Chương 28: Ruộng vườn thôn quê.
Đêm ấy, Lam Di ngủ không yên, khi ánh bình minh vừa hé đã thức giấc.
Không khí trong lành từ núi rừng hòa quyện cùng hương vị cổ xưa của ngôi nhà cũ. Tiếng chim ríu rít trên cây hòe già trong sân, hòa cùng nhịp thở khẽ khàng của hai đứa trẻ, tạo nên một bản hòa ca ấm áp và bình yên. Lam Di mỉm cười, giá như ngày tháng cứ êm đềm, giản dị thế này mãi thì tốt biết bao!
“Cảnh sống nơi thôn dã thật đáng yêu, chạm mắt là thấy thơ.” Lam Di vươn vai cảm thán, rồi đưa tay xoa xoa những nốt muỗi đốt đỏ ửng trên cổ và tay: “Muỗi mòng khắp nơi, phiền phức quá đi mất.”
Hôm qua ngủ không ngon, một là lo lắng chuyện an toàn, hai là lũ muỗi trong nhày quậy dữ quá. Từ huyện Mai về đây, dọc đường vào quán trọ nào cũng có màn che muỗi, buổi tối chỉ việc thả màn xuống là muỗi mòng không vào được. Giờ không có màn, hai túi hương đuổi muỗi mà Lam Di mua dọc đường cũng chẳng ăn thua, cô đành phải vung tay đuổi muỗi cho hai đứa nhỏ. Muỗi đốt là con đường lây truyền bao nhiêu thứ bệnh tật, ở cái chốn thiếu thầy thiếu thuốc này mà mắc bệnh thì hậu quả khôn lường.
Nhân lúc trời sáng hẳn, Lam Di sắp xếp hành lý mang về và mấy thứ mua hôm qua, rồi vào bếp tráng hai cái bánh bột mì, ra vườn nhổ mấy cây rau chân vịt chần nước sôi trộn dưa. Mấy luống rau trong vườn là do Lưu thị trồng, nghĩ đến bộ mặt ấy của cô ta, Lam Di vốn chẳng muốn động vào, nhưng cô chưa kịp chuẩn bị rau, bữa sáng phải đủ dinh dưỡng. Nếu cô ta có hỏi thì đưa vài đồng bạc là xong.
Hôm qua hai đứa trẻ ngủ ngon, khi gà gáy vang cũng là lúc chúng thức giấc. Ba người ngồi ăn sáng trên chiếc bàn thấp trong bếp, dĩ nhiên, vẫn có thêm một ít sữa dê.
Sau bữa sáng, Lam Di dọn dẹp bát đũa, dẫn hai đứa ra phía nam sân xem con dê. Bảo Bảo đã quen với con dê lắm rồi, nó giơ bàn tay mũm mĩm, vặn người đòi bắt.
Lam Di liền đỡ Bảo Bảo để nó sờ đầu con dê, Vũ Nhi cũng đưa tay ra sờ, vẻ dè dặt, nhưng mắt lại ánh lên niềm vui thích.
“Vũ Nhi này, mình đặt tên cho con dê được không?” Lam Di chợt nảy ra ý nghĩ, hỏi.
Vũ Nhi nghe vậy gật đầu, Lam Di bảo nó nghĩ xem nên đặt tên gì. Vũ Nhi im lặng một lát, khẽ nói: “Be be.”
Lam Di vui vẻ khen: “Tên hay quá, vừa dễ hình dung lại vừa hợp, từ nay con dê nhà mình tên là Be Be nhé. Be Be, chào cậu, nhớ tên Vũ Nhi đặt cho cậu đấy, sau này gọi cậu phải trả lời nghe chưa!”
Vũ Nhi không kìm được, nhoẻn miệng cười. Hôm nay nó có vẻ tốt hơn hôm qua rồi.
Cỏ cho Be Be đã hết, Lam Di dẫn hai đứa đeo gùi ra ven làng cắt cỏ. Trời đã sáng hẳn, dân trong làng bắt đầu ra đồng làm việc. Lưu thị bế con gái ngồi tán gẫu với mấy người phụ nữ dưới gốc cây, thấy Lam Di liền vui vẻ gọi với: “Chị dâu, đi đâu thế?”
Lam Di thấy cô ta cười tươi, không biết có chuyện gì vui, bước lại gần chào hỏi mọi người: “Em dâu ạ, chị đi cắt ít cỏ cho con dê trong nhà.”
“Chị dâu chăm chỉ thật, có mỗi một con dê mà cả nhà phải ra cắt cỏ cơ đấy.” Lưu thị vẫn cười, đôi mắt đa tình hất lên, chủ động đề nghị: “Để Vũ Nhi và Bảo Bảo ở đây chơi với em, chị dâu đi một mình cũng nhanh hơn.”
