Chương 50: Bóng Đèn.
Ngày thứ tư của kỳ nghỉ, cảnh tượng y hệt hôm trước lại xuất hiện trong ký túc xá, chỉ khác là lần này bọn tôi đi hát karaoke.
Cứ thế, sau khi sống kiếp bóng đèn chói mắt suốt sáu ngày trời, quan hệ giữa hai người họ vẫn tiến triển ì ạch.
Dù đã có chút không khí mơ hồ lãng mạn, nhưng hai người ấy vẫn chưa từng nắm tay nhau lần nào.
Tớ nhìn thấy mà sốt ruột trong lòng, cứ đà này thì không biết còn phải làm bóng đèn đến bao giờ mới thoát?
Không nói đâu xa, trường hiếm hoi cho nghỉ một kỳ, ai mà chẳng muốn ngủ nướng đến tận trưa chứ!
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, dù tình yêu của hai người ấy chậm rì, thì tình bạn giữa ba đứa tôi lại tiến như vũ bão.
Lăng Chí Kiên quả không hổ là "phi chủ lưu số một" của Trường Bình Minh, cậu ta còn lật lịch chọn ngày lành tháng tốt, nói là muốn bắt chước chuyện "Tam kết nghĩa vườn đào", kéo cả tớ và Lôi Tuệ ra dưới cột cờ để kết nghĩa "chị em"!
......
Đúng lúc đó trong trường cũng chẳng có ai, dù tớ thấy ngượng chín cả người, nhưng nhìn hai đứa kia hăng hái quá nên cũng đành miễn cưỡng chiều theo.
Buổi chiều, nắng chang chang.
Ba đứa chúng tôi như những anh hùng Lương Sơn, quỳ chỉnh tề trước lá cờ, vừa thề nguyền sau này sẽ thi cùng một trường đại học, mãi mãi làm "chị em tốt", vừa mỗi đứa "cốc cốc cốc" dập đầu ba cái thật to xuống đất hướng về lá cờ.
Xong việc, Lôi Tuệ nghiêm túc tuyên bố, từ nay về sau cô ấy sẽ dành thời gian kèm cặp cho tớ và Lăng Chí Kiên mỗi ngày hai tiếng, quyết tâm kéo thành tích học tập của hai đứa tôi lên ngang bằng với cô ấy.
Cái đầu của tớ suy nghĩ vấn đề luôn không cùng tần số với người khác.
Lúc Lôi Tuệ vừa dứt lời, phản ứng đầu tiên của tớ lại là: Nếu đã phải học thêm, vậy thì từ nay về sau cơ hội hai người này gặp nhau chỉ có nhiều chứ không ít, đi chung với nhau chẳng phải là chuyện sớm muộn sao?
Hai người họ mà biết tự hẹn hò, thì tớ - cái bóng đèn này - chẳng phải nhàn hạ hơn sao?
Chớp mắt cái đã đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ. Đối với học sinh, kỳ nghỉ luôn ngắn ngủi.
Các bạn học lục tục trở về trường, trong đó tất nhiên có cả Đoàn Cẩm Quỳ và Vu Hợp Hoan.
Lôi Tuệ ôm chặt cánh tay tớ rên rỉ.
"Tiểu thư đài các sắp về rồi! Tính cách ngang ngược bướng bỉnh của cô ta mà, hai chị em mình khỏi có ngày yên ổn rồi!"
Tớ đau khổ gật đầu tán thành. Đoàn Cẩm Quỳ ngoài chuyện thích gây khó dễ cho tôi ra, tính cách còn cực kỳ khó chiều.
Những ngày trước, hễ cô ta đi ngủ là trong phòng ký túc không được có một tiếng động, mọi người đi vệ sinh ban đêm đều phải rón rén như kẻ trộm.
Nhưng nếu mọi người đã ngủ mà cô ta còn thức, thì chẳng mấy chốc cả phòng đều bị cô ta đánh thức.
Không gọi điện thoại thì cũng bật phim trên điện thoại, chẳng chịu vặn nhỏ âm lượng, độ ồn gần như sánh ngang với mèo hoang gào đêm.
Tối hôm đó, vì sáng hôm sau phải dậy sớm điểm danh, nên sau khi Đoàn Cẩm Quỳ và Vu Hợp Hoan về đến phòng, ký túc xá chúng tôi tắt đèn đi ngủ từ rất sớm.
Nửa đêm, tớ đang ngủ mơ màng thì bị Thẩm Hữu Hòa đẩy tỉnh dậy.
Tớ vốn có chút nóng nảy khi bị đánh thức, bực bội trừng mắt nhìn lại, định mở miệng hỏi hắn muốn gì, thì thấy Thẩm Hữu Hòa đưa ngón trỏ lên môi, ánh mắt ra hiệu bảo tôi im lặng.
Trong bóng tối, tớ mơ hồ nhìn thấy hai bóng người lén lút, lần lượt bước ra khỏi phòng chúng tôi. Nhìn dáng vẻ, hình như là Đoàn Cẩm Quỳ và Vu Hợp Hoan. Trong lòng tớ không khỏi nghi ngờ.
Nửa đêm hôm khuya như thế, hai người họ mặc đồ ngủ định đi đâu?
Nếu là đi vệ sinh, trong phòng đã có nhà vệ sinh rồi, cần gì phải ra ngoài?
Chẳng lẽ... định làm chuyện gì mờ ám?
Nghĩ đến đây, tớ bỗng tỉnh táo hẳn.
Trao đổi vài ánh mắt nhanh chóng với Thẩm Hữu Hòa, tớ lập tức xỏ giày, trèo xuống giường và lén đi theo.
