Chương 62: Hạ Uyển sinh con
Chơi đá cầu có thể giảm bớt đánh bạc và đánh nhau? Lam Di nghe vậy không khỏi thầm than trong lòng: “Cá cược bóng đá và côn đồ bóng đá chính là hai căn bệnh khó chữa của thể thao hiện đại, nếu thuận tiện dạy luôn cho họ, chắc chắn chú Triệu sẽ đập chết mình mất.”
Trần thị và Lưu thị đầy vẻ tự hào, xem kìa, đây chính là chị dâu của nhà mình đấy. Cả hai đều không có chút ghen tị nào, dường như Lam Di nhận được lời khen ngợi và biểu dương từ người khác là điều đương nhiên.
Thấy biểu cảm của ba người, Ngô thị trong lòng thầm ghen tị với tình chị em dâu của họ, rồi hỏi tiếp: “Muội phu nhân, không biết trong sách có ghi chép trò chơi gì dành cho phụ nữ chúng ta không?”
Ngô thị, Lưu thị và Trần thị đều không biết chữ. Ở vùng quê này, con gái không được vào trường học, chỉ có nhà địa chủ mới mời nổi thầy dạy cho con cái học ở nhà, và con gái cũng chỉ biết được vài chữ. Con gái nông thôn hồi nhỏ cũng chạy nhảy khắp nơi như con trai, nhưng con trai bảy tám tuổi có thể vào trường học, còn con gái bảy tám tuổi thì ở nhà phụ giúp nấu cơm và làm kim chỉ để dành của hồi môn, có thể nói sau bảy tuổi, con gái chính là một trợ thủ đắc lực cho mẹ.
Lam Di biết chữ, học được những thứ hữu ích từ sách vở khiến phụ nữ trong làng vô cùng ngưỡng mộ, đặc biệt là Ngô thị. Mẹ chồng của Ngô thị, tức là vợ của Triệu Lý Chính, bà Hoa thị, nhà mẹ đẻ là Hoa Gia Thôn, một gia đình giàu có, bà Hoa cũng biết vài chữ. Con trai út của Triệu Lý Chính là Triệu Lương Tài, một tú tài, vợ anh ta là Tiểu Hoa thị, cùng xuất thân từ nhà họ Hoa với mẹ chồng, biết chữ nhiều hơn. Nhà mẹ đẻ của Ngô thị không giàu có, vì vậy cô luôn cảm thấy thấp kém trước hai người phụ nữ họ Hoa, lúc nào cũng tự ti. Lần đầu đến nhà Lam Di tán gẫu, ban đầu là do mẹ chồng dặn dò, bảo cô nên thân thiết với Lam Di, nhưng sau vài lần tiếp xúc, cô phát hiện Lam Di tính tình hòa nhã, biết chữ nhưng không hề kiêu ngạo, dễ gần hơn nhiều so với Tiểu Hoa thị, cũng là vợ tú tài ở nhà.
Lam Di nghĩ một lúc về những trò chơi phụ nữ thường thích, không gì hơn đánh bài, nhưng cô không biết loại bài truyền thống đó. Bài tây và mạt chược cô không định giới thiệu vào đây, dù sao những trò chơi bài bạc này dễ nhất khiến người ta hứng thú, cũng là cách tốt nhất để đánh bạc. Nếu cô mang hai thứ này vào, cả làng già trẻ lớn bé đều chơi mạt chược, đấu địa chủ, chắc chắn Triệu Lý Chính sẽ đập cô thành thịt vụn mất.
“Trong sách không nói gì, ta cũng không biết có gì thích hợp cho chúng ta chơi.” Lam Di khá tiếc nuối nói. Mạt chược đúng là thứ giết thời gian tốt, hừm!
Trần thị đang làm kim chỉ: “Chúng ta phải nấu cơm, trông con, làm kim chỉ, còn thời gian đâu mà chơi? Mùa đông đàn ông được rảnh rỗi, nhưng chúng ta ngoài việc không phải ra đồng thì việc nhà chẳng giảm tí nào.”
Lưu thị và Ngô thị gật đầu, cảm thấy rất đúng.
“Theo ta nói, mùa đông nước lạnh thấu xương, làm gì cũng lạnh, chẳng thoải mái bằng những mùa khác. Không biết mấy bà vợ nhà giàu làm gì nhỉ, người ta có a hoàn bà tử hầu hạ, cuộc sống sung sướng biết bao.” Lưu thị tưởng tượng không ra đó là cuộc sống thế nào.
Ngô thị nghe vậy, bỗng nhiên sợ hãi lắc đầu: “Dù có đeo vàng đeo bạc trông có vẻ tốt, nhưng chuyện rắc rối cũng không ít, còn phải phòng a hoàn nhỏ leo lên giường chủ, phòng tiểu thiếp trong nhà, phòng hồ ly tinh bên ngoài, cuộc sống đó còn mệt hơn làm việc vất vả!”
Lưu thị thấy cô ta nói như thể biết rất rõ, cười mờ ám huých vai cô: “Lời này tỷ nghe ở đâu thế, đừng nói với muội là Lương Tài ca học được mấy câu chuyện dâm ô rồi kể cho tỷ nghe đấy nhé.”
Ngô thị đỏ mặt, lén nhìn Lam Di và Trần thị thấy họ không có vẻ chán ghét hay khinh thường, mới hạ giọng nói: “Quản gia của Châu Tài chủ từ thành trở về lấy mùa màng và gia súc năm nay, hôm đó ở nhà ta uống say với cha, miệng không giữ được cửa. Các tỷ đoán xem, ta còn nghe được gì nữa?”
Giọng Ngô thị đầy vẻ hứng thú muốn chia sẻ bí mật, không đợi ba người hỏi đã nói tiếp: “Thì ra phu nhân của Châu Tài chủ trong làng ta, La thị, vốn là a hoàn nhỏ trong nhà họ Châu. Không biết cô ta dùng thủ đoạn hồ ly tinh gì câu dẫn được Châu Tài chủ, sinh con trai rồi mới thành vợ kế. Châu Tài chủ bây giờ gần năm mươi rồi, ta thấy La thị năm nay cũng chẳng hơn chúng ta bao nhiêu!”
Lam Di đã nghe qua La thị. Cô ta là vợ kế của Châu Tài chủ trong làng, không theo Châu Tài chủ ở thành mà mang con trai Châu Hưng Tổ về ở tại nhà cũ của họ Châu trong làng. Mỗi năm Châu Tài chủ về quê tế tổ, hai vợ chồng mới được đoàn tụ vài ngày. Dân làng không có ấn tượng tốt với La thị, nhưng một phần ba ruộng đất trong làng là của nhà họ Châu, nhiều người trong làng phải thuê ruộng của họ để sống, nên không dám có lời ra tiếng vào. Thêm vào đó, La thị cũng sống kín cửa, nên Lam Di chưa từng gặp cô ta. Châu Hưng Tổ bằng tuổi Vũ Nhi, là một thằng bé mập mập hay cười.
Lưu thị nghe vậy gật gật đầu: “Ta nghe cha nói Châu Tài chủ lớn hơn ông ấy vài tuổi, vậy phải năm mươi mấy rồi. Con trai La thị sinh ra chính là thằng mập nhỏ trong nhà đó phải không?”
“Muội nói bậy gì thế! Đứa bé nhà họ Châu tên là Châu Hưng Tổ.” Trần thị thấy Ngô thị mặt mày khó coi, vội kéo tay Lưu thị một cái.
Lưu thị liếc nhìn Triệu Tiểu Mập đang chơi cùng Bảo Bảo và Nữu Nữu ở bên cạnh, lúc này mới nhận ra con trai Ngô thị cũng tên là Tiểu Mập, vội cười xin lỗi: “Đúng thế, tỷ Tú à, xem cái miệng này của muội! Bọn ta đâu có ý gì khác. La thị khó khăn lắm mới câu dẫn được Châu Tài chủ, sao lại nỡ bỏ cuộc sống tốt đẹp ở thành mà về đây nhỉ?”
