Chương 49: Công chức.
“Cho nên những người được nhận chức Sơn Thần hay âm sai, đều là những người lúc sống tích được phúc báo rất lớn, hoặc từng là đạo sĩ rất có bản lĩnh ở dương gian.”
“Theo tin đồn nhỏ của bọn tớ dưới ấy thì, mấy trăm năm trước có trận đại chiến giữa người và yêu, Đạo môn vì thế mà diệt vong.”
“Ngoài số đông đạo sĩ bị yêu ăn mất hồn phách, tan thành mây khói, thì thực ra còn có vài người thoát nạn, xuống dưới ấy làm công chức.”
Tớ cảm thấy thế giới quan của mình lại một lần nữa bị đập vỡ rồi xây lại, “Dưới ấy còn có công chức nữa???”
Thẩm Hữu Hòa vẻ mặt ‘ít thấy nhiều lạ’, liếc xéo tớ.
“Dương gian có cái gì, âm gian cũng có cái đó! Như cái tên âm sai cậu gặp hôm nay, tương đương với cảnh sát ở dương gian, coi như là công chức cấp thấp nhất trong địa phủ.”
“Nếu bố cậu thực sự là Sơn Thần, thì coi như là sếp trực tiếp của hắn ta. Ở dưới ấy, quan lớn một cấp đè chết người, nhờ hắn ta chuyển lời cái gì đó, chỉ là chuyện một cái liếc mắt thôi!”
Tớ chợt vỡ lẽ. Trước đây tớ luôn nghĩ là do người ta đồn thổi, nhưng giờ xem ra, rất có thể tớ thực sự là một ‘quỹ thai’?
Nếu không thì làm sao giải thích được đôi mắt Âm Dương Nhãn bẩm sinh tự có này của tớ?
Thậm chí đôi khi, tớ cảm thấy bản thân với ma quỷ, căn bản là cùng một loài.
Theo lời Thẩm Hữu Hòa mà nói, chính là khí tức của tớ, rất gần với khí tức của bọn chúng - lũ ma.
Tớ không chỉ có Âm Dương Nhãn, tớ còn có thể tiếp xúc với ma, giống như ông Hoa gia gia lần trước, ông ấy chẳng phải thuộc loại ma mới chết đó sao?
Ông ấy có thể véo được tớ, nhưng véo không được người khác, điều này chứng tỏ, rất có thể chúng tớ là đồng loại.
Có lẽ, tớ là con lai giữa người và ma?
Chẳng phải có câu cổ nói rằng, người với ma không thông nhau sao?
Đây cũng chính là lý do, vì sao ma quỷ rõ ràng tồn tại thật, nhưng trong xã hội hiện nay, lại rất ít nghe nói đến sự kiện ma quái hại người.
Cậu thử nghĩ xem, ngoại trừ vài oan hồn lực sát khí mạnh cá biệt, những hồn ma mới chết bình thường, căn bản sờ không tới cũng chạm không được người sống, thì chúng làm sao hại người?
Trừ phi là, lang thang ở nhân thế đủ lâu, tu vi của ma mới tăng trưởng, nhưng tớ thấy khả năng này rất nhỏ, giống như Thẩm Hữu Hòa nói, dương gian có cảnh sát, âm gian cũng có.
Địa phủ không thể nào để cho lắm oan hồn dã quỷ như thế, cứ lang thang ở nhân thế, nếu không trật tự nhân gian chẳng sớm đã loạn cả rồi sao?
Tối hôm đó, tớ trằn trọc mãi, vì lý do gì đó mà phấn khích không tài nào ngủ được.
Chỉ muốn lập tức quay về miếu Sơn Thần ở Làng Mèo Vương, ôm chầm lấy người bố chưa từng gặp mặt kia, nói với ông ấy rằng, còn phiền âm sai làm gì nữa?
Con trai lớn của ông đây tự mình đến rồi, có gì muốn nói cứ nói đi, nói thâu đêm luôn!
......
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ, tớ hẹn Lăng Chí Kiên và Lôi Tuệ cùng đi thư viện.
Lý do không có gì khác, chủ yếu là tớ thực sự không chịu nổi con người Lôi Tuệ đó.
Cô ta lúc nào cũng thích ôm khư khư cái điện thoại, hai con ngươi đờ đẫn dán chặt vào màn hình, có mấy lần suýt nữa là nước dãi chảy ra.
Tớ tò mò, nghĩ thầm không biết người này suốt ngày chăm chú nhìn cái gì mà đến thế.
Cúi người lại gần xem, thì ra là ảnh chụp lén Lăng Chí Kiên.
Thế nên tớ quyết định, tạo cho bọn họ chút cơ hội.
Đương nhiên rồi, chúng tớ đi đến thư viện Đông rộng rãi sáng sủa.
Lúc đầu, hai người còn ngồi cạnh tớ, một trái một phải giữ khoảng cách ra vẻ e lệ, kết quả chẳng mấy chốc, đã ôm chung một quyển sách, hai cái đầu to đùng chụm vào một chỗ cùng xem.
Ngày thứ ba của kỳ nghỉ, tớ còn đang ôm ấp trong chăn ấm nệm êm mơ những giấc mơ đẹp, thì đã bị Lôi Tuệ lôi bật dậy.
Cô ta nhìn tớ đáng thương, van nài tớ, hi vọng tớ có thể rủ Lăng Chí Kiên ra ngoài đánh cầu lông......
