Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hôn Nhân Hợp Đồng > Chương 39

Chương 39

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 39 có bản audio.

Chương 39: Hóa giải

 

Ngày hôm sau khi Thu Nguyệt phản bội, Thẩm Hà sai Xuân Lan đi tìm A Thành.

 

“Nói với Triệu tiên sinh, mấy ngày nay phố Nam Thị Đại có thể không yên ổn.” Giọng Thẩm Hà không to, nhưng từng chữ đều rõ ràng, “Nhờ anh ấy để mắt giúp một chút.”

 

Xuân Lan gật đầu, quay người chạy đi.

 

A Thành đến rất nhanh. Chiều hôm đó, trên phố trước cửa tiệm vải xuất hiện thêm hai người đàn ông trông chẳng có gì nổi bật. Một người ngồi xổm ở góc phố sửa giày, một người đứng trước cửa quán trà xem báo. Hai người trông chẳng khác gì dân thường trên phố, nhưng Thẩm Hà để ý thấy ánh mắt họ luôn quét quanh tiệm vải.

 

Người của Triệu Chính.

 

Nàng không chào hỏi, cũng không nhìn thêm, quay vào phòng kế toán.

 

Lão Trần đang sắp xếp lại giá hàng, thấy Thẩm Hà vào, hạ giọng nói: “Thẩm tiểu thư, sáng nay có người đi qua đi lại trước cửa hai vòng, trông không giống người mua hàng.”

 

Thẩm Hà gật đầu: “Tôi biết rồi, ông dặn bọn tiểu nhị mấy ngày nay tinh ý một chút, gặp kẻ gây chuyện đừng hoảng, cứ báo cảnh sát trước.”

 

Lão Trần dạ một tiếng, ra ngoài dặn dò.

 

Sáng ngày thứ ba, người đến.

 

Không phải một hai người, mà là bảy tám người. Kẻ cầm đầu là một gã trọc đầu, mặc áo ngắn lấm lem, trên cánh tay xăm một con rồng xanh. Phía sau là mấy tên thanh niên đội mũ lệch, kẻ cầm gậy, kẻ tay không nhưng tay áo phồng lên, nhìn là biết giấu đồ.

 

Bọn chúng đường hoàng bước vào tiệm vải, chặn kín cửa.

 

Gã trọc đầu dựa vào quầy, gõ mặt bàn: “Chủ quán đâu? Ra đây!”

 

Lão Trần từ trong đi ra, mặt cười xởi lởi: “Mấy vị khách, xem vải ạ?”

 

“Xem vải?” Gã trọc đầu nhếch mép cười, để lộ cái răng vàng, “Bọn ta đến đòi công đạo. Tiệm vải các người bán thứ vải rách gì thế? Vợ ta tháng trước mua mấy thước vải ở đây, về giặt một nước, co mất nửa! Hôm nay không cho lời giải thích, ta đập nát tiệm các người!”

 

Đám người phía sau hùa theo, kẻ gõ gậy, kẻ đá giá hàng.

 

Khách trong tiệm sợ hãi bỏ chạy. Xuân Lan đứng sau quầy, mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố nhịn không kêu lên.

 

Thẩm Hà vén rèm từ phòng kế toán bước ra.

 

Nàng mặc một chiếc sườn xám màu chàm trơn, tóc búi gọn gàng, mặt không phấn son, nhưng khi đứng đó, toát ra khí chất khiến người ta không dám coi thường.

 

“Vị đại ca này, anh nói vợ anh tháng trước mua vải ở đây, có hóa đơn không?”

 

Gã trọc đầu sững lại. Hắn rõ ràng không ngờ người ra nói chuyện lại là một cô gái trẻ, càng không ngờ cô gái này vừa mở miệng đã đòi hóa đơn.

 

“Hóa đơn? Nhà ai mua mấy thước vải mà giữ hóa đơn?”