Vũ Nhi nghe vậy vội níu chặt áo Lam Di, nó không thích cái giọng the thé của Lưu thị, huống hồ hôm qua nó vẫn còn nhớ mấy lời cô ta nói.
“Thôi, em dâu còn phải trông cái Nữu Nữu, trông thêm hai đứa nữa bất tiện lắm.” Lam Di cười từ chối, không biết Lưu thị có ý gì, nhưng giao con cho cô ta thì Lam Di không yên tâm.
“Chị Lam ơi, lần này về rồi ở hẳn, không đi đâu nữa hả chị?” Một người phụ nữ cao gầy, chừng hơn hai mươi tuổi, ngồi cạnh Lưu thị thấy Lam Di dễ gần, tò mò hỏi.
“Ừ, chị tính vậy. Sau này còn mong mọi người chiếu cố nhiều.” Lam Di gật đầu.
“Chà, chị Lam ơi, giọng chị nghe hay thật đấy, mềm mại hơn giọng tụi em nhiều.” Người phụ nữ cao gầy xuýt xoa khen. Giọng Lam Di không phải giọng địa phương huyện Mai, tiếng huyện Mai pha chất giọng Sơn Đông. Lam Di theo Hạ Uyển dọc đường cũng học được vài câu, nhưng cô vẫn nói theo kiểu phổ thông, đó không phải chuyện vài ngày có thể đổi được, thậm chí có thể nói, cả đời cũng khó mà sửa.
“Phải đấy, chị Lam cái giọng ấy, với cái thân hình nhỏ nhắn này, trông chẳng giống mẹ hai đứa trẻ chút nào.” Một người phụ nữ khác cũng lên tiếng phụ họa, vừa nói vừa trao đổi ánh mắt với Lưu thị, cả hai cười rất kín đáo.
“Em dâu, mọi người nói chuyện nhé, chị đưa các con đi cắt cỏ đây.” Lam Di quay người bỏ đi, phớt lờ những tiếng xì xào sau lưng.
“Vũ Nhi, giúp mẹ trông em nhé, mẹ cắt ít cỏ mang về.” Lam Di ngồi xổm xuống, giao Bảo Bảo cho Vũ Nhi dắt, rồi xoay người nhanh chóng nhổ một nắm cỏ non trải xuống đất, lại trải một tấm vải dày lên trên, cho Bảo Bảo ngồi chơi với anh.
Cỏ ven đường nhiều lắm, hôm nay Lam Di chọn toàn cỏ non để cắt, chẳng mấy chốc đã được một gùi đầy, hương cỏ non phả vào mặt khiến cô vô cùng dễ chịu. Cắt xong cỏ cho dê, Lam Di lại tìm cây ngải cứu cắt một mớ, cây ngải cứu đuổi muỗi cũng hiệu quả đấy chứ.
Ngắm cảnh non xanh nước biếc, ruộng lúa vàng óng, Lam Di chợt nhớ đến bài ‘Chim Sẻ Vàng’ của Tân Khí Tật, liền khẽ đọc:
“Xuân về đồng bằng đầy hoa cải,
Mưa xuống cày xong, quạ đậu đàn.
Tóc bạc đa tình, xuân nào biết,
Chiều xuống rèm xanh, rượu dễ vay.
Nhàn hạ thay, cuộc sống nhỏ nhoi,
Bên chuồng trâu phía tây, dâu gai xanh tươi.
Áo xanh quần trắng, cô gái nhà ai,
Vội vàng đi xem nhà ngoại trước mùa tằm.”
Vũ Nhi và Bảo Bảo nghe mẹ đọc lên bổng xuống trầm, tò mò quay đầu nhìn mẹ. Lam Di mỉm cười đọc lại một lần nữa, nhưng lần này không phải bài 'Chim Sẻ Vàng', mà là một bài thơ cổ dễ hiểu hơn với trẻ nhỏ: "Lìa lìa nguyên thượng thảo, nhất tuế nhất khô vinh. Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh. Vũ Nhi, con thích không, sau này mẹ dạy cho con."
Vũ Nhi nghe xong vội vàng gật đầu, con rất thích, cảm thấy đọc lên nghe hay vô cùng. Lam Di lại đọc thêm một lần nữa, Vũ N� chăm chú, miệng nhỏ mấp máy học theo. Lam Di có cảm giác thành tựu, cô vốn định sau khi tốt nghiệp thạc sĩ sẽ tìm một trường nhỏ để dạy học, môi trường đơn giản, học trò lại ngây thơ hiếu học, công việc hẳn sẽ mang lại nhiều niềm vui.
