Chương 37: Máy Xuyên Que Tự Động, Mua!
Lứa khách đầu tiên ngồi quanh bàn lẩu xiên, với Long Thi dẫn đầu, đã ăn sạch sẽ tất cả các xiên trong mọi ô lẩu.
Hơn hai trăm xiên.
Lăng Thanh tự tay xếp, cô biết rõ.
Vốn nghĩ hơn bốn trăm xiên thế nào cũng bán được cả buổi sáng, ai ngờ bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, chưa đầy nửa tiếng đã hết veo.
——Nguyên liệu xuyên thành que để bán thì đắt hơn bán lẻ.
Lấy khoai tây làm ví dụ, một củ khoai tây nướng bán bốn tiền thành phố.
Còn cho vào lẩu cay, một củ khoai tây có thể xuyên thành mười que, bán năm tiền thành phố.
Nguyên liệu của cô vốn là thu gom lại, chi phí chỉ có gia vị, que và đĩa, thấp đến mức khó tin.
Lăng Thanh hiểu, những vị khách này hẳn cũng hiểu.
Cô tưởng mọi người ít nhiều cũng sẽ quan sát đã.
Không ngờ mức độ được ưa chuộng lại vượt xa dự đoán.
——Vừa đếm xong que, tính xong tiền, một lượt khách mới đứng đầu là Vân Đại Nương, Giả Tư, Giả Văn đã ngồi sẵn bên bàn chờ rồi.
Những người không tranh được chỗ thậm chí đã bắt đầu xếp hàng chờ lượt.
Cũng phải thôi.
Chẳng ai có thể kháng cự được sức hút của lẩu xiên que cay.
Lăng Thanh - người yêu thích lẩu cay - gật gù.
Cô vội vàng cho nốt hơn hai trăm xiên còn lại vào, dặn dò một câu phải đợi năm phút sau khi tất cả rau củ chín mới được ăn.
May mà Lò nướng, Món Thịt Hầm Rau Cổ Đại và Dưa Cải Củ Trắng bán tự động, cô không cần phải trông chừng liên tục.
Thấy khoai tây nướng, khoai lang nướng đã bán hết, Lăng Thanh dùng điểm tích phân đổi thêm một nghìn cái que.
Rồi vào bếp sau xuyên que.
Vội vã xuyên được hơn năm mươi que, thì ngoài kia hơn hai trăm xiên lại hết nhẵn.
Tốc độ xuyên que không đuổi kịp tốc độ ăn que của khách.
Cô đành phải nói với những vị khách phía sau rằng lẩu xiên que cay phải đợi một lúc nữa mới bán được, và không ngoài dự đoán, nhận về một tràng than thở ai oán.
Lăng Thanh quay đầu vào bếp sau, gắng sức xuyên que.
Xuyên đủ hai trăm que, thả một mẻ rau củ vào, phục vụ một lượt khách.
Lại quay vào bếp sau xuyên que.
Chưa xuyên được bao lâu, ngoài kia lại hết sạch, cô ra ngoài đếm que tính tiền.
Lần này gặp phải vị khách vô tình ăn số lẻ, cần phải thối tiền lẻ.
0.5 tiền thành phố không thể thối được, Lăng Thanh đã nghĩ ra cách đối phó từ trước, chỉ là không ngờ đến bàn thứ ba mới gặp phải.
Cô lấy ra phiếu ưu đãi tự viết tay – làm từ giấy trắng trong phòng ngủ, trên đó viết 【Phiếu ưu đãi một xiên lẩu cay】, khách lần sau tới có thể dùng.
Vị khách nhận được phiếu ưu đãi vui vẻ chấp nhận, còn cẩn thận gấp tờ giấy lại rồi nhét vào trong ngực.
Như thể đó là một món đồ lưu niệm nào đó.
……Rồi thì Lăng Thanh bắt đầu xuyên que không ngừng nghỉ.
Xuyên đủ hai trăm, bỏ vào nồi lẩu có ô trên bàn, những vị khách ngồi quanh bàn đã kín chỗ.
Họ nhìn cô chằm chằm.
Lăng Thanh: "…"
“Năm phút đúng không chủ quán!”
Chưa cần cô nói, đã có vị khách xếp hàng lâu ngày học được cách trả lời hộ rồi.
