Chương 64: Món nợ ân tình
Không thèm để ý đến tiếng khóc lóc thảm thiết ngoài cửa, Thẩm Uyển quay vào phòng ngủ lấy bộ đàm, liên lạc với Hàn Lộ: “Trước cửa nhà tôi có một bà già đang ăn vạ đòi đồ, có đến nhà chị không?”
Giọng Hàn Lộ thanh lãnh vọng ra: “Không, chị đừng mở cửa cho bả, lo thân mình còn chưa xong, thời buổi này ai mà còn dư đồ để cho người khác!”
Thẩm Uyển đương nhiên sẽ không cho bà già ngoài cửa bất cứ thứ gì, không nói đến việc bả có đáng hay không, chuyện ơn một đấu gạo, thù một thúng gạo cô thấy nhiều rồi.
Liên lạc với Hàn Lộ, chẳng qua chỉ muốn nhắc nhở hai người ở tầng dưới mà thôi. Xem ra, họ đã thích nghi với tận thế rất tốt rồi.
Đợi cô quay lại phòng khách, ngoài cửa đã không còn tiếng động nữa, có lẽ bả đã sang nhà khác tiếp tục khóc lóc rồi.
Nhưng việc này cũng nhắc nhở cô một điểm: phòng khách đang bật sưởi nước, nếu mở cửa thì hơi ấm sẽ thoát ra ngoài, phải nghĩ cách che chắn lại.
Cửa chính vào là chỗ để giày, bên trái là tủ giày, bên phải là bếp. Bếp giờ cũng không dùng đến nữa, chỉ cần treo một tấm rèm cách nhiệt ở chỗ để giày là được.
Trong kho không gian có rất nhiều rèm cách nhiệt, một phần cô mua trên mạng, một phần khác là tháo từ trung tâm thương mại trước đây.
Chỗ để giày rộng cỡ một cánh cửa, dùng loại cô tự mua là đủ.
Lắp đặt cũng đơn giản, chỉ cần đóng vài cái đinh lên tường rồi gắn móc, sau đó gắn thanh nam châm dọc theo mép tường là có thể dán khít khao. Phòng khách và chỗ để giày từ đó được phân cách, mở cửa chính cũng không lo hơi ấm thất thoát.
Lắp rèm xong, cô vừa định về phòng tiếp tục nghiên cứu bản đồ huyệt vị, thì cửa chính lại bị gõ. Hôm nay nhà cô đúng là bận rộn thật.
Còn tưởng là bà già dưới lầu quay lại, nhưng qua mắt mèo lại thấy một thân quân phục, nhìn khuôn mặt đầy râu ria nhưng vẫn điển trai kia, chẳng phải Trang Ngạn thì là ai!
Cô không khỏi mừng thầm vì tay chân mình nhanh nhẹn, nếu không, với sự nhạy bén của anh ta, chắc chắn sẽ phát hiện ra sự khác thường trong nhà cô.
Mở cửa chính, tay Trang Ngạn đang định gõ tiếp khựng lại giữa không trung.
Thẩm Uyển như không thấy vẻ lúng túng của anh, ngước lên nhìn anh: “Trang quan, tìm tôi có việc?”
Người đàn ông cao một mét tám tám, hơn Thẩm Uyển gần hai mươi cen-ti-mét, quả thật cô phải ngước nhìn.
Trang Ngạn đưa tay vào túi áo khoác quân đội lấy ra hai cái hộp, đưa đến trước mặt cô.
Hộp không lớn, nằm gọn trong lòng bàn tay anh chẳng mấy nổi bật, nhưng quan trọng là họa tiết trên đó đã thu hút ánh nhìn của Thẩm Uyển.
Là đạn, cả hai hộp đều là đạn.
Ý anh ta là muốn tặng cho mình?
Nhưng rõ ràng họ mới gặp nhau lần thứ hai, đã tặng cô một món quà lớn như vậy sao?
Bàn tay to đang cầm đạn lại đưa thêm về phía trước: “Mấy viên đạn trong khẩu súng lục trước đó chắc không còn bao nhiêu, hai hộp này cô cứ giữ mà dùng!”
Không đợi cô kịp phản ứng, anh nắm lấy tay phải đang đeo găng của cô, đặt hai cái hộp vào lòng bàn tay cô, rồi nhanh chóng buông ra.
Thẩm Uyển bỗng nhiên có chút luống cuống, không biết có nên nhận tấm lòng của anh hay không: “Thứ này chắc là đồ quản chế đúng không, nếu tôi nhận thì anh có bị kỷ luật không?”
Trang Ngạn trả lời dứt khoát: “Không sao đâu, cô cứ yên tâm nhận đi, bây giờ tương đối thoải mái hơn một chút. Một cô gái như cô cần chú ý bảo vệ mình.”
Thẩm Uyển không khỏi ngước nhìn anh, chắc hai ngày nay anh không có thời gian nghỉ ngơi, quầng thâm mắt rất nặng. Đội cứu hộ quân đội vừa đến trạm đóng quả thật có nhiều việc phải bận rộn.
Nhưng sao anh biết nhà cô ở đâu? Nghĩ vậy, cô liền hỏi.
“Sao anh biết đây là nhà tôi?”
“Hai người lần trước tôi đưa về đã khai ra, bọn họ đã để mắt tới cô từ lâu rồi.”