Vũ Nhi sinh ngày mười tháng ba âm lịch, năm nay tuổi ta là năm tuổi, cũng đến tuổi khai tâm đi học rồi. Lam Di dự tính trước hết dạy con những kiến thức và đạo lý cơ bản, sau đó mới gửi con đến trường tư thục. Không phải để thi Trạng Nguyên hay Thám Hoa gì, chỉ mong con hiểu thêm nhiều lẽ đời, không làm kẻ mù chữ. Dĩ nhiên, với Bảo Bảo, cô cũng có suy nghĩ tương tự.
Lam Di mỉm cười, giá như cuộc sống cứ bình an thuận lợi thế này, tốt biết mấy!
Sau khi cắt cỏ cho dê ăn, Lam Di trải đều cây ngải cứu ra sân phơi, rồi khóa cửa dẫn các con đi chợ làng bên. Nói ra thì gửi con cho Nhị thẩm Lý thị trông nom cũng được, nhưng bây giờ cô chưa chắc xung quanh có an toàn không, nên không dám rời tay bọn trẻ.
Đến tiệm tạp hóa hôm qua, Lam Di mua hai cái chậu gốm và những đồ dùng khác, lại tìm đến nhà thợ mộc, đặt làm một cái thùng tắm. Cô hỏi chủ tiệm tạp hóa về dầu thắp đèn, mới biết dầu đèn ở đây thực ra là dầu thực vật, vùng này dùng dầu hạt cải. Dầu thắp đèn lúc ấy có nhiều tạp chất, nhưng giá không hề rẻ, một cân dầu có giá bằng nửa cân thịt lợn, vì thế dân làng nếu không có việc gì thì rất ít khi thắp đèn.
Lam Di lại mua hạt giống rau ở tiệm tạp hóa, đều là các loại rau có thể trồng được ở địa phương: mướp, dưa chuột, rau bina, đậu cô ve, đậu rựa, cà tím, củ cải, xà lách, bí đỏ, v.v. Mỗi loại mua ít nhiều, tổng cộng chỉ hết hai mươi văn, quả là rất rẻ. Dĩ nhiên, khi về cô cũng mua một ít rau bina và xà lách để dùng cho hai ngày tới.
Ba mẹ con về đến nhà, Lam Di dùng xẻng xới đất trong vườn rau, chia thành từng luống nhỏ, gieo hạt rồi tưới nước. Đã có đất thì dĩ nhiên phải tự trồng rau, số bạc trong tay cô đã tiêu không ít, có thể tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Cô sinh ra ở nông thôn, không xa lạ gì với ruộng vườn, hay nói đúng hơn là những kiến thức cơ bản về trồng trọt cô vẫn có, nên chẳng sợ hạt giống không nảy mầm.
Ăn trưa đơn giản xong, Lam Di dẫn các con đi ngủ trưa. Cô không muốn thay đổi thói quen ăn ba bữa một ngày của mình, nghĩ rằng như thế sẽ tốt hơn cho sự phát triển thể chất của bọn trẻ. Giấc ngủ trưa của cô không dài, chừng hơn nửa tiếng là tỉnh, đó là thói quen sinh hoạt nhiều năm ở trường học, đồng hồ sinh học trong cơ thể đã phát huy tác dụng. Lam Di lau mồ hôi trên trán, không khỏi than thở mới chỉ là ngày mười lăm tháng tư âm lịch, trời đã bắt đầu nóng dần lên, đến khi vào chính hè, trời còn nóng hơn nữa thì biết làm sao.
Quần áo, cả ba mẹ con không có áo mùa hè, phải bắt đầu chuẩn bị rồi. Trong tủ trong nhà vẫn còn một ít quần áo cũ của Vương Lâm Sơn và cha mẹ anh ta, Lam Di đã thu dọn và để gọn vào góc tủ, không thể động vào, cũng không muốn động tới.
"Mua vải may quần áo, xem ra là bắt buộc rồi, quần áo may sẵn đắt quá, không hợp. Còn có chăn, và nhất định phải mua màn, à không, là màn che giường!" Lam Di tính toán một hồi, phát hiện thứ cần mua thực sự không ít, "Cứ mua những thứ cần thiết trước đã, mặc kệ có thể ở được bao lâu, dù sao những thứ này cũng đều cần cả."
Ngủ trưa dậy, Lam Di đi đến hàng thịt trong làng. Dân thôn Bắc Câu phần lớn dựng nhà dọc theo một con đường chính Đông Tây trong thôn, nhà Lam Di ở phía Đông Bắc của đầu đường chính, nhưng dãy nhà của họ không nằm sát mặt đường chính, mà cách một dãy nhà, coi như chỗ yên tĩnh. Muốn đi chợ thôn Chu Gia ở phía Tây làng thì phải đi qua đường chính. Hai ngày nay Lam Di đã mấy lần đi ngang qua một hàng thịt nằm sát đường trong làng, người bán thịt là một đại hán mặt đầy râu quai nón, nhìn có vài phần giống Lý Quỳ - Hắc Huyền Phong, Lam Di ấn tượng rất sâu sắc.