Cô bất đắc dĩ cười một tiếng, gật đầu rồi tiếp tục quay vào bếp sau xuyên que.
Vất vả xuyên que hai tiếng đồng hồ, biến mất chỉ cần hai mươi phút.
Cộng thêm năm phút nấu chín, cũng chưa đầy nửa tiếng.
Lạ thật, cái bàn này như một cái hố không đáy, xiên vừa bỏ vào đã hết, bỏ vào đã hết.
Cũng giống như bị ma đánh vách vậy.
Cô bị mắc kẹt giữa bàn lẩu xiên và bếp sau.
Bài luyện xuyên que cường độ cao đã nâng cao đáng kể độ thành thục và tốc độ của Lăng Thanh.
——Từ hai tiếng xuyên hai trăm que, giờ chỉ cần hơn một tiếng là xong.
Nhưng cứ thế này không ổn.
Tay cô sắp xuyên tê cứng rồi mà vẫn không cung ứng kịp.
Hôm nay hẳn là kiếm được không ít nhỉ? Đến lúc vận dụng sức mạnh của khoa học kỹ thuật rồi.
Lăng Thanh trong bếp sau liếc nhìn doanh thu, được, kiếm được kha khá.
Mở cửa hàng hệ thống, tìm máy xuyên que tự động.
Trời ạ, một cái máy xuyên que đòi cô tới 280 điểm tích phân?!
Lăng Thanh nghiến răng: Mua!
Khoa học kỹ thuật mới là lực lượng sản xuất lớn nhất!
-
Bên ngoài vầng sáng trắng, có một nhóm người từ sáng sớm đã ra khỏi tường, mai phục.
Toàn thân vũ trang, đeo khăn che mặt, trốn sau những tảng đá không xa vầng sáng trắng.
“Nhị ca, bọn em đợi cả ngày rồi, bọn chúng chẳng có tên nào đi lẻ cả. Toàn là hơn hai mươi người cùng hành động… bọn em cũng chẳng có cơ hội nào để báo thù.”
“Bên trang trại thì sao?” Người được gọi là nhị ca hỏi.
Nghe giọng nói, chính là gã tóc đỏ Oa Lợi Nhĩ.
“Bên đó cũng y chang, bọn chúng đều hành động cùng nhau cả! Dù có kẻ đi lẻ, người của bọn em vừa xuất hiện, lũ độc nhân kia đã xúm lại hết rồi.”
“Chết tiệt, bọn chúng còn chơi trò đoàn kết nữa.” Oa Lợi Nhĩ nguyền rủa một cách độc địa.
Gần một giờ trưa rồi, chẳng thu hoạch được gì không nói, còn phải nhìn đám người này trong vầng sáng trắng ăn đồ ngon cả ngày!
“Ùng ục——”
Không biết bụng của ai đã lên tiếng trước.
Rồi tiếng bụng đói cứ thế nối tiếp nhau vang lên.
Như một cơn ngáp dễ lây lan vậy.
“Ý gì đây? Bụng mà còn kêu nữa thì cút về hết cho tao! Chúng mày đói đến mức đầu thai làm quỷ đói à!” Oa Lợi Nhĩ quát.
“……”
Mấy tên tiểu đệ bị mắng cũng chẳng muốn bụng mình kêu.
Nhưng bụng có kêu hay không đâu phải con người có thể khống chế được.
Chúng nó ở đây mai phục gần cả ngày, cũng ngửi mùi thơm gần cả ngày rồi.
Rốt cuộc đây là mùi gì vậy… ngửi thấy nước miếng tiết ra nhanh quá, hình như càng đói hơn.
Đại ca nói hôm nay bắt vài tên đi lẻ, cướp đồ ăn trên tay chúng, nhân tiện bắt chúng thay người của mình đi mua đồ.
Tất cả thành viên bang hội bọn tao đều bị cái Nhà Hàng Trung Hoa này cho vào danh sách đen, mua thì đừng hòng.
Vậy thì cướp!
Nhưng trước mắt… chẳng những không mua được, mà cũng hoàn toàn chẳng tìm thấy cơ hội để cướp.
Trái lại chỉ còn lại sự thèm thuồng.
Đáng ghét!
Sắp thèm chết mất rồi!!!