Điều này Thẩm Uyển không hề bất ngờ, cũng không từ chối thêm, cất đồ vào túi áo khoác ngoài, bảo anh đợi ngoài cửa một lát, rồi quay vào phòng khách.
Từ kệ đồ ăn vặt trong không gian, cô lấy một túi lớn đựng thịt bò khô, hạt dẻ cười và sô-cô-la đóng gói riêng, ra ngoài nhét vào lòng anh, coi như quà cảm ơn.
Ngay từ khi anh nhét đồ vào tay cô, Thẩm Uyển đã đoán được ý định của anh. Cộng thêm ba năm tận thế, cô cũng đã là phụ nữ ngoài ba mươi, lẽ nào lại không hiểu ý của thằng nhóc này?
Chỉ là cô không thể vô cớ nhận sự tốt của anh. Kiếp này cô chỉ muốn mang theo Mặc Mặc sống tốt, yêu đương không nằm trong suy nghĩ của cô.
Hơn nữa, không gian của cô có thêm một người biết là thêm một phần nguy hiểm, cô không chắc mình có thể toàn thân trở lui dưới sự nhạy bén của anh ta không.
Sự đồng cam cộng khổ của họ chỉ là ký ức chung của kiếp trước, mà cô không thể xác định, Trang Ngạn bây giờ có vì nước mà vứt bỏ tình riêng hay không, cô không dám đánh cược.
Thẩm Uyển nghĩ đơn giản, nhưng không ngờ thực hiện lại khó khăn. Trang Ngạn nhất quyết không chịu nhận quà cảm ơn của cô. Hai người đẩy qua đẩy lại, người đàn ông bỏ lại một câu “Có việc thì đến Bệnh viện Thánh Ái tìm tôi”, rồi vội vã xuống lầu rời đi.
Thẩm Uyển xách đồ, đầy mặt bất đắc dĩ. Thế này là không muốn dây dưa cũng phải dây dưa, nợ ân tình khó trả quá!
Hai ngày tiếp theo, Trang Ngạn không xuất hiện. Mỗi ngày ngoài ăn cơm, tập luyện, làm bài tập, cô còn xử lý đống gỗ trong không gian, cuộc sống rất an nhàn.
Thỉnh thoảng, ngoài khu chung cư lại vọng vài tiếng súng, nhưng từ khi quân đội đóng quân, quét sạch các băng nhóm đen tối gần đó, trật tự ngoài khu chung cư rõ ràng tốt hơn nhiều, cũng giúp cư dân các khu lân cận có chút thở phào.
Hôm nay, sau khi ăn sáng xong, cô đang ngồi trong phòng khách chờ trực thăng thả tiếp tế. Theo thông báo trên radio thì là hôm nay, nhưng không rõ là sáng hay chiều.
Thôi thì cứ ngồi chờ trong phòng khách. Sau khi hoàn thành bài tập rèn luyện và học tập, cô cũng không rảnh rỗi, dùng tinh thần lực điều khiển cưa gỗ rồi chế than.
Mấy hôm nay, cây cối trên bãi đất trống đã xử lý gần xong, lượng than củi và đá lạnh trên kệ cũng tăng vọt.
Trong lúc chế than, cô phát hiện ngô và ngũ cốc trồng ngoài sân đã chín. Nhân lúc rảnh, cô thu hoạch hết số lương thực đã chín.
Diện tích trồng ngô tuy lớn nhất, nhưng thu hoạch khá nhẹ nhàng. Dùng tinh thần lực điều khiển bóc vỏ, phơi khô, còn thân ngô để lại đốt lửa chế than.
Ngũ cốc thì khó xử lý hơn. Để tiện gieo trồng, cần phải thu hoạch riêng từng loại trồng xen: gạo tẻ, gạo lứt, gạo đen, đậu đỏ, đậu Hà Lan…
Phải đến hơn chục loại, may mà cây mỗi loại khác nhau, nếu không cô cũng khó phân biệt. Thu hoạch theo từng loại rồi phơi riêng, tối nay có thể ươm mầm trồng tiếp.
Theo năng suất hôm nay, trồng kín đất xung quanh sân chắc không thành vấn đề.
Đất ở phía ngoài có chu kỳ sinh trưởng quá dài, nên dùng để trồng cây ăn quả và đặt một số vật tư chiếm chỗ.
Cũng may có thể dùng tinh thần lực để điều khiển không gian trồng trọt, nếu không thì bao nhiêu ruộng vườn này cô cũng phải mệt chết, mỗi ngày ngoài việc đồng áng chẳng làm được gì khác.
Máy móc nông nghiệp cỡ lớn đều tốn dầu diesel, vẫn là dùng tinh thần lực miễn phí không thấy xót hơn.
Cô nhớ ở thành phố bên cạnh có một khu công viên nông nghiệp công nghệ cao, lái xe đến đó mất khoảng hai tiếng. Ngày mai có thể đi về hướng đó xem sao, không biết có tìm được thứ hữu ích không.
Đất trong không gian không cần bón phân, tất cả rơm rạ ngũ cốc đều gom lại một chỗ, sau này sẽ dùng. Chủ yếu là để trong không gian làm nhiên liệu, dùng để chế than hoặc nấu ăn đều được.