 

“Mỗi tấm vải bán ra từ tiệm vải Thẩm Ký đều có hóa đơn. Trên đó ghi ngày tháng, số lượng, giá tiền, và đóng dấu của tiệm.” Giọng Thẩm Hà không to, nhưng rất vững, “Anh không đưa ra được hóa đơn, tôi không thể bồi thường.”

 

Sắc mặt gã trọc đầu biến đổi, rồi đập bàn: “Cô đừng có nói nhảm! Ta nói mua là mua! Hôm nay không bồi thường, đừng trách ta không khách khí!”

 

Hắn vẫy tay ra sau, đám người phía sau bắt đầu lật giá hàng.

 

“Rầm” một tiếng, tấm vải ngoài cùng bị đẩy đổ. Một tên thanh niên xông lên, túm lấy tấm gấm Tô Châu trên giá, định giật xuống.

 

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa xông vào mấy người.

 

Không phải cảnh sát, mà là hai người mà Triệu Chính bố trí đang “sửa giày” và “xem báo” ở ngoài phố, còn dẫn theo mấy tay giúp sức. Bọn họ ra tay nhanh gọn, chỉ vài chiêu đã khống chế được đám lưu manh gây chuyện.

 

Gã trọc đầu muốn chạy, bị một người đàn ông sửa giày đá vào gáy chân, quỳ sụp xuống đất.

 

“Các người là ai? Dám xen vào chuyện của ông mày à?”

 

Người đàn ông sửa giày không thèm để ý, quay sang nói với Thẩm Hà: “Thẩm tiểu thư, cảnh sát sắp đến rồi.”

 

Vừa dứt lời, hai cảnh sát mặc đồng phục bước vào. Người dẫn đầu là một lão cảnh sát ngoài bốn mươi, họ Lưu, cai quản khu này hơn mười năm, hàng xóm đều quen biết.

 

“Có chuyện gì thế?” Lưu cảnh sát liếc nhìn gã trọc đầu đang bị khống chế, rồi nhìn Thẩm Hà.

 

Thẩm Hà kể lại đầu đuôi sự việc, từ lúc gã trọc đầu vào tiệm đến lúc lật giá hàng, rành mạch, không thêm thắt. Nàng còn gọi Xuân Lan ra làm chứng, Lão Trần cũng đứng bên cạnh gật đầu.

 

Lưu cảnh sát cúi xuống, nhìn gã trọc đầu: “Ngươi ở bến nào? Ai sai ngươi đến?”

 

Gã trọc đầu nghiến răng không nói.

 

Lưu cảnh sát khám người hắn, lôi từ trong tay áo ra một con dao ngắn. Lại lục túi, tìm được một mảnh giấy, trên đó ghi một địa chỉ và một dãy số, đó là nhà của Liễu Tắc Diễn.

 

“Dẫn đi.” Lưu cảnh sát đứng dậy, gật đầu lịch sự với Thẩm Hà, “Thẩm tiểu thư, đám người này giao cho chúng tôi. Có kết quả sẽ báo cho cô.”

 

Đám lưu manh bị áp giải đi. Tiệm vải trở lại yên tĩnh.

 

Lão Trần dẫn tiểu nhị dựng lại giá hàng đổ, xếp gọn vải vóc rơi vãi. Xuân Lan ngồi xổm nhặt mấy mảnh vải mẫu bị giẫm bẩn, mắt đỏ hoe.

 

Thẩm Hà đứng sau quầy, mặt không biểu cảm.

 

Nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, chuyện này chưa kết thúc. Đám lưu manh là do Liễu Mạn Vinh phái đến, Liễu Tắc Diễn tìm người, Liễu Mạn Vinh bỏ tiền. Cảnh sát bắt người, tra ra, sớm muộn cũng sẽ liên lụy đến Liễu Tắc Diễn. Nhưng Liễu Tắc Diễn có khai ra Liễu Mạn Vinh hay không, thì chưa chắc.

 

Nàng cần thêm chứng cứ.

