Quyển 1: Con của tội quan_031: Xin lỗi và cô lập!
Quần áo thay, chăn đệm đồ dùng, linh tinh cũng chất đầy mấy rương.
Nhà Ngũ phòng sai hai tiểu đồng đến giúp Trình Khanh chuyển đồ, Trình Khanh không từ chối.
Thân thể này của cô đúng là yếu ớt, gió hơi mạnh một chút là muốn bay, thực sự là vai không vác nổi, tay không xách nổi!
Lưu thị không thể dựa vào sức một mình khiến thư viện sửa quy định, trước khi ra cửa dặn dò nghìn lần vạn lần, lại còn đưa cho Trình Khanh hai mươi lạng bạc, sợ Trình Khanh trong thư viện không có tiền tiêu.
Trình Khanh cũng không từ chối.
Con em họ Trình chỉ cần thi đỗ vào thư viện là không phải đóng học phí, nhưng học trong thư viện phải nộp tiền ăn, học sinh có thể chọn tiêu chuẩn ăn uống, ăn ngon hay ăn dở đều xem trong túi có bao nhiêu bạc, phần tiền này Trình Khanh không định tiết kiệm, cô ốm một trận lớn, thân thể hư yếu còn chưa bồi bổ lại, thân thể là vốn liếng cách mạng, không có thân thể tốt thì không thể chịu nổi đèn sách khổ công.
Ngoài tiền ăn, còn có bút mực giấy nghiên, những khoản chi này đều phải Trình Khanh tự bỏ tiền.
Thư viện một tháng cho nghỉ một lần ngắn, ba tháng cho nghỉ một lần dài, Lưu thị đưa Trình Khanh hai mươi lạng bạc thực sự không ít, lòng mẹ thương con tác quái, bản thân có thể tiết kiệm nghìn lần vạn lần, nhưng không thể để Trình Khanh chịu thiệt... Lưu thị xót xa Trình Khanh gánh vác quá nhiều trách nhiệm không thuộc về nó.
Trình Khanh đến chân núi, nghỉ chân trong tửu quán nhỏ, bà chủ tửu quán lén nhìn cô, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn không nhịn được, bước lên hỏi:
- Có phải cậu Trình Khanh ở Dương Liễu Hạng không?
- Tôi là Trình Khanh, nhưng không phải cậu nào cả, bác có chuyện gì không?
Bà chủ từ trong quầy lôi ra một tiểu nhị rụt rè: - Tự cậu nói đi!
Tiểu nhị mặt mũi nhăn nhó, từ trong tay áo móc ra một túi tiền, hai tay dâng lên: - Cậu Trình Khanh, tiểu nhân không nên thay người khác truyền lời bậy, làm bẩn danh tiếng của cậu, số tiền thưởng này tiểu nhân thực sự một đồng cũng chưa tiêu, tiểu nhân quỳ lạy tạ tội với cậu!
Tiểu nhị nói xong, thực sự quỳ xuống, đập đầu mấy cái rõ mạnh.
Trình Khanh rất khó chịu, trước khi xuyên không nhà cô cũng khá giàu, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng này, chưa kịp nói hết câu đã quỳ lạy.
Trình Khanh tự mình không đỡ nổi, phải nhờ hai tiểu đồng giúp mới đỡ được tiểu nhị dậy.
- Có gì từ từ nói, cậu đã làm bẩn danh tiếng tôi chỗ nào?
Tiểu nhị ấp úng kể lại chuyện mình làm.
Bà chủ tửu quán cũng đập mạnh vào đầu nó mấy cái, vừa đập vừa nhìn phản ứng của Trình Khanh: - Đồ ngu, loại tiền thưởng này cũng tham, danh tiếng của người đọc sách quan trọng biết nhường nào, thằng hỗn này dù có quỳ lạy cậu trăm cái cũng không chuộc nổi lỗi lầm nó gây ra...
Thì ra hôm đó đến Dương Liễu Hạng truyền lời chính là tiểu nhị này.
Tiểu nhị tham tiền thưởng, cũng là nghe người ta sai bảo.
Tiểu nhị đáng ghét, nhưng người sai tiểu nhị đến Dương Liễu Hạng còn ác ý hơn.
Người đó là Du tam, Trình Khanh đã biết từ lâu.
Cô không biết tiểu nhị vì lý do gì phải công khai xin lỗi, nhưng đây không nghi ngờ gì là chuyện tốt, tửu quán được xây trên con đường độc đạo lên thư viện, người nghỉ chân ở đây phần lớn có quan hệ với Nam Nghi thư viện, có người thay cô làm rõ danh tiếng, tại sao Trình Khanh phải từ chối!
Dĩ nhiên, tiền thưởng tiểu nhị dâng lên Trình Khanh sẽ không lấy, người khác có thể công khai nhận lỗi, Trình Khanh cũng có thể diễn rộng lượng tha thứ.
- Thân ngay không sợ bóng nghiêng, không có gian lận thì không sợ ai truyền lời bậy, lời xin lỗi của cậu tôi nhận, hy vọng cậu nhớ chuyện này, lấy đó làm gương, lần sau không tái phạm!
Tiểu nhị lúng túng vâng dạ, bà chủ tửu quán cũng thở phào nhẹ nhõm.
Buôn bán nhỏ kiếm miếng cơm, công tử tri phủ tửu quán đắc tội không nổi, Nam Nghi Trình thị, tửu quán càng đắc tội không nổi.
