Chương 20: Ta Muốn Chàng Cõng Ta
Một khắc sau, Khương Nghiêu chầm chậm xuất hiện trên bậc thang đá xanh, bên cạnh có cung nữ che dù cho nàng.
Thấy bóng dáng người đàn ông đang quay lưng đứng dưới kia, nàng vén váy, bước nhanh xuống bậc thang về phía chàng, giọng nói vui vẻ gọi: "Bùi Chinh!"
Nghe tiếng gọi quen thuộc, Bùi Chinh quay người lại, liền thấy nàng nhẹ nhàng như én vượt qua hai bậc thang, suýt chút nữa cung nữ che dù không theo kịp, tim chàng lập tức đập thình thịch, hoàn toàn là vì bị dọa.
"Chậm thôi, cẩn thận chân!" Chàng không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
Lời vừa dứt, Khương Nghiêu đã nhẹ nhàng đến trước mặt chàng, đứng trên ba bậc thang vừa tầm mắt chàng.
Bùi Chinh khẽ run mí mắt, kìm nén cơn giận đang dâng lên trong lòng, trầm giọng quát khẽ: "Chuyện lần trước nàng lại quên rồi sao? Ngã thì làm thế nào?"
Nghe vậy, Khương Nghiêu chống tay sau lưng, nhón chân nói: "Nếu ngã thì chàng đỡ em, như lần trước ấy."
Giọng nàng đầy vẻ không quan tâm, đôi mắt đen trắng rõ ràng trong trẻo, lộ ra sự tin tưởng dành cho chàng.
Chốc lát, cơn giận cuồn cuộn như thủy triều rút đi, Bùi Chinh khẽ thở dài trong lòng, nhất thời không biết làm gì được nàng.
Chàng muốn hỏi, nếu chàng không đỡ kịp thì sao?
Chàng xưa nay không làm những việc không chắc chắn, nhưng người con gái trước mắt đã quen tùy hứng, chuyện không cho làm nàng càng muốn làm, như bây giờ.
Bùi Chinh không động thanh sắc dời mắt đi, thuận miệng hỏi: "Vừa rồi nàng gọi ta là gì?"
"Bùi Chinh ấy."
Khương Nghiêu chọc chọc bông hải đường trên thắt lưng rộng của chàng, phát hiện tuy trông hoa có hơi héo, nhưng cánh hoa vẫn nguyên vẹn, cành lá cũng còn, khóe môi nàng nhếch lên rất hài lòng.
Thấy chàng không nói gì, nàng kéo thẳng môi, mắt hơi nheo lại: "Sao? Không được gọi thẳng tên chàng à?"
Không đợi Bùi Chinh mở miệng, nàng hai tay khoanh trước ngực, ngẩng cằm kiêu ngạo nói: "Vậy em cứ gọi đấy, Bùi Chinh! Bùi Chinh! Bùi Chinh!"
Tên chồng mình sao lại không được gọi? Nàng cứ gọi, gọi thật to!
Tình cảnh này dường như nằm trong dự liệu, Bùi Chinh mím môi, buông xuôi nói: "... Tùy nàng."
Khương Nghiêu liếc nhìn phía sau chàng, hơi thất vọng hỏi: "Xe ngựa nhà mình đâu?"
Bùi Chinh: "Ở cửa cung, chỗ này thuộc nội cung, không được đỗ xe ngựa."
"Nhưng em mệt rồi." Khương Nghiêu đá đá chân, chau mày, trên mặt có chút uể oải, "Hoàng cung lớn quá, hai chân em bắt đầu đau nhức rồi."
Từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng đi bộ xa như vậy.
Chợt mắt nàng lóe sáng, đôi mày tinh tế đầy sức sống, nhìn chằm chằm chàng nói: "Hay là chàng cõng em?"
Bùi Chinh: "Hồ đồ!"
Gương mặt chàng lạnh lùng, dưới ánh nắng bóng dáng cao ngạo đứng thẳng, bóng đổ xuống gò má, khiến sống mũi và xương mày càng thêm cao thẳng lạnh lùng, như tùng trên đỉnh núi cao, uy nghiêm không thể xâm phạm.
Vốn chỉ đùa chàng chơi, nhưng thấy chàng nghiêm túc cự tuyệt như vậy, tính phản nghịch của Khương Nghiêu nổi lên.
Nàng đứng nghiêng người, quay mặt đi, mắt liếc xéo: "Mặc kệ, chàng không cõng thì em không đi."
Nắng vàng rực rỡ, chiếu lên làn da trắng muốt của nàng gần như trong suốt, nốt ruồi son trên má đỏ mọng như nhỏ giọt, hoa mẫu đơn trên mái tóc đen rực rỡ chói mắt, thần thái phóng khoáng, mang vài phần kiêu căng, nhưng không khiến người ta chán ghét.
Bùi Chinh khép hờ mắt, nóng và lạnh quấn lấy nhau, môi mỏng khẽ động: "Nếu bị người ta thấy..."
Lời vừa thốt ra, Khương Nghiêu quay đầu lại ngắt lời: "Thấy thì thấy! Ai quy định chồng không được cõng vợ? Hay là cả người toàn cơ bắp của chàng là giả, thực ra không cõng nổi——ưm"
Đôi môi đang lải nhải bị ngón tay nóng hổi che lại, Khương Nghiêu mắt đẹp tròn xoe nhìn thủ phạm.
Cho đến khi bị giục: "Mau lên."
Trong lúc nàng ngẩn ngơ, Bùi Chinh đã buông tay xoay người, hơi khuỵu gối, ý tứ không cần nói cũng rõ.
Khương Nghiêu không khách khí nhón chân trèo lên lưng chàng, hai tay tự nhiên ôm lấy cổ chàng.
