động của mình vào lại.
Sau đó rất điềm tĩnh xin lỗi người ta: “Xin lỗi, chúng tôi từ khu ngoại thành đến, không để ý điểm này, lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Đám Búp bê vải im phăng phắc, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào người ta chớp chớp, trông có vẻ tội nghiệp vô cùng.
Chàng trai tiễn hành lý của Nhan Thu đến trước cửa phòng, quay người lại thì đối diện với mười hai đôi mắt, mặt đỏ bừng vội vàng xua tay: “Không, không sao đâu.”
Bóng lưng rời đi mang đầy vẻ chạy trốn.
Nhan Thu giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhẫn tâm búng trán từng con một trong mười hai con nhóc vô lễ kia, búng đến mức chúng ôm đầu khóc thút thít, miệng líu ríu: “Ô ô ô mẹ ơi, chúng con biết lỗi rồi.”
Lê Dư Bạch không nhịn được bật cười bên tai cô.
...Dễ thương quá, chủ nhân.