Vị cậu Trình Khanh này tuy mới về Nam Nghi huyện, tiếng tăm người cha quá cố không tốt, nhưng tộc trưởng họ Trình là Trình Ngũ lão gia lại rất coi trọng, vừa có tin đồn Trình Khanh gian lận, Trình Ngũ lão gia đã đích thân đến thư viện xử lý, đêm qua, Trình Ngũ lão gia còn sai người đến truyền lời, nói không hy vọng có người tiếp tục truyền bá tin đồn Trình Khanh gian lận vân vân... Đây là ép tửu quán thay Trình Khanh làm rõ.
Bà chủ mắng tiểu nhị thậm tệ, ép tiểu nhị nhả tiền thưởng ra, còn công khai làm một màn như vậy, chính là cố tình nhân lúc có khách trong quán để minh oan cho Trình Khanh.
Trình Khanh rất phối hợp.
Màn kịch này cả hai bên đều hài lòng.
Ra khỏi tửu quán, Trình Khanh nhìn hai tiểu đồng thay cô khiêng rương lên núi, trầm ngâm.
- Chuyện vừa rồi lại là thúc tổ phụ giúp đỡ phải không?
Hai tiểu đồng cười xòa: - Lão gia nói rồi, không thể để người ta làm bẩn danh tiếng của cậu, cậu Trình Khanh là người có tiền đồ lớn, sau này những chuyện vụn vặt này đều để tiểu nhân xử lý cho cậu.
Hai tiểu đồng này, Trình Ngũ lão gia đã cắt cho Trình Khanh sai bảo, cũng không cần Trình Khanh trả tiền công, ăn mặc ở lại đều do Ngũ phòng chi, Trình Khanh ở thư viện thì chúng ở chân núi, Trình Khanh nghỉ thì chúng theo về Dương Liễu Hạng, ở bên cạnh biệt viện của chủ buôn vải họ Uông.
Sắp xếp này, là do Trình Ngũ lão gia quyết định hôm qua.
Trình Khanh tự mình còn chưa thi đỗ tú tài, sao có thể khiến Trình Ngũ lão gia coi trọng như vậy?
Có thể thấy cuộc nói chuyện hôm qua có hiệu quả, Ngũ lão gia tuy bưng trà tiễn khách, không muốn cùng cô thảo luận sâu về triều cục, nhưng lại càng coi trọng cô hơn, nhận ra điểm này, tâm trạng Trình Khanh ổn định!
Từ từ thôi, cô thiếu gì, chỉ không thiếu kiên nhẫn.
Bởi vì giới tính của cô, trước khi xuyên không nhà cô cũng không tính để cô tiếp quản, cô đã mất nhiều năm để thay đổi suy nghĩ của người lớn trong nhà, cuối cùng chứng minh cô ưu tú hơn người khác, rào cản giới tính đã bị cô quét sạch — hiện tại, trong mắt Trình Ngũ lão gia cô là con cháu họ Trình chứ không phải con gái họ Trình, ưu thế này Trình Khanh sẽ lợi dụng thật tốt.
Cùng thi đỗ vào thư viện với Trình Khanh tổng cộng bảy người, đều nhập học hôm nay, được xếp vào lớp Đinh số chín.
Quy định của thư viện là hai người một phòng, bảy người mới thi đỗ, tất có một người phải ở một mình, quản sự sắp xếp chỗ ở có chút đồng tình với Trình Khanh.
Thật hiếm thấy!
Bảy tân sinh, ngoại trừ Trình Khanh, sáu người còn lại, đều lén tìm quản sự, dùng đủ lý do từ chối ở cùng phòng với Trình Khanh... vừa nhập học đã bị tập thể cô lập, Trình Khanh thực sự đáng thương.
- Trình Khanh, cậu cứ ở một mình trước, lần sau nếu có tân sinh, sẽ sắp xếp lại.
Lần sau có tân sinh hay không thực sự khó nói, thư viện ba tháng có một kỳ thi nhập học, có lúc thi đỗ mấy người như lần này, có lúc lại một người cũng không lấy, Trình Khanh có thể phải đợi ba tháng mới có bạn cùng phòng.
Trình Khanh có khó chịu không?
Khó chịu cái quái gì!
Cô không ngại nam nữ ở chung, nhưng có thể một mình chiếm một phòng, chuyện sướng như vậy cô mừng còn không kịp.
Lưu thị nếu biết, cũng có thể bớt rơi vài giọt nước mắt.
Trình Khanh tự mình vui lén, nhưng ngoài nhìn lại thấy cô rất đáng thương, nhìn cô trầm mặc ít nói sắp xếp rương chăn màn giường chiếu, thằng mập mặc gấm ở phòng bên cũng có chút đồng tình:
- Chúng ta có làm quá không?
Bạn cùng phòng của thằng mập trợn mắt: - Con em họ Trình còn bài xích nó, chúng ta lại làm người tốt sao! Cậu cũng nghe nói rồi đấy, Du Hiển lớp Bính đã phát lời muốn đuổi nó khỏi thư viện, người ta là công tử tri phủ, nhà mình thế nào, trong lòng không biết sao?
Lời này đâm thẳng vào tim thằng mập mặc gấm, nó không còn sức để đồng tình với Trình Khanh nữa.
