Chương 88: Ông chủ tham lam
Sau khi sàng lọc cả ba loại, họ bắt đầu cho cân. Bên kia, kỷ tử đã được ngâm nở. Ông chủ trạm thu mua nhìn kỹ, nước có màu vàng sẫm, vị đậm, ngọt nơi đầu lưỡi.
Là hàng tốt. Ông ta liếc nhìn Tuệ Hòa đang cân và ghi chép, rồi lại nhìn ra cửa. Sau một hồi tính toán, ông ta cười tủm tỉm nói với Tuệ Hòa:
– Kỷ tử của cháu trông cũng được, nhưng vị và màu nước pha ra hơi kém, giá khó mà cao được. Hay là thế này, bất kể hạng nhất, hạng nhì hay hạng ba, ta thu hết với giá 400 đồng một cân. Ta bao trọn, cháu thấy sao?
Vừa dứt lời, người học việc đang cân bên cạnh bước tới, thì thầm vào tai ông chủ. Ông ta càng vui vẻ, miệng cười không khép lại được.
– Chú tốt với cháu quá, cháu cũng không thể để chú chịu thiệt được. Nhưng mấy quả to thế này chú thu về cũng khó bán. Hay là chú chỉ lấy phần còn lại thôi, còn đống này cháu mang về tự ăn.
Nhìn dáng vẻ thành thạo của ông chủ, Tuệ Hòa biết mình đã tìm nhầm chỗ. Chẳng trách lần trước ngồi cả buổi mà chẳng thấy ai tới bán kỷ tử dại.
– Nhiều thế kia, một mình cháu ăn sao hết? Hay là ta thu hết luôn, khỏi phiền cháu phải chạy thêm chuyến nữa.
Ông chủ thầm chửi một tiếng: “Con nhóc ranh không biết hàng!” Nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ nghĩ cho Tuệ Hòa:
– Chú tốt thật đấy! Nhưng nhà cháu còn nhiều quả to lắm. Hay là cháu mang về trộn chung lại rồi đem tới cho chú, được không ạ?
– Vậy à? Thế cháu cứ để đồ ở đây rồi về lấy đi!
Ông chủ hơi xiêu lòng, còn có hàng ngon hơn sao?
– Vậy thì không được. Lỡ chú đổi đồ của cháu thì sao? Trước khi đi, cha mẹ cháu có dặn, đồ đạc không được rời tay. Hoặc là chú trả tiền chỗ này trước, hoặc là cháu mang hết về rồi cùng đem tới.
Tuệ Hòa không muốn kéo dài thời gian ở đây, vẫn còn đào chưa bán.
– Thôi được, chỗ này ta thu trước, 400 đồng một cân. Tiểu Tứ, bao nhiêu cân vậy?
Ông chủ sợ Tuệ Hòa ra ngoài rồi bị người khác gọi đi mất, nên quyết định lấy một mẻ trước. Hạng nhì có 70 cân, hạng ba có 30 cân, hạng nhất có 73 cân.
Cứ lấy 100 cân hạng nhì và hạng ba trước. Có thả con săn sắt mới bắt được con cá rô. Con bé này không có nhà, chẳng sợ nó không quay lại.
100 × 400 = 40.000 đồng, đổi ra bạc là 4.000, vàng là 400. Nhìn con số đó, ông chủ hơi xót, nhưng lợi nhuận từ kỷ tử này mang lại quá lớn.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Tuệ Hòa, ông ta nghiến răng: “Cứ chi trước đã, lát nữa sắp xếp vài người là tiền lại về ngay.”
– Nào, tiểu cô nương, 400 đồng vàng đấy. Hay là chú đếm giúp cháu nhé?
Tuệ Hòa ôm chiếc rương tiền nặng trịch, cười ngọt lịm, không nói gì, tự mình đếm ở bên cạnh. Tiền đếm đúng, không sai.
– Không cần đâu chú, chú tốt thật. Cháu mang chỗ này về trước, lát nữa quay lại, chú nhớ đợi cháu nhé!
Nói xong, Tuệ Hòa thong thả bước ra khỏi trạm thu mua, tay vẫn xách túi kỷ tử khô hơn bảy mươi cân, bỏ vào sọt tre rồi đeo lên lưng, đi về phía cổng thành.
Cảm nhận được cái đuôi phía sau, Tuệ Hòa vờ như không phát hiện. Khi đến sâu trong bãi đỗ xe, cô lợi dụng xe ngựa che chắn mà thu đồ vào không gian.
Trèo qua lan can bãi đỗ xe, chui vào rừng cây. Chạy một hồi lâu, cô đến một bức tường thành khác. Ở đây có một cánh cửa nhỏ, các đoàn thương nhân ra vào tấp nập.
Tuệ Hòa phủi cành cây trên tóc, chỉnh lại quần áo, rồi lặng lẽ đi bên cạnh một chiếc xe ngựa.
Mấy đoàn thương nhân vận chuyển hàng này thường hay cho người đi cùng. Thỉnh thoảng có người xuống đi bộ, mọi người không quen biết nhau, nên Tuệ Hòa đi cạnh xe ngựa cũng chẳng có gì nổi bật.
– Người trốn rồi! Đuổi theo!
Một người đàn ông thân hình gầy gò, mắt tam giác, dẫn người lùng sục khắp bãi đỗ xe một vòng, không thấy Tuệ Hòa đâu. Một nhóm chạy vào rừng, nhóm khác đuổi theo con đường nhỏ bên ngoài thành.
Tuệ Hòa lại đóng phí vào thành một lần nữa, tìm một góc kín đáo thay bộ váy liền màu xanh lá bằng vải cotton nguyên chất, còn dùng dải lụa buộc tóc thành bím, mang tất trắng và giày da nâu.
Kỷ tử được bỏ vào vali da, cô đẩy đi. Trông cô bây giờ chỉn chu và thời trang, khác hẳn vẻ bụi bặm lúc trước. Những người do ông chủ trạm thu mua phái đi chưa từng thấy mặt Tuệ Hòa, chỉ có thể dựa vào trang phục để tìm.
Tuệ Hòa vừa đi vừa chửi thầm. Nếu không phải tại ông chủ này giở trò, thì giờ cô đã bán xong đồ về nhà rồi. Bây giờ còn phải ra ga tàu mua vé.
173 cân kỷ tử khô, phân theo cấp độ, nếu ông chủ thu mua bình thường thì phải trả 92.400 đồng.
Hạng nhất: 73 cân × 800 = 58.400 đồng
Hạng nhì: 70 cân × 400 = 28.000 đồng
Hạng ba: 30 cân × 200 = 6.000 đồng
Thấy cô chỉ có một mình, ông ta muốn lấy hết với giá 173 cân × 400 = 69.200 đồng, gần như giảm một nửa, chưa kể giá bán ra của ông ta.
Trước đó cô đã xem vài điểm thu mua, vì chỗ này gần, giá cũng bằng nhau nên cô chọn đại. Suýt chút nữa thì tự hại mình. May là cũng khiến ông ta phải chảy máu, nghĩ vậy cô thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng điểm thu mua này có người theo dõi, sau này vào thành sẽ phiền phức. Cô phải nghĩ cách giải quyết triệt để mới được.
Mua vé đi Tây Thành xong, Tuệ Hòa nghỉ ngơi ở nhà ga. Trong không gian có cả một gia tài, cô không ngần ngại mua một bình trà sữa và nhiều loại bánh ngọt làm từ sữa.
Một miếng nhỏ xíu mà giá tới 10 đồng, nhưng vì hoa văn tinh xảo đáng yêu và hương thơm thoang thoảng, cô mua một đĩa, tốn 1 đồng bạc.
Lên xe, Tuệ Hòa tìm chỗ ngồi của mình. Lần này vé mua là ghế mềm, hai ghế xếp cạnh nhau thoải mái hơn nhiều. Cô ngủ suốt cả quãng đường. Xuống xe vào thành đã là nửa đêm, cô đến nhà trọ lần trước để nhận phòng.
– Ôi! Lâu rồi không gặp, cần phòng gì thế?
Vẫn là bà chủ đó, hiển nhiên bà ấy rất ấn tượng với Tuệ Hòa. Lần trước sau khi Tuệ Hòa nhận phòng và chải chuốt lại, đã khiến không ít người trầm trồ, bà chủ cũng là một trong số đó.
– Lâu rồi không gặp, cho tôi một phòng đơn, đừng hướng ra phố.
Tuệ Hòa hơi ngạc nhiên trong lòng, nhưng không nói gì thêm, chỉ xin một phòng đơn rồi lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi.
Hôm sau, Tuệ Hòa nghĩ vẫn nên ăn mặc chỉn chu một chút khi ra ngoài. Tây Thành nóng hơn Đức Như Thành một chút, cô mặc một chiếc áo cổ chữ V tay lửng màu be bằng vải lanh, cổ áo và tay áo đều thêu hoa văn.
Quần dài trắng bằng cotton lanh, đi kèm dép cỏ đan. Khuôn mặt mang nét thiền định pha chút phong cách dị vực, toát lên một vẻ thư thái kỳ lạ.
Tuệ Hòa ăn sáng ở tầng một, rồi xách chiếc vali nhỏ ra ngoài. Đi ngang qua quầy lễ tân, bà chủ gọi với theo:
– Ê! Khách, xin chờ một chút!
Bạch My thấy Tuệ Hòa xách vali định ra ngoài, vội gọi lại. Trước đây, thiếu gia nhà họ Thiên có đến mấy lần hỏi thăm tin tức của Tuệ Hòa.
Lần này gặp được, phải nhắc nhở một tiếng. Cô gái này xinh đẹp thế, lỡ đâu là người đến gây chuyện thì không hay.
– Có chuyện gì thế?
Tuệ Hòa bước tới quầy lễ tân.
– Là thế này, trước đây có một người đến mấy lần, hỏi thăm tin tức của cô, họ Thiên. Cô có quen không?
Bạch My đứng gần, cảm nhận vẻ đẹp như đập vào mắt. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn tinh tế thế này, đúng là chạm thẳng vào trái tim bà.
– Quen, là một người thuê thôi, không có liên hệ gì.