Ngô thị thấy cô ta nói vậy, liền kể tiếp: “Ta cũng chỉ nghe lỏm được vài câu, nói là vì con trai lớn của Châu Tài chủ không dung nạp được nên La thị mới phải mang con về đây. Quản gia nói Châu Tài chủ đã chia gia sản cho hai con trai, nhà cũ trong làng chia cho con trai út Châu Hưng Tổ, ruộng đất trong nhà cũng cho nó một ít, còn lại đều cho con trai cả. Theo ta nói, La thị tuy sống cảnh góa chồng, nhưng ít nhất còn có nhà, có ruộng, có a hoàn bà tử hầu hạ, tốt hơn nhiều so với làm a hoàn bé nhỏ châm trà rót nước, chẳng trách sao nhiều a hoàn lại muốn leo lên giường chủ như vậy!”
Ngô thị tổng kết xong, hài lòng nhìn ba người. Cuối cùng cô cũng tìm được cơ hội để nói ra những lời này, trước mặt hai người phụ nữ họ Hoa trong nhà, cô không dám thoải mái như vậy.
“Mấy chuyện này chỉ có chúng ta biết thôi, không được nói lung tung ra ngoài đấy.” Bất kỳ ai kể xong chuyện phiếm cũng đều thêm câu này, không phân biệt xưa nay.
Ngày mười lăm tháng mười, tiết Hạ Nguyên, là ngày Thủy Quan giải nạn. Thủy Quan là một trong “Tam Quan” của Đạo giáo Tung Của, do khí của gió đầm lầy và tinh của sương sớm kết thành, cai quản các thần tiên dưới nước. Thủy Quan cứ vào ngày mười lăm tháng mười hàng năm xuống nhân gian, xét tội phúc, giải trừ tai họa cho con người. Ở ngôi làng nơi Lam Di sinh sống, ngày Thủy Quan giải nạn cũng tổ chức các hoạt động trai giới tế tự, những hoạt động này đã hòa nhập nhiều yếu tố nông nghiệp. Vào chiều tối ngày tiết Hạ Nguyên, nhà nhà đều tế lễ thủy thần ở bờ ruộng, cầu xin thủy thần phù hộ cho mùa màng ngoài đồng được yên ổn qua đông.
Ngày mười sáu tháng mười, Lục Tử gõ cửa nhà Lam Di, báo tin mừng rằng Hạ Uyển đã sinh một bé trai nặng bảy cân, mẹ tròn con vuông. Lam Di nghe vậy mừng rỡ vô cùng. Cô mang quà mãn nguyệt đã chuẩn bị sẵn từ lâu nhờ Lục Tử mang cho Hạ Uyển và đứa bé. Nhà mẹ đẻ của Hạ Uyển chắc chắn sẽ gửi quà mãn nguyệt cho cô ấy, những thứ này có thể gửi cùng một thể.
“Phu nhân, lão phu nhân sai tiểu nhân đến báo tin mừng cho người, đồng thời tiện thể mang thêm ít măng chua nhà người qua, định gửi cùng cho cô nếm thử. Măng chua phu nhân muối ngon thật, cha tiểu nhân nói ngon hơn nhiều so với măng ở Phong Lạc Lâu.” Lục Tử cười hề hề nói. Hắn cũng đã từng ăn măng chua nhà Lam Di, mùi vị quả thực rất ngon.
Tết Trùng Dương, Lam Di gặp tiểu thư thứ sáu nhà họ Hạ, Hạ Hà, một cô bé ngang ngược, trong vườn hoa. Mẹ của Hạ Uyển, Tần phu nhân, đã từng giúp cô giải vây. Lam Di sau đó nhờ Lục Tử mang ít măng chua sang cho Tần phu nhân nếm thử, không ngờ Tần phu nhân rất thích mùi vị măng chua, lần này lại chủ động nói muốn gửi cho Hạ Uyển một ít, đủ thấy tấm lòng của Tần phu nhân dành cho con gái.
“Lục Tử, chờ một chút ở đây, ta đi lấy cho ngươi ít măng.” Lam Di quay vào nhà lấy ba hũ măng chua để trong sân, hai lớn một nhỏ đều bỏ vào một cái sọt lớn. Hôm nay Lục Tử cưỡi ngựa, mang đồ cũng coi như tiện.