Giá thịt lợn rất cao, một cân mỡ năm mươi văn, thịt nạc bốn mươi hai văn. Cô chọn một dải thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ nặng hơn ba cân, dẫn các con mang đến nhà chú hai, coi như lễ ra mắt chính thức.
Chú hai và hai người con trai đã xuống đồng, Lý thị và hai người em dâu đang ở nhà dọn dẹp, thấy Lam Di xách đồ sang, Nhị thẩm khách sáo từ chối vài câu, rồi bảo Lưu thị nhận lấy thịt mang vào bếp.
"Thím, gói trà này thím cũng để lại pha uống nhé, không phải thứ gì cao sang đâu, thím đừng chê." Lam Di lại đưa lên một gói trà, gói trà này mua dọc đường, dự trữ làm quà ra mắt, hôm qua không có dịp đưa ra thôi. Lam Di mua ba gói trà để biếu người ta, vị trà này khá ngon, giá ở mức trung bình, hộp gỗ đựng trà chạm khắc rất đẹp, Lam Di thấy bao bì gói trà này đạt tiêu chuẩn 'sang trọng đẳng cấp', làm quà biếu cũng tươm tất.
"Mẹ Bảo Bảo ơi, thứ này quý quá, con cứ giữ lại đi, sau này biết đâu còn có chỗ dùng." Nhị thẩm nhìn hộp trà trong gói, xua tay không chịu nhận. Lam Di đã mang sang một dải thịt lợn lớn là nhiều rồi, lại còn biếu trà nữa thì bà không dám nhận.
"Thím, cháu cũng không thích uống trà, nhà lại có trẻ nhỏ, không uống được. Thím cứ giữ lấy, lỡ có khách đến cũng có thứ tiếp khách chứ ạ?" Lam Di đã mang đến thì dĩ nhiên không định mang về. Lam Di thấy cách xưng hô của nhà chú hai với mình khá đa dạng, từ 'vợ Lâm Sơn' đến 'chị dâu nó' rồi 'mẹ Bảo Bảo', một ngày cũng đổi ba kiểu, chắc đều là cách gọi thông dụng ở đây. Sở dĩ không dùng kiểu đầu tiên nữa, có lẽ vì sau khi Lâm Sơn mất, cách gọi đó sợ gợi lại nỗi buồn cho Lam Di.
"Chị dâu, bên này tiếp khách làm gì có trà mà dùng, phần lớn là nước đun sôi để nguội thôi, khá hơn thì bỏ thêm một nhúm đường trắng." Trần thị cười đáp, cô biết chị dâu không quen chuyện dưới quê, nên nhắc nhở.
Trần thị nói chậm, giọng cũng dịu dàng hơn Lưu thị nhiều, nghe cũng dễ chịu hơn. Lam Di gật đầu với cô: "Cảm ơn em dâu, chị không quen phép tắc ở đây, có gì làm không phải, mong thím và các em bỏ qua cho. Sao không thấy Đại Phúc?"
Đại Nữu Nữu nhà Trần thị đang chơi ngoài sân, Lưu thị bế Nhị Nữu Nữu, Lam Di không thấy Đại Phúc nhà Trần thị đâu.
"Chạy đi chơi lêu lổng rồi, không đến lúc đói bụng thì nó chẳng chịu về đâu." Trần thị vẻ mặt bất lực.
"Trẻ con thì hiếu động một chút vẫn tốt, chị thấy Đại Phúc ngoan ngoãn hiểu chuyện, chắc em đỡ tốn nhiều tâm sức lắm."
Trần thị cười một nụ cười đầy từ ái của người mẹ, nhìn Bảo Bảo trong lòng Lam Di và Vũ Nhi đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, xuýt xoa: "Bảo Bảo còn nhỏ chưa thấy rõ, nhưng thằng Vũ Nhi nhìn đã biết ngoan ngoãn và biết điều hơn Đại Phúc rồi."
"Nó còn đang lạ, chị còn định để Đại Phúc dẫn nó đi chơi nhiều cho nó hoạt bát lên ấy chứ." Lam Di cười vỗ nhẹ Vũ Nhi, "Trẻ con trong làng nó cũng chưa quen, chẳng biết đi đâu chơi."
"Chị dâu, vết thương trên người Vũ Nhi bị làm sao thế?" Lưu thị từ bếp đi ra, nhìn hai vết xước và vết bầm trên cổ Vũ Nhi hỏi.