Cân nặng của nàng đối với Bùi Chinh ngày ngày chăm chỉ rèn luyện chẳng đáng kể, lòng bàn tay chàng áp vào đùi nàng đứng thẳng dậy, bước vững vàng về phía cửa cung.
Nằm sấp trên lưng chàng, Khương Nghiêu đung đưa chân, giả vờ ngượng ngùng nói: "Chàng thật sự chịu cõng em à? Em thực ra chỉ nói vậy thôi."
Bùi Chinh khẽ nhếch môi: "Được đằng chân lên đằng đầu."
Không cõng nàng lát nữa lại không vui.
Khương Nghiêu thổi nhẹ vào tai chàng, cho đến khi làn da trắng lạnh trở nên hồng hào, nàng cười đùa: "Bùi Chinh, dái tai chàng đỏ và nóng quá, sờ vào cũng mềm nữa."
Nàng không chỉ sờ, còn véo, nghịch ngợm vô cùng.
Dù tính tình Bùi Chinh có kiềm chế kín đáo đến đâu, cũng không tránh khỏi bị nàng quấy đến mức phải quát: "Hồ đồ!"
Người trên lưng im lặng hai giây, sau đó lại náo loạn, giọng khinh thường: "Hồ đồ hồ đồ, chàng chỉ biết nói hồ đồ, sau này em gọi chàng là Hồ Đồ được không?"
Nói rồi Khương Nghiêu đặt cằm lên vai chàng, hơi thở thơm như lan, giọng nói kiều mị và kỳ quặc: "Bùi Hồ Đồ? Hầu gia Hồ Đồ? Đại nhân Hồ Đồ? Phu quân Hồ Đồ? Chồng Hồ Đồ?"
Bùi Chinh khựng người, rồi trầm giọng: "Hồ... còn nghịch nữa ta sẽ ném nàng xuống, tự mình đi về."
"Chàng dám?" Khương Nghiêu siết chặt cổ chàng, giọng đe dọa: "Chàng dám ném em xuống, ngày mai em sẽ náo loạn khắp kinh thành, rồi về Kim Lăng!"
Lời vừa dứt, mông nàng bị vỗ một cái, tiếp theo là lời cảnh cáo của Bùi Chinh: "Không được nói bậy."
"Lè."
"........"
Cung nhân bên cạnh lén liếc nhìn nhau, đều mỉm cười hiểu ý.
Không ngờ Bùi Hầu, người trong truyền thuyết khắc kỷ ít nói, xử sự nghiêm khắc, khi đối diện với phu nhân nhà mình lại ra nông nỗi này.
Nhìn mà lòng như có viên kẹo mạch nha, vừa gặp ánh nắng đã tan chảy ngọt ngào ấm áp.
-
Trong Tầm Phương cung, sau khi Vĩnh Khang đế phất tay áo rời đi, Thái tử phi và Thụy Vương phi cũng tìm cớ lần lượt cáo lui, trong điện chỉ còn Trang Quý phi và Loan Hoa công chúa.
Loan Hoa công chúa xấu hổ nói: "Mẫu phi, xin lỗi, hôm nay là nhi thần phạm lỗi liên lụy đến người."
"Nhưng nhi thần không hiểu, Khương Nghiêu chẳng qua may mắn gả cho Bùi Hầu, xuất thân tiểu môn tiểu hộ, địa vị thấp hèn, sao phụ hoàng vì nàng ta mà nỡ trách phạt nhi thần? Lại còn đem nhi thần so sánh với Phượng Lai?"
Trước đây bị nàng ta bắt nạt chế nhạo không chỉ có mình Khương Nghiêu, thân phận tôn quý không biết bao nhiêu, nào là quận chúa huyện chủ, tiểu thư cao môn, ngay cả tiểu sủng phi của phụ hoàng nàng ta thấy không vừa mắt phạt cũng phạt rồi, phụ hoàng chưa từng thực sự trách phạt mình, Khương Nghiêu dựa vào cái gì?
Trang Quý phi lại không tức giận như nàng, bà vỗ tay con gái an ủi: "Phụ hoàng con không phải vì Khương Nghiêu mà trách phạt mẹ con ta."
Loan Hoa công chúa nghi hoặc: "Vậy là vì gì?"
Trang Quý phi lắc đầu, mặt ngưng trọng: "Bổn cung tạm thời cũng không biết."
Bà quay sang dặn dò cung nữ tâm phúc: "Sai người ra ngoài cung hỏi thăm, gần đây thế tử lại làm gì?"
Trực giác mách bảo bà chắc chắn là nhà mẹ đẻ xảy ra chuyện chọc giận Vĩnh Khang đế, nên mình mới bị phạt, hơn nữa chuyện không nhỏ.
Mà nhà mẹ đẻ, ngoài tên đệ đệ ruột bất tài chỉ biết gây họa, bà không nghĩ ra ai khác.
Dặn dò xong quay đầu thấy con gái vẫn còn bĩu môi, Trang Quý phi không khỏi đau đầu: "Còn nữa, lần sau con gặp Khương Nghiêu thì kiềm chế chút, dù sao cũng là phụ hoàng con tứ hôn, con làm khó nàng ta trước mặt mọi người chẳng phải là đánh vào mặt phụ hoàng con sao?"
"Còn về việc đem con so với Phượng Lai, đó cũng là nâng con lên rồi, dù sao nó cũng là công chúa đích xuất duy nhất của trung cung."
"Mẫu phi, sao người lại trưởng khí chí người diệt uy phong mình?" Loan Hoa công chúa bất mãn phàn nàn.
Trang Quý phi liếc nàng: "Nó tên Phượng Lai, con tên Loan Hoa, không phải nâng con lên thì là gì? Trong lòng con không tự biết sao?"
Loan Hoa công chúa: "........"