“Hai hũ lớn này, một hũ cho lão phu nhân, một hũ cho cô nhà ngươi. Hũ nhỏ này Lục Tử ngươi mang về cho mẹ ngươi nếm thử. Còn đây là cách làm măng chua, ngươi mang cùng cho lão phu nhân. Bức thư này phiền ngươi mang giúp ta cho cô nhà ngươi.”
“Đa tạ phu nhân.” Lục Tử nghe nói còn có phần cho mẹ mình, rất cảm động, “Phu nhân, lão phu nhân chuẩn bị quà mãn nguyệt cho cô, tiểu nhân sẽ đích thân hộ tống qua đó, trước Tết sẽ không về nữa. Hôm nay tiểu nhân xin cáo biệt người, ruộng mẫu đơn còn phải nhờ phu nhân và mấy anh em nhà họ Vương trông nom.”
“Ngươi cứ yên tâm đi đi, đi đường cẩn thận. Gặp tỷ tỷ và Xuân Thảo nhớ giúp ta gửi lời hỏi thăm.” Lam Di cố tình nhắc đến Xuân Thảo, tai Lục Tử lập tức đỏ bừng. Lần này hắn vốn định nhân dịp cô cả đại hỉ, xin mẹ đi cầu hôn Xuân Thảo.
Lam Di thấy Lục Tử, ngày thường bộp chộp đại khái, cũng có biểu cảm ngượng ngùng như vậy, nhịn cười tiễn hắn ra cửa. Hạ Uyển thuận lợi sinh con trai, cũng coi như củng cố vị trí chủ mẫu của nàng. Lam Di mừng cho nàng. Không hiểu sao, lúc này trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh La thị, vợ kế của Châu Tài chủ trong làng, nghĩ đến thân phận của mình, bỗng nhiên có chút ngỡ ngàng.
Cô cười một tiếng, ngẩng đầu thấy đã quá trưa. Vũ Nhi và Bảo Bảo vẫn chưa về từ sân phơi lúa. Nhớ lại Vũ Nhi nói hôm nay người lớn trong làng tổ chức thi đấu đồng đội, tiết Hạ Nguyên người lớn trong làng đều về tham gia tế tự, hôm nay là lúc dân làng đông nhất. Đá cầu đang rất thịnh hành, có thi đấu cũng chẳng lạ. Lam Di nghe tiếng hò hét từ sân phơi lúa vọng tới, dường như lớn hơn ngày thường không ít.
Lam Di nấu cơm xong vẫn không thấy hai đứa trẻ về, tiếng hò hét ở sân phơi lúa cũng chưa có dấu hiệu ngừng. Cô nghĩ ngợi một lát rồi ra khỏi nhà đi đến sân phơi lúa. Bây giờ đã qua giờ ăn, Vũ Nhi thì không sao, nhưng Bảo Bảo đã đến giờ ngủ trưa, chắc nó cũng buồn ngủ rồi. Thời tiết lạnh thế này, nếu ngủ ở ngoài sẽ bị cảm lạnh mất.
Đến bên sân phơi lúa, Lam Di hơi ngớ người. Một bên sân đất đào rất nhiều lỗ nhỏ, mấy đứa trẻ đang cầm gậy chơi đánh lỗ chó.
Phía bên kia thì vây một vòng tròn lớn người, già trẻ lớn bé, đông nghịt, đều đang xem bóng. Càng đến gần, tiếng hò hét càng lớn.
“Nhị Ngưu, mày chạy đi chứ, không chạy được thì xuống, để ông lên!”
“Hay! Vương Nhị ca, bắt chặt nó đừng buông tay!”
“Khỉ ho, đồ ngốc, đừng ôm khư khư quả bóng, mau ném sang đây!”
“...”
Lam Di đầy vạch đen. Nếu đây là trên sân thi đấu hiện đại, chắc chắn đã bị trọng tài phạt đầy thẻ đỏ bay tứ tung, khán giả cũng bị phạt lên khán đài xa tít, làm nhiễu loạn trận đấu mất!
Cô tìm một vòng nhưng không thấy hai đứa trẻ. Vì chiều cao quá thấp, không thể nhìn thấy tình hình bên trong, cô đành tìm đến một đám phụ nữ, cố lách vào.