 

“Xuân Lan, cô đến đồn cảnh sát để mắt.” Thẩm Hà hạ giọng, “Xem gã trọc đầu đó khai những gì.”

 

“Vâng.”

 

Xuân Lan lau nước mắt, chạy ra ngoài.

 

Chiều hôm đó, tin tức truyền về.

 

Gã trọc đầu đã khai. Nói là có người trả tiền thuê bọn chúng đến đập tiệm, người tiếp đầu mối họ Liễu, sống trong một con hẻm ở Nam Thị, số nhà trùng với mảnh giấy. Lưu cảnh sát dẫn người đến tìm, thì Liễu Tắc Diễn đã bỏ trốn. Không bắt được người, nhưng chứng cứ vẫn còn, mảnh giấy, lời khai của gã trọc đầu và đám lưu manh, đều được ghi vào hồ sơ.

 

Thẩm Hà nghe xong, gật đầu.

 

“Cất kỹ chứng cứ.” Nàng nói, “Tương lai sẽ dùng đến.”

 

Xuân Lan tức giận nói: “Tiểu thư, Liễu Mạn Vinh đúng là mặt dày! Sai người đến đập tiệm, còn trốn trong nhà giả vờ không biết gì!”

 

Thẩm Hà không đáp. Nàng nhấc tách trà, nhấp một ngụm.

 

Liễu Mạn Vinh mặt dày, nàng biết từ lâu. Nhưng mặt dày và ngồi tù là hai chuyện khác nhau. Chứng cứ hiện tại vẫn chưa đủ để đưa Liễu Mạn Vinh vào tù, chỉ có thể chứng minh Liễu Tắc Diễn thuê người đập tiệm. Liễu Tắc Diễn chạy rồi, vụ án tạm thời chưa kết thúc.

 

Nhưng không sao.

 

Món nợ này, nàng cứ ghi sổ trước.

 

Tối hôm đó, Thẩm Hà về đến hậu viện, Thu Nguyệt đang đứng chờ dưới hiên.

 

“Đại tiểu thư, chiều nay phu nhân đã nổi giận.” Thu Nguyệt hạ giọng, “Vương ma ma từ ngoài về, nói gì đó với phu nhân, phu nhân liền đập vỡ bình hoa trong phòng.”

 

Thẩm Hà nhìn nàng ta: “Còn nói gì nữa không?”

 

“Nô tỳ nghe không rõ lắm. Chỉ nghe phu nhân nói ‘Đồ vô dụng, ngay cả việc nhỏ này cũng làm không xong’.”

 

Thẩm Hà gật đầu, bước vào phòng.

 

Xuân Lan đi theo vào, đóng cửa lại.

 

“Tiểu thư, Thu Nguyệt bây giờ thật lòng giúp chúng ta sao?”

 

Thẩm Hà ngồi xuống trước bàn, lấy sổ sách ra, mở ra.

 

“Có thật lòng hay không, không quan trọng. Chỉ cần nó sợ Liễu Mạn Vinh, thì sẽ giúp chúng ta.”

 

Xuân Lan gật đầu, có vẻ hiểu mà cũng không hiểu.

 

Thẩm Hà không nói thêm. Nàng ghi lại thiệt hại hôm nay tiệm vải bị đập vào sổ, mấy tấm vải bị rách, một giá hàng bị đổ, tổng cộng thiệt hại khoảng hai mươi đồng bạc. Con số không lớn, nhưng trong hồ sơ, đây là một khoản nợ.

 

Liễu Mạn Vinh nợ nàng, lại thêm một khoản.

 

Ngoài cửa sổ, gió đêm lại nổi lên, thổi những cành khô của cây quế sau viện kêu xào xạc.

 

Thẩm Hà gấp sổ lại, thổi tắt đèn.

 

Liễu Mạn Vinh, lần này ngươi không được tay, lần sau còn đến.

 

Ta không thể ngồi chờ chết.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi